Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 152
uy phong

❊ ❊ ❊

Sau khi cất xong bức họa, Kim Trấm lại quay trở về noãn các, mỉm cười ôn hòa: "Tiểu Dao Dao nếu ngại xiêm y khó coi, mấy hôm sau ta sẽ đưa về thợ may và thợ thêu vùng Tô Châu lên đảo, tùy tiểu cô nương chọn lựa màu sắc và kiểu dáng, làm cho đến khi nào tiểu cô nương vui vẻ mới là quan trọng nhất. Còn phần sợ bức vẽ phai màu, cũng là ta suy nghĩ quá nhiều -- bức họa kia ta đã cất giữ hơn hai mươi mấy năm, với số tuổi này của ta, làm sao lại còn có được thêm một cái hai mươi mấy năm mà lo xa như vậy."

"Kim gia nói đến đâu rồi, hiện giờ ngài vẫn đang chính trực tráng niên." Sở Dao thật không phải là khen đãi bôi, khi mười mấy hai mươi tất nhiên bừa bãi tiêu sái, nhưng qua bao nhiêu năm thăng trầm, một nam nhân giống như trải qua lễ rửa tội trở nên ổn trọng thành thục, lúc này mới là người có mị lực nhất, "Vốn dĩ kiểu dáng y phục tiểu nữ cũng không phải ghét bỏ gì, nghe ngài giải thích xong thì cứ như vậy là được rồi."

Kim Trấm cười: "Không cần chắp vá, dù sao cô nương cũng không thể rời đảo quá sớm. Không phải cô nương sợ phu quân và ca ca lo lắng hay sao, hôm qua ta đã phái người truyền tin thỉnh bọn họ lên đảo tới bồi cô nương."

Sắc mặt Sở Dao đột nhiên trắng bạch: "Kim gia ngài..."

Kim Trấm ý bảo nàng tạm thời đừng nóng nảy: "Không có ý gì khác, ta đã gặp lại cô nương, làm sao có thể không gặp luôn ca ca của cô nương được. Huống chi ta đã phái người đi tìm vị thần y kia, nếu đưa cô nương trở về thì cô nương cũng chỉ đi đến Ngu gia chờ tin tức, chi bằng lưu tại trên đảo trị chân không phải cũng giống nhau? Chẳng qua trước đây ta cũng đã hỏi thăm qua về thần y trị liệu gân cốt, còn bắt về đảo không ít."

Sở Dao hơi giật mình, Kim Trấm cũng tìm đại phu trị chân giúp nàng?

Kim Trấm nói một cách ghét bỏ: "Cái đám gọi là thần y thật sự có một đống tật xấu, kiểu này không trị, kiểu kia không trị. Ta bèn bóp nát xương bánh chè của bọn họ xem bọn họ có chịu trị hay không, cuối cùng chứng minh toàn là những hạng người "có tiếng mà không có miếng"."

Sở Dao hít vào một hơi thật sâu.

Kim Trấm an ủi: "Cho nên gã gọi là thần y này, cô nương cũng chớ ôm quá lớn hy vọng."

Sở Dao vốn cũng không ôm hy vọng, hiện giờ chỉ âm thầm toát mồ hôi lạnh cầu phúc cho vị thần y kia.

Bên ngoài lại truyền đến thanh âm: "Kim gia, Y Hạ..."

"Tới ngay."

Kim Trấm đi ra ngoài, lại không yên tâm quay đầu dặn dò: "Nghe nói đêm qua cô nương suốt đêm không ngủ, trước tiên hãy nghỉ ngơi một lát, chờ ta giải quyết công việc xong thì mang cô nương xuống núi đi dạo."

Sở Dao đang chuẩn bị nói "Được", hiện tại nàng cũng không còn mang lòng cảnh giác đối với Kim Trấm, hẳn là có thể ngủ ngon. Đột nhiên đầu óc choáng váng, dưới chân lảo đảo.

Kim Trấm vốn đã đặt tay lên cửa, thấy thế vội vàng phóng tới đỡ lấy nàng.

Sở Dao biết rốt cuộc ca ca đã bị vựng huyết, trong lòng vui mừng vội vàng giải thích: "Một đêm không ngủ nên đầu óc có chút choáng váng, tiểu nữ đi nằm một lát là được."2

Kim Trấm thấy bộ dáng này không giống nghỉ ngơi không đủ, trước tiên ôm nàng lên giường, duỗi tay sờ trán nàng, độ ấm vẫn còn ổn; "Cô nương..."

Trong chớp mắt Sở Dao đã mất đi ý thức.

Kim Trấm vội vàng đẩy cửa sổ: "Kêu Hoàng đại phu tới đây!"

Tại huyện Kim Trúc.

"Sở Dao" từ trên giường mở to mắt, hít một hơi thật sâu.

Khấu Lẫm ngồi ở mép giường nhìn "Sở Dao" không chớp mắt, chờ nàng nói câu đầu tiên biểu lộ cảm xúc, nhờ đó mà có thể phán đoán mấy ngày nay qua nàng đã trải qua tình cảnh gì.

Nữ tử yếu ớt dung mạo diễm lệ mà bị bắt vào trong ổ hải tặc sẽ phải phát sinh chuyện gì, Khấu Lẫm căn bản chỉ suy nghĩ thôi cũng không dám...

Loại cảm giác thất bại bất lực với bản thân như thế này, rất nhiều năm hắn chưa từng trải qua.

"Sở Dao" giãy giụa ngồi dậy, ánh mắt quét một vòng thoáng nhìn trên mặt đất có một đống vải bông đầy máu, "nàng" vội chụp lấy cánh tay Khấu Lẫm xem xét trái phải: "Chàng bị thương à? Bị thương chỗ nào?"

"Sau vai." Khấu Lẫm vội trả lời nàng, chú ý quan sát thần sắc của nàng, hình như vẫn còn ổn... "Không cẩn thận bị chém một đao, đã bôi một lọ kim sang dược trân quý một ngàn lượng vàng, năm ngày trôi qua đã tương đối lành lại không sao nữa rồi." Lại giải thích, "Máu kia không phải của ta, là của ca ca."2

"Sở Dao" vừa mới thở phào một hơi lại nghe được câu sau của Khấu Lẫm, mới cảm giác cổ tay thật sự đau thấu tim. Vén lên tay áo vừa thấy, hóa ra cổ tay bị đao cắt máu thịt nhầy nhụa.

"Ta thu được thư Đại lão bản mời ta và ca ca lên đảo, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ..." Khấu Lẫm từ trong lòng ngực lấy ra kim sang dược trị thương rất hiệu quả, kéo qua cổ tay "nàng", đột nhiên có chút không dám nhìn vào đôi mắt "Sở Dao", "Nếu biết chắc chắn nàng vẫn còn sống ở trên đảo thì "đầm rồng hang hổ" ta cũng sẽ đi. Nhưng suốt mấy ngày qua ca ca vẫn luôn không thể cảm ứng được nàng, ta có chút hoài nghi có phải nàng đã chết hay không? Nếu đúng như thế, ta mang ca ca lên đảo cũng vô ích mà thôi, cho nên ta đã ra tay tàn nhẫn chém thêm ca ca mấy đao, nàng có thể thông cảm được không?"

"Chàng làm đúng." "Sở Dao" gật đầu tỏ vẻ mình hiểu được, thấy ánh mắt Khấu Lẫm vẫn luôn trốn tránh, "nàng" vỗ vỗ mu bàn tay chàng trấn an, "Phu quân, thiếp không có việc gì, bình an vô sự."

Vốn dĩ nàng cũng muốn thử Khấu Lẫm một chút, nếu bản thận bị nhục nhã mất đi trong sạch thì thái độ của chàng sẽ như thế nào? Nhưng nàng biết thử như vậy không hề hay ho gì, sẽ chỉ làm Khấu Lẫm khó chịu nhiều hơn trong chốc lát, vì thế vội vội vàng vàng thuật lại chuyện Kim Trấm là người quen cũ của mẫu thân từ đầu đến đuôi.

Khấu Lẫm nghiêm túc nghe, phải mất thật lâu mới tiếp thu được nàng thật sự không bị tàn phá, cũng không phải ngụy trang tỏ ra bình tĩnh, cả người hắn rốt cuộc như được hồi sinh, thở hắt ra một đống âu lo tích tụ trong lồng ngực.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »