Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12569 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 160
mộ thất

❊ ❊ ❊

Trong trường bắn, Ngu Khang An vẫn đang tức giận vạch mặt Kim Trấm: "Ngươi đừng hòng bày ra bộ dáng hiên ngang lẫm liệt với ta, nếu ta bất tài thì ngươi càng bất tài hơn! Ngươi không chỉ bất tài, ngươi còn vô sỉ! Nhi tử của ta không nhận cha, Sở Tiêu chẳng phải cũng giống nhau không nhận ngươi à? Nếu không ngươi nhốt Sở Tiêu trong lồng sắt làm gì?"

Xem người nói rõ chỗ yếu của nhau mà không cần tự mình điều tra thật có ý tứ cực kỳ, Khấu Lẫm phải cố gắng lôi hết năng lực tự khống chế để không cho chính mình bật cười -- Không thể cười, bằng không sau đó có khả năng sẽ bị tức phụ đánh chết.

Sở Dao nghe lời này của Ngu Khang An suýt nữa ngất xỉu, nàng giãy giụa muốn đứng xuống đất, nhưng mới vừa tỉnh lại không lâu nên chân tay đều mềm nhũn vô lực, chỉ có thể ở trong lòng Khấu Lẫm quay đầu nhìn về phía Kim Trấm, trên mặt mang theo buồn giận dùng ánh mắt chất vấn ông ta.

Khấu Lẫm cũng nhìn về hướng Kim Trấm.

Kim Trấm rõ ràng sững sờ, tức giận thốt lên: "Ngu Khang An, ngươi nói hươu nói vượn cái gì thế?"

Ngu Khang An thu đao vào bao, cười lạnh: "Năm đó Sở phu nhân qua đời, ngươi và ta chạy về kinh thành, suốt ngày ngươi chạy tới nhìn lén huynh muội hắn, còn muốn quan tâm hơn so với Sở Thượng Thư. Ngươi dám nói hai đứa bé không phải chung dòng máu với ngươi?"

Kim Trấm tức quá bật cười: "Ta cũng quan tâm nhi tử ngươi nhiều hơn so với ngươi, chẳng lẽ ta cũng ngủ với phu nhân nhà ngươi?"

"Ngươi dám nhục mạ vong thê của ta?!"

"Không cho phép ta nhục mạ vong thê của ngươi, vậy vong thê của Sở Thượng Thư để tùy ngươi tới nhục nhã?!"

"Vậy ngươi dám thề giữa ngươi và Tạ Tĩnh Xu đều thanh thanh bạch bạch?!"

"Ta và nàng có thanh bạch hay không mắc mớ gì đến ngươi?!"

"Trong lòng ngươi có quỷ! Hiện tại tuy ta và ngươi không nhìn mặt, nhưng từ trước ta và ngươi hiểu biết nhau nhiều hơn ai hết. Con người của ngươi làm chuyện gì đều thẳng thắn lỗi lạc, duy nhất mỗi khi nói đến Tạ Tĩnh Xu đều che che dấu dấu, bộ dáng vô cùng chột dạ, nhất định bởi vì cô nàng mà ngươi làm chuyện vi phạm đạo nghĩa khiến lương tâm bất an!"

Ngu Khang An nói xong một hồi mà Kim Trấm vẫn chưa lên tiếng phản bác, chỉ mím chặt môi, ẩn nhẫn hồi lâu rồi phun ra một chữ: "Cút!"

Ngu Khang An mặt lạnh nói: "Đoạn Xung là người Ngu gia, ta không chấp nhận hắn ở bên ngoài làm nhiều việc ác, cần phải mang về trong tộc trị tội!"

"Ngươi khỏi cần nằm mơ!" Kim Trấm nói, "Tốt nhất ngươi nhanh chóng cút khỏi đây cho ta, bằng không ngươi sẽ hối hận!"

"Ta giết không được các ngươi, nhưng ngươi cho rằng Ma Phong Đảo có thể vây khốn ta?" Ngu Khang An không chút nào yếu thế.

Kim Trấm lạnh lùng nhếch khóe miệng: "Đoạn Xung!"

Đoạn Xung lập tức tiến lên ôm quyền: "Hài nhi có mặt!"

Kim Trấm ra lệnh: "Lập tức truyền lời ra ngoài, nói Ngu Tổng binh và Ngu Thiếu soái hiện giờ đều ở trên đảo chúng ta làm khách. Bảo đám Oa nhân, hải tặc cùng với thế lực hắc đạo ở vùng phụ cận Phúc Kiến đi đánh úp doanh trại của Ngu gia quân, cứ một đầu người thì Kim gia thưởng một trăm lượng!"

Ngu Khang An biến sắc: "Ngươi dám!"

Kim Trấm cười kiêu ngạo: "Ngươi cho rằng hiện giờ Kim Trấm ta đây có chuyện gì mà không dám làm?"

"Ngươi đừng cho là ta thật không có biện pháp tiêu diệt Ma Phong Đảo! Ta có thể dẹp yên nơi này một lần thì có thể dẹp yên lần thứ hai!" Ngu Khang An trầm giọng cảnh cáo, "Kim Trấm, ta cho ngươi hai tháng thời gian suy xét, áp giải Đoạn Xung đến cho ta xử trí, bằng không chúng ta gặp nhau trên chiến trường!"

"Cút!" Kim Trấm vẫn dùng một chữ này.

Ngu Khang An liếc mắt một cái về phía Đoạn Xung, phất tay áo rời đi.

Sau khi Ngu Khang An đi rồi, Kim Trấm đứng lặng ngay tại chỗ một lát, cảm giác được Sở Dao vẫn đang trừng mắt với mình, xoay người đi đến trước mặt Sở Dao: "Cô nương không cần nghe hắn nói bậy, ta mắng hắn mất hết mặt mũi, hắn tức quá nên cố tình bịa chuyện mà thôi."

Khấu Lẫm cười lạnh: "Tức tối với ngài là một lý do, về phương diện khác chính vì chúng ta đã biết Đoạn Xung là nhi tử của ông ta, vì thế muốn nhắc nhở chúng ta không nên nói lung tung, bằng không ông ta sẽ khiến mặt mũi nhạc phụ mất hết."

Kim Trấm hơi gật đầu: "Đúng là như vậy."

Sở Dao vẫn gắt gao nhìn chằm chằm Kim Trấm, cắn răng chặt đến mức quai hàm đều đau: "Kim gia, không chỉ Ngu Tổng binh, ngay cả tiểu nữ cũng cảm thấy mỗi lần ngài nhắc tới mẫu thân thì luôn nói lấp liếm cho qua."

Kim Trấm cười khổ duỗi tay muốn xoa đầu nàng, nhưng Sở Dao lại nghiêng đầu tránh đi: "Chuyện này ta không muốn đề cập tới, cũng không muốn nói dối lừa gạt cô nương. Tóm lại, cô nương đừng suy nghĩ bậy bạ, ta cũng hy vọng ta có một đôi nhi nữ như vậy, nhưng ta không có phúc phận này."

Sở Dao lại muốn nói chuyện thì Kim Trấm nhìn về phía Khấu Lẫm: "Trên núi gió lớn, đưa thê tử trở về đi."

Khấu Lẫm gật đầu.

Đăng tại wattpad do bà còm biên tập

Khi trở lại trên đỉnh núi, Kim Trấm thay đổi chỗ ở cho Sở Dao. Lúc trước Sở Dao ở tại noãn các tương thông với phòng ngủ ông ta, Khấu Lẫm tiến vào dĩ nhiên không tiện.

Đặt Sở Dao trên giường, Khấu Lẫm đi rót chén nước đưa cho nàng: "Khi nàng hôn mê ra nhiều mồ hôi như vậy, lúc nãy tỉnh lại ta quên cho nàng uống nước trước đã."

Sở Dao ngồi ở trên giường không tiếp nhận chén nước, chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm hình thêu Tô Châu trên chăn gấm: "Thiếp không khát."

"Đây không phải là vấn đề có khát hay không, lúc nãy nàng phát sốt, cần phải uống nước." Khấu Lẫm cầm chén nước ngồi xuống mép giường, "Không phải Kim lão bản đã nói rồi sao, ông ấy không có duyên quan hệ máu mủ với hai huynh muội, vì sao nàng không tin?"

"Khi ông ta nhắc tới mẫu thân, thật sự thích nói kiểu lấp liếm hiểu sao cũng được." Sở Dao thở dài thật sâu, "Nếu thật sự thanh thanh bạch bạch, vì sao lại không dám nói thẳng?"

"Có lẽ giữa ông ta và nhạc mẫu thật không trong sạch đâu, ta chỉ muốn nói đến thời điểm trước khi mẫu thân xuất giá." Khấu Lẫm phân tích, "Kim lão bản là người giang hồ không tuân thủ quy củ, nhạc mẫu lại vừa mới cập kê, tình đầu chớm nở, hai người làm chuyện du củ cũng thực bình thường. Nhưng Kim lão bản là người biết đạo nghĩa, sau khi nhạc mẫu xuất giá mà vẫn phát sinh loại chuyện này thì khả năng vô cùng nhỏ."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »