Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12922 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 155-1
tự thẩm (1)

❊ ❊ ❊

Trước khi Kim Trấm mang theo Sở Tiêu ra cửa đã dặn dò Sở Dao ở trên giường nằm yên, bởi vì tùy thời đều có khả năng bị ngất đi.

Sở Dao tỉnh lại trong thân thể ca ca, chỉ ngửi được mùi máu tươi nhưng không nhìn được cảnh tượng máu me đầm đề, bởi vì ghế mây xoay lưng về phía trường bắn, mấy trăm hộ vệ mặc nhung trang dùng tấm chắn ngăn chặn hoàn toàn tầm nhìn từ phía đài bắn tên.

Sở Dao biết Kim Trấm muốn giúp ca ca khắc phục chứng vựng huyết, nhưng lại không biết ông ta sử dụng thủ đoạn gì. Thế nhưng nàng biết thủ đoạn này nhất định cực đoan khủng bố, bởi vì nàng cảm nhận được Sở Tiêu bị khủng hoảng tinh thần, tay chân Sở Tiêu vẫn run rẩy không điều khiển được. "Sở Dao" đưa mắt nhìn nam nhân trước mặt đôi tay chống hông nhìn chính mình, muốn mở miệng kêu một tiếng “Kim gia” nhưng lưỡi và môi đều tê cứng.

“Cảm giác thế nào?” Kim Trấm tiếp nhận rượu tôi tớ bưng tới, uống trước một chút thử thử độ ấm, nhíu mày ném trở về, “Còn có chút lạnh, cầm đi hâm lại.”

“Vâng ạ.”

Một hồi lâu sau "Sở Dao" mới có thể mở miệng, thanh âm run rẩy: “Kim gia, ngài dùng biện pháp gì thế?”

“Ca ca của cô nương quả nhiên vẫn rất thông minh.” Kim Trấm cúi người, đôi tay chống lên hai tay vịn của ghế mây, nhìn thẳng vào "Sở Dao", “Vẫn là một người có tài, chỉ là không sử dụng đầu óc lâu rồi nên có chút trì độn mà thôi.”

"Sở Dao" vẫn hỏi câu kia: “Ngài dùng biện pháp gì?”

“Chứng vựng huyết này của hắn nói trắng ra là chính là tâm bệnh, tâm bệnh phải cần tâm dược, đương nhiên là giúp hắn uốn nắn con tim, từ đó kích phát tâm huyết của hắn.” Kim Trấm khẽ cười, “Cho nên chờ lát nữa cô nương uống nhiều rượu một chút, sớm để hắn tỉnh lại, không thể gián đoạn lâu lắm.”

“Kim gia, tiểu nữ biết ngài vì muốn tốt cho ca ca, nhưng...” Cảm thụ của "Sở Dao" rất mãnh liệt, thật sự đau lòng cho ca ca, “Phương thức của ngài thật sự quá tàn nhẫn, tiểu nữ sợ là sẽ hoàn toàn có tác dụng ngược...”

Kim Trấm gật đầu: “Đích xác có khả năng xảy ra tác dụng ngược, làm hắn càng thêm sợ hãi.”

Sở Dao chính là sợ điều này: “Cẩn thận ngẫm lại, chứng vựng huyết của ca ca cho dù không trị được cũng không có quan hệ gì, nhiều năm như vậy cũng đã thành thói quen rồi, giống như bình thường mà thôi.”

Kim Trấm trầm mặc một lát, ra lệnh cho tôi tớ lui ra xa rồi nói: “A Dao, cô nương cần thiết phải đứng cùng phe với ta. Đây cũng không phải chỉ là vấn đề vựng huyết, ca ca cô nương nếu chỉ mắc chứng vựng huyết, yếu ớt một chút thì chiếu cố nhiều hơn là được. Nhưng chứng vựng huyết này kích hoạt cảm ứng song sinh giữa hai người, vấn đề này mới phiền toái.”

Sở Dao nói: “Hiện tại sau khi uống rượu, loại trạng thái này nhiều lắm chỉ kéo dài một hai canh giờ, cũng không gây trở ngại...”

Kim Trấm nhắm mắt lại, dường như đang điều chỉnh cảm xúc: “Đó là do cảm ứng giữa hai người tương đối yếu, hơn nữa cũng còn trẻ, chờ tới khi hai huynh muội ba mươi mấy tuổi liền biết lợi hại.”

Sở Dao nao nao, hiểu được: “Đôi song sinh huynh đệ lúc trước ngài quen biết có chỗ nào không ổn?”

Kim Trấm mở mắt: “Gia tộc của đôi huynh đệ kia đã cho ra vài đôi song sinh tỷ muội và song sinh huynh đệ, đều mắc phải chứng này. Không cần bất luận nguyên nhân chấn động gì kích thích cũng tự nhiên xuất hiện loại tình huống như hai huynh muội cô nương.”

"Sở Dao" giật mình mở to mắt.

Kim Trấm kể tiếp: “Bởi vậy đã phát sinh ra không ít bi kịch, tỷ như giữa hai huynh đệ, khi đệ đệ khống chế thân thể ca ca sẽ ngủ với tẩu tử... những mâu thuẫn dĩ nhiên sẽ cứ thế mà nối tiếp. Điều quan trọng nhất chính là, chờ khi lớn tuổi một chút thì thân thể sẽ xuất hiện vấn đề...”

"Sở Dao" nắm chặt tay: “Có vấn đề gì?”

Kim Trấm có chút không đành lòng nói ra: “Sẽ bị lão hóa thật mau, hoặc là thần chí không rõ lâm vào điên khùng. Người bị khống chế càng nhiều thì bệnh trạng càng nghiêm trọng... Vì thế, gia tộc bọn họ có gia quy, giao cho một chi mạch chuyên môn phụ trách chấp hành, mỗi khi có song sinh xuất thế, cần thiết phải giết một hài nhi giữ một hài nhi.”

Đầu ngón tay "Sở Dao" run rẩy: “Về sau tiểu nữ và ca ca cũng sẽ xuất hiện tình huống như vậy sao?”

“Không biết.” Ánh mắt Kim Trấm nặng nề, “Gia tộc kia chưa từng sinh hạ long phượng thai. Hơn nữa, cảm ứng song sinh của bọn họ đều là sinh ra đã có sẵn, mà cô nương và ca ca khi còn nhỏ lại không bị chứng này. Nguyên nhân đưa tới cảm ứng giữa hai người chính là chứng vựng huyết của ca ca cô nương, vì thế ca ca cô nương mới là nguồn gốc của cảm ứng này. Do đó điểm mấu chốt chính là chỉ cần trị dứt chứng vựng huyết, vậy thì cảm ứng song sinh hẳn là có thể chặt đứt...”

Đang nói chuyện thì hộ vệ lại bưng tới bình rượu đã được hâm nóng. Kim Trấm thử qua xong liền đưa cho "Sở Dao".

"Sở Dao" tiếp nhận chén rượu, không nói một lời chỉ nhìn Kim Trấm chăm chú. Thần sắc ông ta ngưng trọng, đang tập trung suy nghĩ nên cũng không chú ý.

Hôm qua Sở Dao thật không nghĩ ra, loại cảm ứng song sinh của nàng và ca ca bộ thường thấy lắm sao? Bằng không vì đâu Kim Trấm lại biết được nhanh như vậy?

Hôm nay nghe ông ta nói ra chuyện này, hóa ra đây cũng không khác gì một loại bịnh di truyền trong gia tộc.

Kim Trấm năm đó nấn ná ở kinh thành mấy năm, chờ cho tới khi huynh muội bọn họ ba tuổi mới rời đi, chẳng lẽ là muốn xác nhận huynh muội bọn họ có mắc chứng bệnh này hay không?

Người Sở gia khẳng định không có loại bệnh này, phụ thân là đại phòng đích trưởng tử của Sở thị nhất tộc, nếu trong tộc tổ tiên mắc bệnh này thì chắc chắn phụ thân đã biết. Vậy vì sao Kim Trấm lại cảm thấy huynh muội bọn họ có khả năng vướng phải loại bệnh này?

Sở Dao bỗng ngừng suy đoán của mình, run tay nâng chén rượu uống một hơi cạn sạch -- -- Sẽ không, không có khả năng là... Kim Trấm!

Sau khi "Sở Dao" uống xong, Kim Trấm nâng bình rượu đổ đầy chén một lần nữa, "Sở Dao" đột nhiên chộp lấy cổ tay ông ta lắp bắp hỏi: “Kim gia, giữa ngài và mẫu thân của tiểu nữ... có phải... có phải...”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »