Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12954 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 56
lợi dụ (1)

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Giờ Tý, phủ Thượng thư.

Xuân Đào bưng khay đi tới đi lui giữa phòng bếp và viện Sở Dao đã mấy lần rồi. Nàng ta thở mạnh cũng không dám, gục đầu cắm cúi thẳng tiến một đường, bởi vì tối nay bầu không khí bên trong phủ Thượng thư thật không bình thường chút nào.

Ngoại trừ Xuân Đào, tất cả phó tì trong phủ Thượng thư đều bị Tạ Tòng Diễm cấm túc ở hai tiểu viện khóa lại không cho phép ra khỏi cửa. Hiện giờ trong phủ đề phòng nghiêm ngặt, cứ ba bước lại có binh lính canh gác. Các gia phó, tỳ nữ cùng các bà tử đều căng thẳng, bọn họ giống như con mồi đang bị chim ưng nhìn chằm chằm, ánh mắt sắc bén của các binh sĩ quét qua một cái là cả người như bị kim châm, lông tơ dựng thẳng.

Đến khi chạng vạng, Tạ Tòng Diễm còn cùng vị Khấu Chỉ Huy Sứ vốn nên ở thiên lao cùng nhau canh giữ ngoài phòng tiểu thư. Cho dù Xuân Đào có bị xuẩn ngốc cũng biết được tối nay nhất định phát sinh đại sự, cả một đêm ở trong phòng tâm thần không yên. Kết quả vừa rồi lại bị vị Khấu Chỉ Huy Sứ xách ra khỏi phòng đến nhà bếp làm trợ thủ.

Xuân Đào kinh ngạc, vì sao vị này trong lời đồn chính là một kẻ quyền tham, là đối thủ của lão gia, vậy mà lại được chấp thuận xuất nhập phủ Thượng thư tự do như thế? Càng khiến Xuân Đào kinh ngạc hơn chính là hóa ra vị này còn có một tay trù nghệ rất cao, tự mang theo dụng cụ làm bếp, dao phay "chém sắt như chém bùn" ở trong tay vung lên mấy cái là một chiếc đùi heo được lóc xương thật gọn gàng sạch sẽ, thịt đi đằng thịt, xương đi đằng xương.

Xuân Đào hoảng hốt cảm thấy, con dao phay này nếu lấy ra cắt đầu người, bảo đảm một dao đi xuống là nhất định đầu rời khỏi cổ, đem ra cắt thịt nấu cơm thật sự đáng tiếc...

“Còn nữa không?” Sở Dao nhíu mày nhìn Xuân Đào lại bưng một mâm nữa lên bàn, mặt bàn to vậy mà lúc này đã không còn chỗ để bày đồ ăn.

“Hết rồi ạ, đây là món cuối cùng.” Xuân Đào thấy Sở Dao ngay cả đôi đũa cũng chưa cầm lên bèn nhắc nhở, “Tiểu thư, Khấu Chỉ Huy Sứ dặn ngài không cần chờ, cứ ăn trước là được.”

Hiện tại Sở Dao đang lo lắng vụ diệt phỉ ở Hồng Tụ Chiêu nên đâu có tâm tình ăn uống. Nhưng nghĩ nếu mình không động đũa một chút thì sợ lát nữa Khấu Lẫm lại đây sẽ bất mãn, bèn miễn cưỡng cầm đũa lên, mỗi món đồ ăn đều nếm vài miếng.

Nàng phải thừa nhận tay nghề của Khấu Lẫm thật không thể chê vào đâu được, chỉ là sức ăn của nàng từ trước đến nay vẫn rất ít. Sở Dao vừa ăn vừa hỏi: “Đã là một món cuối cùng mà sao đại nhân không lại đây, còn ở trong phòng bếp làm gì?”

Xuân Đào đáp: “Khấu Chỉ Huy Sứ đang rửa sạch dụng cụ làm bếp đấy ạ.”

Sở Dao ngẩn ra: “Đại nhân không sai ngươi làm, lại tự mình rửa sạch?”

“Đúng ạ. Dụng cụ làm bếp là chính Khấu Chỉ Huy Sứ mang đến, thực quý như bảo bối, không cho nô tỳ chạm vào một chút nào.” Xuân Đào khoa tay múa chân diễn tả, “Tất cả đều được đựng trong một hộp gỗ tử đàn hình chữ nhật lớn cỡ này, bên trong sắp xếp rất ngăn nắp, có thể dựng được không ít đồ.”

Là hộp binh khí kia?

Sở Dao hơi trầm ngâm, sắc mặt đột nhiên trắng bệch, “Lạch cạch” ném đôi đũa xuống bàn, dạ dày quay cuồng một trận suýt nữa phun ra.

“Làm sao vậy?” Khấu Lẫm vừa lúc vào phòng, thuận tay đặt hộp binh khí trên ngăn tủ cạnh cửa, “Chẳng lẽ có món gì nàng bị dị ứng à?”

“Xuân Đào ngươi lui ra được rồi.”

“Vâng.”

Chờ sau khi Xuân Đào rời khỏi phòng, Sở Dao không dám tin tưởng chỉ vào hộp binh khí: “Đại nhân, chàng cầm con dao giết người xuống bếp?”

Khấu Lẫm lấy ra một đôi đũa vàng từ trong hộp, đi qua ngồi xuống mỉm cười nói: “Đêm nay không có giết người. Hơn nữa, dao nào cũng là dao, chỉ là công cụ mà thôi, giết người hay mổ gà có gì khác nhau?”

Kiểu nói như vậy không sai, nhưng Sở Dao thật ăn không vô, cũng không muốn cùng chàng ta tranh cãi vấn đề này, lo lắng sốt ruột hỏi: “Chàng sớm vậy đã quay về, ca ca bọn họ...”

“Nàng vẫn êm đẹp ngồi ở chỗ này, sao ca ca nàng lại có nguy hiểm? Nàng không tin được tiểu cữu cữu hay không tin được Ngu Thanh?”

Sở Dao thấy coi bộ tâm tình Khấu Lẫm rất sảng khoái, khi nói chuyện khóe miệng còn nhếch lên vui vẻ, nhịn không được hỏi: “Đại nhân, chàng vừa mới ra ngoài một chuyến, có phải lại moi được tiền của ai rồi?”

Khấu Lẫm không tiện tiết lộ cho nàng thân phận của Lục Thiên Cơ, chỉ cười không nói.

Sở Dao đang muốn hỏi tiếp thì Khấu Lẫm đột nhiên thu hồi gương mặt tươi cười, đưa tay làm hiệu im lặng. Sau đó có tiếng người ở ngoài cửa vọng vào: “Tiểu thư, Khấu đại nhân.”

Sở Dao nhận được thanh âm này: “Là hộ vệ bên người cha ta.”

Nhìn thấy Khấu Lẫm gật đầu, Sở Dao mới nói, “Tiến vào.”

Hộ vệ đẩy cửa đi vào hành lễ, từ trong tay áo lấy ra một phong thư dùng hai tay dâng lên cho Khấu Lẫm: “Khấu đại nhân, Trung Quân Tống Đô đốc Tống Diệc Phong đến bái phỏng lão gia, lúc này đang ở thư phòng.”

“Ồ, phản ứng thật ra rất mau.” Khấu Lẫm tiếp nhận phong thư mở ra, đồng tử gắt gao co rụt lại.

Sở Dao ở bên cạnh vừa thấy, trong phong thư là một xấp kim phiếu, một tờ là một vạn lượng, tổng cộng có mười tờ. Nàng cũng vô cùng kinh hãi, mười vạn lượng vàng, là một trăm vạn lượng bạc trắng như bông tuyết đấy!

Phải biết rằng lúc trước Hoàng Hà dâng lũ, hai tỉnh gặp tai hoạ, người chết đói la liệt khắp nơi, mấy chục vạn nhân sinh khốn khổ. Vậy mà triều đình mới bỏ ra mười vạn lượng bạc trắng đưa đến cứu tế.

Khấu Lẫm nói với Ngu Thanh áo giáp tơ vàng kia trị giá ba vạn lượng vàng, khẳng định là nói bừa; nhưng mười tờ kim phiếu trước mắt này lại là hàng thật giá thật.

Lại nghe hộ vệ kia nói nhỏ: “Tống Đô đốc muốn truyền lại một câu, Khấu đại nhân có hứng thú đối với chức Hữu Đô đốc trong Tả Quân Đô Đốc Phủ hay không?”

Tả Quân Đô Đốc Phủ nắm giữ sở tư vệ của toàn bộ vùng Chiết Giang, Liêu Đông, Sơn Đông, trong năm nhánh quân địa vị chỉ sau Trung Quân, chức vị Hữu Đô đốc này tuy chỉ là chức suông, thế nhưng quan hàm lại là chánh nhất phẩm.

Đây là Tống gia thấy tình thế không ổn, thay đổi sách lược tới thu mua phụ thân và Khấu Lẫm.

Khấu Lẫm vẫy vẫy kim phiếu trong tay: “Ý tứ của Sở Thượng Thư là gì?”

Hộ vệ khom người: “Lão gia muốn hỏi ý của đại nhân ngài.”

Thấy Khấu Lẫm cầm kim phiếu rũ mi như đang ngẫm nghĩ, Sở Dao đưa mắt ra hiệu cho hộ vệ lui ra. Chờ hộ vệ ra khỏi phòng, nàng hỏi: “Đại nhân, chàng nghĩ thế nào?”

“Thật ra, cho dù ngày mai ta đi buộc tội Tống gia cũng không thành công tạo ra bao lớn ảnh hưởng đối với Tống gia.” Khấu Lẫm nhìn nàng một cái, “Đầu tiên là chuyện bức họa Núi Sông Vạn Dặm bị trộm không có bất luận chứng cứ gì để chứng minh là Tống gia làm. Hơn nữa, vụ nữ tử mất tích thì toàn bộ chứng cứ đều đã bị thiêu rụi trong trận lửa lớn ở Đại Lý Tự. Sở Tiêu và Ngu Thanh bị hãm hại cũng giống như vậy, không bắt được nhược điểm của Tống gia...”

Sở Dao yên lặng nghe Khấu Lẫm phân tích, trong lòng chợt có chút lạnh.

Khấu Lẫm tiếp tục: “Vấn đề ta có thể lôi ra buộc tội Tống gia chỉ là Tống gia mua chuộc lão cung nhân làm ngụy chứng vu hãm cho ta. Trong tay ta tuy đã có chứng cứ, thế nhưng chỉ cần Tống Diệc Phong đẩy Tống Thế Quân ra gánh tội thay, đổ rằng vì Tống Thế Quân mơ ước chức vụ Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ mà gây ra, vậy là chuyện này coi như đã được giải quyết. Còn việc đêm nay cữu cữu nàng chộp được đạo tặc ở Hồng Tụ Chiêu, có lẽ cũng sẽ có người chỉ chứng chuyện Định Quốc Công thế tử xin thuốc; nhưng nếu Tống gia chối bay nói là bọn họ xin thuốc mà thôi, không rõ ràng lắm thân phận của những người này, vậy thì cũng không làm gì được Tống gia, cùng lắm tạo ra một vết dơ đối với danh dự của phủ Định Quốc Công vậy thôi...”

Sở Dao cúi đầu: “Cho nên lúc trước chàng mới nói, lần này chắc chỉ chết đi một Tống Thế Quân?”

“Đúng vậy.” Khấu Lẫm đặt kim phiếu trong tay lên bàn, “Tống Diệc Phong vì muốn giữ mệnh cho Tống Thế Quân, muốn giữ lại danh dự cho Tống gia, đây cũng coi như hắn đã bỏ vốn gốc.”

“Chàng cho rằng đáng giá hay sao?” Sở Dao nhìn xấp kim phiếu trên bàn, “Chín năm trước Tống gia hại chàng suýt nữa bỏ mạng, hiện giờ lại một lần nữa gài bẫy chàng...”

Khấu Lẫm chăm chú nhìn Sở Dao: “Nàng không muốn ta thu?”

Sở Dao nắm chặt tay, nhìn lại Khấu Lẫm: “Không hy vọng chàng thu. Cho dù buộc tội cũng không có kết quả gì, thế nhưng Tống gia hại nhiều người như vậy, chẳng lẽ cứ thế mà hoàn toàn buông tha bọn chúng?”

Khấu Lẫm nhàn nhạt đáp một câu: “Năm đó Hoài Vương mưu phản, làm hại càng nhiều...”

“Không giống nhau.” Sở Dao lắc đầu, “Mệnh của thế tử quan trọng, chẳng lẽ mệnh của người khác không đáng một xu? Chàng đã điều tra được có mười mấy nữ tử bị bắt, nhưng còn bao nhiêu người mà chàng chưa tra ra? Ngoại trừ trong kinh, các tỉnh có bao nhiêu người bị hại? Nếu ta không phải bị gãy chân, hiện tại có thể ngồi ở bên người chàng được không? Mà hôm nay chàng nhận chỗ tốt của bọn chúng, sau này chẳng lẽ tính thông đồng với bọn chúng làm bậy hay sao?”

Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ trên mặt bàn, Khấu Lẫm trầm mặc một lát rồi nói: “Ta đoán, thứ mà Tống Diệc Phong hứa với phụ thân nàng, chính là trợ giúp ông ấy ngồi lên vị trí Thủ Phụ.”

Sở Dao không hé răng.

Khấu Lẫm đánh giá vẻ mặt của Sở Dao: “Phụ thân nàng là một chính khách, nhất định ông ấy hy vọng ta đồng ý, nàng muốn nghịch lại ý tứ của ông ấy à? Ban đầu ta chỉ nghĩ, sau này ta và cha nàng ý kiến bất đồng thì chắc hẳn nàng phải đứng về phía cha nàng, hóa ra nàng lại không đứng về phe nào cả, tự thành lập một phe.”

“Ta chỉ biểu đạt ý nghĩ của mình.” Sở Dao nhìn về phía Khấu Lẫm ánh mắt ngưng trọng, “Hơn nữa, tuy ta không phải thật hiểu biết tác phong hành xử của phụ thân ở triều đình, nhưng ta biết rõ quyết tâm yêu quý hai huynh muội chúng ta của phụ thân. Tống gia suýt chút hại chết ca ca, phụ thân tuyệt đối không thể nuốt trôi nỗi hận này.”

Khấu Lẫm cụp mắt không nói, chậm rãi đứng lên, cầm kim phiếu nhét trở lại vào phong thư chuẩn bị ra ngoài.

Sở Dao kêu lại, tha thiết nói: “Đại nhân, hy vọng chàng thận trọng suy xét.”

“Nàng ăn cơm đi, đừng lãng phí một phen tâm huyết của ta, dao này chưa từng thấy qua máu người đâu.” Khấu Lẫm cười dặn dò.

Sở Tu Ninh ngồi trong thư phòng uống trà, ngoài cửa hộ vệ bẩm báo: “Lão gia, Khấu đại nhân tới.”

Sở Tu Ninh nói: “Tiến vào.”

Khấu Lẫm đi vào, trực tiếp ngồi xuống ghế của khách, mặt đối mặt với Tống Diệc Phong. Cảm giác được xung quanh có rất nhiều hơi thở ẩn hình, chắc hẳn đều là tâm phúc của Sở Tu Ninh.

Tống Diệc Phong liếc hắn một cái: “Quả nhiên đủ càn rỡ, nhìn thấy hai vị thượng quan, chớ nói đến hành lễ, ngay cả lên tiếng chào hỏi cũng không có.”

Khấu Lẫm bật cười: “Nếu Tống Đô đốc đã biết vậy rồi, nói ra chẳng phải là tự rước lấy nhục?”

Ánh mắt Tống Diệc Phong lạnh xuống nhưng lại kiềm chế: “Không biết Khấu Chỉ Huy Sứ suy xét thế nào?”

Khấu Lẫm nhìn về phía Sở Tu Ninh: “Sở Thượng Thư?”

Sở Tu Ninh vươn tay làm tư thế nhường: “Khấu Chỉ Huy Sứ là người bị hại, cũng là người chủ đạo, còn ta cùng lắm chỉ là đứng giữa phối hợp, hết thảy lấy ý kiến của ngươi làm tiêu chuẩn.”

Thật là giỏi cho lão Hồ li lõi đời khéo đưa đẩy, trong lòng Khấu Lẫm cười khẩy một tiếng. Nếu không phải sợ Sở Dao thương tâm, hắn thật nên kéo Sở Dao đến xem, hóa ra đây mới là cái nàng gọi là "Liếm nghé tình thâm".

Nhi tử suýt nữa bỏ mạng, vậy mà còn muốn đứng ngoài cuộc?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »