Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12966 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 30-1
thiện ác (1)

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm; Converted by wikidich.com

Sở Dao không để ý tới Ngu Thanh, quay lại đối diện với phó tướng nói: “Vị Tướng quân này, ta muốn đơn độc nói vài câu với Ngu Thiếu soái.”

Tuy không hợp quy củ nhưng phó tướng biết Tạ Tòng Diễm yêu thương ngoại chất nữ này biết bao nhiêu, bèn gật đầu rời đi.

Sở Dao đỡ tường chậm rãi đi đến trước mặt Ngu Thanh: “Ta thật không tin hiện tại huynh còn cười được.”

Cổ chân cổ tay hắn bị xiềng bởi dây xích sắt vô cùng nặng nề, một đầu sợi xích bị cố định ở trên tường, Ngu Thanh gian nan từ trên mặt đất đứng lên: “Vậy cũng không thể khóc nhè mà, rất mất mặt.”

Sở Dao hờ hững nhìn Ngu Thanh không nói lời nào.

Ngu Thanh cười tủm tỉm: “Đã lâu không thấy, muội có phải vẫn rất nhớ ta? Ta ở Phúc Kiến mỗi ngày đều nghĩ tới muội, lúc giết người cũng nghĩ, luyện binh cũng nghĩ, trong mộng tỉnh dậy tất cả đều là hình bóng của muội. Ai nha, hối hận muốn chết...”

Sở Dao đang muốn nói hối hận cũng vô dụng, thời gian đã trôi qua, thế nhưng lại nghe hắn bi thống thở dài, “Năm đó trước khi đoạt tuyệt với hai huynh muội, ta nên sớm ngủ cùng muội.”

Bên ngoài phòng giam Sở Tiêu nghe được lời này, nắm tay siết chặt, muốn lập tức vọt vào đập tên kia một trận! Sở dĩ không vào chỉ vì sợ mình nhịn không được sẽ động thủ. Nhưng tên khốn nạn này vì bảo hộ Sở Tiêu hắn đây mới bị bắt, hắn lại không nỡ động thủ.

“Huynh...” Sở Dao tức giận định cho hắn một cái tát, lại mất cân bằng lảo đảo chúi về phía trước, suýt nữa té ngã.

“Ai u, quả tim nhỏ của ta!” Ngu Thanh trong lòng nóng như lửa đốt vội nhào đến đỡ, xiềng chân "loảng xoảng" rung động.

Sở Dao dùng hết sức lực đẩy Ngu Thanh ra, lạnh mặt nói: “Đừng náo loạn.”

Ngu Thanh kẻ này trời sinh chính là một gã lưu manh, tính tình cà chớn, lông bông bất kham, mồm miệng khi thì như lau mật nhưng khi thì khiến người muốn đập hắn.

Sở Tiêu đúng là bị hắn dạy hư, rõ ràng khi còn nhỏ học hành viết chữ lợi hại hơn Sở Dao nhiều, có thể nói là một thần đồng, nhưng từ khi cùng Ngu Thanh xen lẫn một chỗ thì lại không còn nửa phần hứng thú gì với việc học hành, toàn bộ đầu óc chỉ chăm chăm phải đi tòng quân. Thật ra cũng trách không được ý chí Sở Tiêu không kiên định -- nếu so với đám trẻ con cùng tuổi thì Ngu Thanh luôn là đứa thành thục sớm nhất, nói về ngụy biện thì thao thao bất tuyệt, bao nhiêu phu tử hợp lại cũng không tranh luận thắng nổi hắn.

Ngay cả Sở Dao cũng cảm thấy hắn đặc biệt, hơn nữa cả ngày Sở Tiêu cứ nói muốn gả nàng cho Ngu Thanh, Ngu Thanh cũng sảng khoái đáp ứng. Dần dà, nàng cũng sinh ra một loại ý tưởng mình sẽ trở thành tức phụ của Ngu gia. Rốt cuộc thân thể nàng bị tàn tật, nếu có thể gả vào Ngu gia cũng là một chốn nương thân tốt tột đỉnh.

Hiện giờ tinh tế suy xét, khi đó cảm tình của nàng đối với Ngu Thanh không thể gọi là luyến ái, chỉ vì hắn quá mức đặc biệt so với một đám hậu nhân thế gia nên thực dễ dàng hấp dẫn ánh mắt. Nàng nghiên cứu kỳ môn độn giáp, cũng là dốc lòng muốn gả vào Ngu gia. Thế nhưng đối với chính Ngu Thanh thì nàng lại chẳng có loại cảm giác rung động nào. Còn nếu hỏi nàng loại cảm giác rung động là loại cảm giác gì thì dạo gần đây Sở Dao cũng chỉ mới thoáng hiểu ra một chút xíu. Bỗng nhiên không biết vì sao, trong đầu nàng hiện ra một bóng dáng mơ hồ...

Sở Dao kinh ngạc phát giác tự dưng mình lại phân tâm, vội vàng hồi phục tâm tình: “Nắm chặt thời gian đi, cữu cữu của ta đã chuẩn bị áp giải huynh đến đại điện! Huynh có yêu cầu gì muốn ta làm thì hãy mau nói ra.”

“Sở Nhị, muội thật sự không còn muốn gả cho ta à?” Ngu Thanh nghiêm túc quan sát thần sắc của nàng, do dự một lúc rồi giọng điệu như trút được gánh nặng, “Thật tốt.”

Sở Dao xụ mặt: “Nói chính sự!”

Ngu Thanh duỗi cái lưng mỏi, uốn gối nửa ngồi xổm, gãi gãi lỗ tai: “Ai nha, như muội tận mắt chứng kiến, ta đã rơi vào tình trạng này thì còn nói gì được nữa?”

“Khi ta tiến vào đã quan sát qua, một đường từ cửa nhà lao đến đây không có phạm nhân nào khác, gian ngục của huynh ở trong cùng, huynh cứ yên tâm nói chuyện.” Sở Dao thông báo, “Huynh biết không, hiện tại huynh không chỉ mang tội danh tự mình hồi kinh, mà đêm qua trong Hồng Tụ Chiêu...”

Ngu Thanh ngồi nghe, lại nhặt lấy cọng rơm lúc trước nhổ ra một lần nữa ngậm vào miệng.

Nhìn bộ dáng cà lơ phất phơ của hắn, Sở Dao rất có loại cảm giác "Hoàng đế không vội thái giám gấp" bèn xẵng giọng trách móc: “Ngu gia quân nhà huynh không còn ai à? Vì sao phải đến phiên đích thân Thiếu soái vào kinh tặng lễ cho Viên Thủ Phụ? Đã tới thì hãy yên thân đi, cứ chờ ở vùng ngoại ô là được rồi, huynh cố tình chạy vào trong thành làm gì? Muốn biết kết quả của Tam ty hội thẩm thì phái một thủ hạ trà trộn vào thành thám thính rồi trở về báo cho huynh không được sao?”

“Vào kinh tặng lễ là vì gần đây trên triều có tiểu nhân ở trước mặt Thánh Thượng chửi bới chúng ta không ngừng, nói chúng ta dùng tiền của triều đình nuôi dưỡng tư binh, xúi giục Thánh Thượng tước binh quyền của cha ta, vơ hết toàn bộ Ngu gia quân chúng ta huấn luyện nhập vào Binh Bộ.” Ngu Thanh cúi đầu, thấy không rõ biểu tình ngay lúc này nhưng thanh âm có thêm vài phần nghiêm túc, “May mắn có Viên Thủ Phụ hỗ trợ nói tốt ở trong triều nên mới tạm thời đánh mất nghi kỵ của Thánh Thượng, cha ta dĩ nhiên phải chuẩn bị hậu lễ để cảm tạ.”

Sở Dao không biết trả lời như thế nào, “Tiểu nhân” trong miệng Ngu Thanh, cho dù không phải là phụ thân và tiểu cữu cữu thì hai vị kia cũng tuyệt đối không bỏ qua cơ hội thêm dầu vào lửa.

Ngu Thanh nói tiếp: “Vì tránh lưu lại nhược điểm, tiền hối lộ không thể gởi qua tiền trang, cách duy nhất là vận chuyển trong lén lút. Vốn dĩ cha ta cũng không dự tính phái ta hồi kinh, là do ta nhất định muốn xin đi, bởi vì ta nhận được một phong thư nặc danh báo rằng Sở Đại gặp nguy hiểm đến tánh mạng.”

Trong lòng Sở Dao lạnh buốt: “Đây rõ ràng là cố ý dụ huynh về kinh.”

Ngu Thanh nhún vai: “Mật báo cũng được, cố ý dụ ta cũng thế, tóm lại ta không có khả năng biết chuyện rồi bỏ mặc. Ta từ Phúc Kiến đi về phía Bắc, trước tiên ghé qua Tế Ninh, ở Tế Ninh một thời gian âm thầm nhìn chằm chằm Sở Đại nhưng vẫn chưa phát hiện dị thường. Khi ta chuẩn bị rời Tế Ninh thì lại nghe nói các ngươi cũng muốn vào kinh, liền phái mấy tên thủ hạ trà trộn lên thuyền, một đường đi theo bảo hộ các ngươi.”

Sở Dao mới biết được hóa ra chín gã giả trang thương nhân từ Tế Ninh theo sát trên thuyền lại là Ngu gia quân.

“Ta mang theo nhiều tiền tài như vậy không tiện ngồi thuyền, chỉ có thể đi đường bộ. Vừa mới đến kinh giao thì lại nghe nói Sở Đại bị bắt vào Đại Lý Tự, bèn liên tưởng đến phong thư nặc danh kia, ta càng thêm cảm thấy không ổn, suy đoán chính mình cũng bị người theo dõi. Tiến thoái lưỡng nan, ta không dám tái kiến Viên Thủ Phụ bèn lựa chọn tiết lộ hành tung cho Cẩm Y Vệ để Khấu Chỉ Huy Sứ lấy tiền đi. Như vậy vừa có thể tạm thời ứng phó với Viên Thủ Phụ lại vừa lấy lòng Khấu Chỉ Huy Sứ, cho nên đêm qua Khấu đại nhân mới bằng lòng mở miệng nhắc nhở ta.”

“Thì ra là thế.” Sở Dao hơi cụp mắt, sau khi suy nghĩ một chút rồi hỏi, “Vụ tính kế này coi bộ không có quan hệ đến triều cục, chắc hẳn là huynh và ca ca đã đắc tội với người nào đó. Ta đã hỏi qua nhưng ca ca nghĩ không ra, huynh có thể nghĩ đến là ai hay không?”

“Nghĩ không ra.”

“Huynh cẩn thận ngẫm nghĩ đi.”

“Hiện giờ đối với ta mà nói, mấy chuyện này đều không quan trọng.” Ngu Thanh lại cười lộ ra răng khểnh, “Ta sẽ không được ai cứu đâu.”

“Phụ thân huynh là Tổng binh nắm giữ một tỉnh mà, tội danh tự mình hồi kinh này, chắc hẳn không muốn để huynh mất mạng.” Sở Dao cắn chặt răng, “Cùng lắm thì cứ nói là huynh với ta lén lút hẹn hò, huynh trộm về kinh là muốn thăm ta, cha ta và cữu cữu sẽ không thể cắn lấy không buông...”

“Vô dụng thôi. Phụ thân ta sẽ không cứu ta, thậm chí sẽ thỉnh Thánh Thượng xử tử ta.”

“Vì sao thế?”

“Tạ Tòng Diễm áp giải ta tiến cung diện Thánh, thân là tội đồ thì trước khi diện Thánh cần phải nghiệm thân tại Nội Đình tư, tránh việc mang theo ám khí hành thích Thánh Thượng...”

“Vậy thì có sao?”

“Ta...”

Ngu Thanh nhấp môi vài lần muốn giải thích, nhưng vẫn không phát ra câu nào.

Sở Dao nhìn ra Ngu Thanh có gì đó khó nói nên cũng không muốn thúc giục, trong khi chờ đợi bèn yên lặng đánh giá hắn. Nàng phát hiện, trải qua rèn luyện năm năm chốn sa trường, Ngu Thanh thật có chút biến hóa -- lúc trước làn da trắng nõn mịn màng đến nỗi khiến nàng ganh tỵ, nhưng hiện tại đã ngăm đen thô ráp.

Ngu Thanh rốt cuộc mở miệng: “Sở Nhị, muội biết năm ấy khi muội cập kê, vì sao ta phải công khai nhục nhã muội hay không?”

“Biết, bởi vì phụ thân huynh lựa chọn đầu nhập vào phe Viên Thủ Phụ.” Nhiều năm trôi qua nhắc tới chuyện này, Sở Dao vẫn cảm thấy nghẹn ở cổ, “Mà ta cũng hiểu rõ huynh không thích ta, đáp ứng ca ca cưới ta cũng chỉ là lời nói vui đùa, vậy thì cứ đơn giản làm tuyệt tình một chút, chặt đứt tâm tư của ta.”

“Không phải chặt đứt tâm tư của muội, mà là muốn tạo đường lui cho ta. Tình cảm của muội đối với ta cùng lắm chỉ là ngây thơ hảo cảm, không có gì nghiêm trọng cần phải cắt đứt; nhưng ngược lại ta đã lỡ vướng phải lưới tình sâu vô cùng, không thể không chặt đứt, bởi vậy mới thương tổn đến muội, ta vẫn áy náy đến nay...” Ngu Thanh nhìn về phía lối đi nhỏ sát tường của nhà lao, hắn biết Sở Tiêu đang đứng dựa tường bên ngoài nghe lén bọn họ nói chuyện, “Ta biết bí mật của các ngươi.”

“Hả?”

“Sau khi muội và Sở Đại té lầu, chứng vựng huyết của hắn thập phần lợi hại, tiếp theo, Sở Nhị liền biến thành Sở Đại.”

Sở Dao chậm rãi mở to hai mắt: “Huynh...”

Ngu Thanh cười: “Từ bé thì ta và Sở Đại đã cả ngày dính nhau không rời, ta lại không phải là đứa ngốc. Có một hôm ta đem Sở Đại chuốc say liền hỏi ra.”

Ngoài cửa Sở Tiêu vẻ mặt đau khổ, biết đợi chút nữa thế nào cũng bị muội muội mắng cho một trận. Hắn đang lục lọi hồi ức trong đầu, là chuyện từ năm nào thế nhỉ, rốt cuộc hắn rất ít uống rượu, mà số lần uống say càng có thể đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng lời nói kế tiếp của Ngu Thanh đã đánh gãy hồi ức của hắn, hơn nữa sau đó càng khiến hắn vô cùng hoảng hốt, nghẹn họng nhìn trân trối vào một điểm vô hình.

“Lúc ấy ta chỉ cảm thấy rất thú vị, các ngươi có bí mật, ta cũng có bí mật.” Ngu Thanh lại đứng dậy một lần nữa, đối mặt Sở Dao, “Thật ra ta và muội giống nhau, đều là nữ nhi. Chính vì như thế mà ta không thể nào cưới muội.”

Sở Dao thản nhiên: “Huynh đùa đủ rồi chưa? Huynh mà là nữ nhân? Năm huynh mười ba tuổi đi bắt cá trong hồ, sau khi lên bờ cởi áo phơi nắng phần thân trên đều để trần, ta đã nhìn thấy rõ ràng.”

Ngu Thanh gãi đầu: “Ủa? Còn có chuyện này sao?” Vừa nói vừa ngắm bộ ngực no đủ của Sở Dao tuy ẩn dưới lớp nam trang nhưng vẫn phồng lên, “Đó là ta dùng dược để làm chậm lại quá trình phát dục. Hiện giờ trước ngực ta vẫn tương đối phẳng, chỉ nhú ra một chút mà thôi.”

Thấy Sở Dao không hề có một điểm tin tưởng nào, Ngu Thanh kéo tay nàng qua. Sở Dao vội vàng rụt lại nhưng tránh không được, bị Ngu Thanh nắm chặt tay luồn vào trong áo của hắn. Khi Sở Dao cảm nhận được một lớp vải buộc ngực dưới lớp trung y, nàng giật bắn mình.

“Không thể nào lộ rõ có đúng hay không?” Ngu Thanh trực tiếp cởi đai lưng, túm tay nàng định bỏ vào trong quần, “Nè, sờ nơi này đi, nơi này thì chắc chắn không làm giả được rồi!”

“Đủ rồi.” Sở Dao cứng rắn rút tay về, đỡ tường chống giữ thân thể, tim đập kịch liệt, đôi môi khẽ run nói không nên lời, hoàn toàn không biết mình nên có cảm tưởng gì.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »