Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12658 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 122
đèn trời (2)

❊ ❊ ❊

Trong lòng Sở Dao có chút chua xót nói không nên lời, lại còn phải thấp giọng biện giải cho Khấu Lẫm: “Chàng đã thu tiền nên cùng diễn một màn mà thôi, cứu vãn một chút thanh danh của Hạ Lan gia.”

Sở Tiêu nghiến răng nghiến lợi: “Vậy không màng đến thanh danh của chính mình?”

Đột nhiên thanh âm lạnh lùng của Khấu Lẫm tiến vào: “Bản quan không màng thanh danh gì?”

Mấy người đồng loạt quay đầu, nhìn thấy Khấu Lẫm khoác áo lông chồn đang thả bước tới gần.

Sở Tiêu chẳng có một tia lúng túng, chỉ vào hắn bực bội hét to: “Muội phu không cần thanh danh nhưng cũng làm ơn giữ lại một chút cho muội muội! Giữ lại một chút cho Sở gia!”

Hắn vừa rống lên liền có không ít du khách đưa ánh mắt sang tìm tòi.

Sở Dao cau mày vội vàng ngăn lại: “Ca, người ở đây nhiều, nếu bại lộ thân phận thì sẽ gây loạn.”

“Không sợ.” Khấu Lẫm nói.

Ngay sau đó liền có một Cẩm Y Vệ tiến lại ôm quyền nói: “Đại nhân, vị trí thả đèn ở cầu Lạc Hà đã được khai thông.”

Tiếp theo lại là một đội Cẩm Y Vệ: “Đại nhân, mời đi bên này.”

Cuối cùng là Đoạn Tiểu Giang chạy như bay tới: “Đại nhân, đồ ngài muốn đã mua về rồi.”

Chỉ thấy hắn ôm một cây đèn trời to đùng, dựng thẳng lên chắc còn cao hơn vóc dáng của hắn, giấy đèn phủ nhũ vàng, quả nhiên thật lớn thật hoành tráng.

Cẩm Y Vệ mở đường, gạt đám đông sang hai bên để một con đường trống chạy thẳng đến cầu Lạc Hà, du khách đồng loạt nép qua.

Khấu Lẫm bóc ra ria mép của Sở Dao, dìu nàng đi về hướng cây cầu. Sở Dao chưa từng thử qua đi dạo dưới ánh nhìn chăm chú của bao nhiêu người như vậy, bắp chân như muốn bị rút gân, âm thầm nhéo nhéo cánh tay Khấu Lẫm: “Chàng đây là lấy quyền mưu tư, trong kinh khẳng định sẽ có người dâng sổ con buộc tội.”

Khấu Lẫm nhướng mày: “Dù sao trong khoảng thời gian này ta sẽ không trở về kinh, cứ để phụ thân đau đầu đi.”

Sở Dao dở khóc dở cười nhưng không nói gì, chỉ hơi rũ mắt đi về phía trước.

Sau khi đến cầu Lạc Hà thì không thấy một bóng người, giữa cầu bày một bộ bàn ghế. Ngay cả khách đi du thuyền cũng đồng loạt ra khoang duỗi dài cổ ngóng về phía cầu xem chuyện lạ.

Sở Dao đột nhiên hỏi: “Đâu là thuyền của Hạ Lan gia?”

Khấu Lẫm vẫn chưa chỉ cho nàng xem, chỉ đưa nàng đến trước bàn đứng yên, chờ Đoạn Tiểu Giang đem đèn trời đặt ở trên bàn xong rồi rời đi mới nói: “Đêm nay tỷ tỷ hẹn ta ăn cơm, mục đích chính là tạo ra những lời đồn đãi này, là tỷ tỷ cố tình thả ra. Đúng như nàng nói, tỷ tỷ muốn tẩy trắng tội lỗi cho Hạ Lan Triết, đồng thời muốn ta nạp Hạ Lan Nhân làm thiếp.”

Sở Dao cũng đã đoán được vụ này, nàng chỉ sợ Khấu Lẫm sẽ không màng đến điểm mấu chốt mà nhường tỷ tỷ.

Khấu Lẫm thở dài: “Đây là nguyên nhân vì sao ta không dẫn theo nàng đến gặp tỷ tỷ, sợ tỷ ấy sẽ nói những lời nàng không thích nghe...”

Sở Dao thực sự có chút bực mình: “Tỷ tỷ chàng đã khiến thiếp khó chịu rồi đấy.”

“Biết nàng khó chịu, ta lại càng khó chịu hơn. Đây không phải đã khiến ta gặp nguy hiểm bị buộc tội lại không thể phản kích hay sao? Lúc này, sợ là tỷ ấy cũng đang nhìn chúng ta.” Khấu Lẫm cầm bút chấm mực rồi đưa cho Sở Dao, kêu nàng viết tâm nguyện trên giấy đèn, sau đó cười nhạt, “Vị tỷ tỷ này của ta hiện giờ thật sự một lòng một dạ suy nghĩ cho Hạ Lan gia. Tầm quan trọng của đệ đệ là ta ở trong mắt tỷ ấy thật thua xa với quyền lực ta nắm trong tay.”

Sở Dao tiếp nhận bút, ngẩng đầu nhìn Khấu Lẫm: “Trong lòng chàng khổ sở lắm sao?”

“Nói không khổ sở là lừa mình dối người.” Ánh mắt Khấu Lẫm hiện lên một tia ảm đạm nhè nhẹ, chắp tay sau lưng trầm mặc thật lâu, bỗng như trút được gánh nặng mỉm cười nói, “Nhưng từ trước ta vẫn luôn lo lắng nhất không biết tỷ tỷ có bị lang bạt kỳ hồ ăn hết đau khổ hay chăng, hiện giờ biết được tỷ ấy đã có cuộc sống rất khá, khúc mắc trong lòng của ta bao nhiêu năm qua rốt cuộc đã được cởi bỏ.”

Chỉ hy vọng đúng như thế, Sở Dao trầm mặc một hồi, bắt đầu viết chữ trên giấy đèn.

“Là con người mà, luôn sẽ thay đổi. Hiện tại tỷ ấy đã có gia có thất, suy xét vì phu gia cũng là thực bình thường.” Khấu Lẫm vừa nói vừa nhìn một bên gương mặt nghiêng nghiêng của Sở Dao, ánh đèn hơi vàng khiến cho dung nhan sáng trong của nàng tăng thêm vài phần mông lung, “Chẳng phải sau khi thành thân, ta cũng suốt ngày hy vọng nàng có thể suy xét cho ta nhiều hơn, ít giúp đỡ cha nàng đấy sao?”

“Thiếp còn giúp đỡ chàng chưa đủ?” Sở Dao ngẩng đầu giận dữ lườm chàng ta một cái, “Viết xong rồi.”

Khấu Lẫm di chuyển tầm mắt, trên giấy đèn chỉ viết tên hai người bọn họ, “Khấu Lẫm” ở phía trước, “Sở Dao” ở phía sau, bèn trêu chọc: “Ta còn tưởng rằng nàng sẽ viết một tràng dài tâm nguyện, nào là phụ thân, tiểu cữu cữu, ca ca, Ngu Thanh... Ta còn đang suy đoán không biết tên của ta xếp hạng thứ mấy.”

“Những gì nên viết ca ca đều đã viết hết cả rồi.” Sở Dao hơi mỉm cười, “Ca ca viết cho mọi người, thiếp chỉ viết cho gia đình nhỏ của mình, chỉ có chàng và thiếp.” Ngẫm nghĩ một lát, lại có chút cảm thấy thẹn ở phía sau biên thêm một hàng chữ thật quê mùa "Một đời một kiếp".

Bốn chữ "Một đời một kiếp" này thật là quê mùa, thật cổ lỗ sĩ vô cùng, là loại nói ra khỏi miệng thì sẽ bị chê cười ngay.

Khấu Lẫm vốn dĩ thích kiểu cổ lỗ sĩ như vậy, quả nhiên trong lòng cảm thấy rất cảm động, nhất thời hứng khởi cuốn lên cổ tay áo lông, biểu tình làm như không thèm để ý lại muốn quê mùa thêm một chút: “Đưa bút cho ta.”

Sau khi tiếp nhận bút từ trong tay Sở Dao, hắn bèn đặt bút ở giữa tên của hai người chen vào một chữ.

Sở Dao nhìn phu quân viết một nửa phần đầu liền biết ngay là chữ "Yêu", bất chợt ngẩn ngơ trong chốc lát tim đập như nổi trống.

Sau khi Khấu Lẫm viết xong, có chút cảm giác thành tựu tràn trề, tâm tình cũng vui sướng tới cực điểm: “Tới tới tới, chúng ta thả đèn lên trời cao đi! Nếu thực sự có thần phật, vậy hãy khiến cho bọn họ biết Khấu Lẫm ‘yêu’ Sở Dao.”

Sở Dao không có bất kỳ động tác nào, chỉ thất thần nhìn chằm chằm chữ kia.

Khóe môi Khấu Lẫm hơi nhếch lên, cũng không tiếp tục thúc giục nàng, khỏi cần đưa tầm mắt sang cũng có thể đoán được biểu tình hiện tại của nàng.

Hắn xưa nay ngay cả từ “Thích” cũng hiếm khi nói ra, so sánh với việc biết sở thích và hứng thú của nàng để tặng nàng danh họa danh bút gì đó, hắn cho rằng chính mình nói ra chữ “Yêu” này còn nặng cân hơn tất cả mọi thứ khác rất nhiều. Đối với một nữ nhân đã trao tâm cho mình, chữ "Yêu" kia chắc chắn càng trân quý hơn so với bất luận lễ vật gì trên đời.

Đương nhiên, chữ ‘Yêu’ này Khấu Lẫm chỉ coi như một lễ vật tân niên tặng cho thê tử, mục đích là muốn mang lại niềm vui cho nàng. Trên thực tế, hắn cũng không rõ ràng lắm chữ ‘Yêu’ này thật sự mang ý nghĩa gì, chỉ cảm nhận được sau khi những khúc mắc về chuyện lo lắng cho tỷ tỷ đã được giải trừ, Sở Dao nghiễm nhiên đã trở thành miếng thịt đầu quả tim khiến hắn để ý nhất.

Khấu Lẫm mặt mày hớn hở đang chờ Sở Dao cảm động đến mức đôi mắt đỏ hồng òa lên khóc thút thít nhào vào ngực hắn. Ai ngờ hắn chỉ thấy Sở Dao vươn tay chỉ vào chữ hắn vừa viết thêm, mặt ủ mày ê nói: “Nhưng phu quân à, chàng viết xuống đây là chữ ‘chịu’ (受), không phải là chữ ‘yêu’ (爱)!”

Nụ cười trong nháy mắt cương cứng trên gương mặt Khấu Lẫm, trong đầu hắn toàn bộ đều là:???????

Hắn vội vàng xoay mặt giấy đèn nhìn lại, nghiêm túc phân biệt. Có đôi khi nhìn chằm chằm một chữ lâu rồi, sẽ phát hiện chữ này càng nhìn càng không thể nhận ra có gì sai sót. Phải soi mói chăm chú một hồi lâu Khấu Lẫm mới xác định, chính mình thật sự viết thiếu hai nét bút ở nửa phần dưới...

Khổ nỗi chữ "Yêu" này là hắn cố len vào giữa hai cái tên để viết, từng nét bút rất sít sao, thiếu khuyết vài nét bút thì rất khó thêm vào.

Trường hợp xấu hổ này quả thật khiến hắn hít thở không thông, Khấu Lẫm ngượng ngùng cười giả lả: “Ha ha, hai chữ này rất giống nhau, ha ha ha.”

Nếu đổi lại là ngày thường thì Sở Dao sẽ lờ đi không chỉ ra chỗ sai để tránh chọc vào lòng tự trọng của phu quân, nhưng trong đêm giao thừa thả đèn Khổng Minh chính là để cầu phúc, Sở Dao rất tin vào chuyện này nên phá lệ để ý.

Biết ngọn đèn này nhất định rất quý giá, nếu bỏ đi thì chắc chắn Khấu Lẫm sẽ xót tiền vô cùng, nàng cũng thấy tiếc tiền lắm nhưng vẫn nhịn không được đề nghị: “Chúng ta mua lại một ngọn đèn khác nhé.”

“Ta cảm thấy còn có thể cứu vớt lại một chút mà.” Ngọn đèn này bỏ ra mười lượng vàng để mua, Khấu Lẫm làm sao chịu được lãng phí mà vứt nó đi, thu hồi xấu hổ cau mày vắt óc suy nghĩ, đột nhiên một tia sáng lóe lên bèn duỗi tay, “Đưa bút cho ta.”

Sở Dao không chịu, nhất định muốn để phu quân viết xuống một chữ "Yêu" khác cho mình: “Vẫn nên mua lại một ngọn đèn khác đi phu quân, cùng lắm thì sau này thiếp ăn ít đi một chút, tiết kiệm tiền bù vào ngọn đèn này.”

Nhìn nàng chu miệng mang theo một chút ý vị làm nũng, Khấu Lẫm suýt chút nữa đã phải đầu hàng: Mua mua mua, chớ nói mua một ngọn, mua một trăm ngọn đều được! Nhưng hắn cố gắng nhịn xuống khuyên nhủ: “Trước tiên nàng hãy để ta sửa lại một chút, nếu nàng vẫn không hài lòng thì chúng ta sẽ mua ngọn đèn mới, được không?”

Lúc này Sở Dao mới trao bút cho Khấu Lẫm.

Sở Dao chăm chú nhìn phu quân nhéo chặt bút lông như cầm kim châm, ở khe hở hẹp hòi của từ "Khấu Lẫm" và từ viết sai "Yêu" kia nhét vào đi một chữ "Nguyện" nho nhỏ rồi hỏi lại cho chắc ăn: “Chữ ‘nguyện’ ta viết đúng hay không?”

Sở Dao đoán không ra Khấu Lẫm chuẩn bị viết những gì: “Đúng rồi.”

Khấu Lẫm dời bước chân, tiếp theo là ở khoảng giữa của từ "Sở Dao" và từ "Một đời một kiếp" lại cố nhét vào hai chữ -- -- trước khi viết xuống còn cẩn thận viết một chữ khó vào lòng bàn tay cho Sở Dao kiểm tra lại, sau đó mới sao chép lên giấy đèn.

Sau khi viết xong, Khấu Lẫm nâng đèn hướng mặt chữ về phía Sở Dao nghiêng đầu hỏi ý kiến: “Thế nào thưa phu nhân, đã vừa lòng chưa?”

Chỉ thấy ánh mắt Sở Dao thật lộng lẫy, vượt trội cả bầu trời bay đầy đèn Khổng Minh lấp lánh: “Được, bổn phu nhân thực vừa lòng.”

“Vừa lòng là tốt rồi, vậy chúng ta thả nhé?”

“Vâng.”

Tiết kiệm mười lượng vàng lại mang được niềm vui cho thê tử, Khấu Lẫm cảm giác sâu sắc chính mình là một thiên tài, không khỏi vui vẻ ra mặt, cùng với Sở Dao cũng đang cười không khép miệng được hợp lực căng ra cây đèn hoàng tráng trong tay, bật lửa đốt bấc đèn ngâm trong nhựa thông. Đợi đến khi khí nóng khiến ngọn đèn căng phồng, cả hai lại hợp lực nâng đèn thả cho bay lên.

Vào lúc ngọn đèn Khổng Minh vừa to vừa hoàng tráng từ trên cầu chậm rãi bay vào không trung, du khách hai bên bờ sông và trên tất cả du thuyền đều đồng loạt ngửa đầu ngóng theo.

Những người cách đó gần chút sẽ thấy được trên ngọn đèn viết một hàng chữ cầu phúc thật cổ quái -- -- “Khấu Lẫm nguyện chịu Sở Dao sai phái một đời một kiếp”.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »