Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12586 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 148-2
công thành (2)

❊ ❊ ❊

Edited by Bà Còm in Wattpad

Khi thấy cửa thành chậm rãi mở ra, võ sĩ Đông Doanh kia lại vung cây quạt lên. Hàng người đầu tiên chung tay nâng tấm đằng khiên cao cao hơi nghiêng hướng lên trời, những tấm đằng khiên đặt san sát bên nhau, tựa như những cây nấm khổng lồ.

Liễu Ngôn Bạch lập tức khảy dây đàn.

Oa tặc đang chuẩn bị mạnh mẽ tấn công đột nhiên đồng loạt lộ ra vẻ mặt thống khổ, có những tên không phải cầm khiên lập tức bịt tai lại. Nhưng cũng như Liễu Ngôn Bạch đã dự đoán, trong tiếng ồn ào thì uy lực của Huyễn Âm trận giảm đi rất nhiều, bọn Oa tặc vẫn có thể cắn răng kiên trì tiếp tục đi tới. Trên thành lâu, hỏa khí công kích đập vào mấy tấm đằng khiên căn bản không dậy nổi tác dụng gì.

“Ngưng!” Khấu Lẫm nhét kín lỗ tai, siết chặt tay nắm cây côn thép phi thân khỏi tường thành. Chân hắn vừa chạm đất lập tức lại mượn lực bật người lên, đậu trên tấm đằng khiên đang tạo thành chiếc nấm che, côn thép trong tay nện xuống, nháy mắt gây nhiễu trận hình của bọn Oa tặc.

Đám Oa tặc lắp bắp kinh hãi, đồng loạt nhắm vào Khấu Lẫm. Nhưng Khấu Lẫm chỉ gõ một côn xong liền phi thân đi, lại công kích một đội khác.

Tiếng đàn của Liễu Ngôn Bạch cũng càng ngày càng dồn dập, khí thế bừng bừng giống như vạn quân tấn công khiến người sợ hãi.

Bọn Oa tặc càng thêm thống khổ không chịu nổi, vừa phải ứng phó với sự tấn công không hề có kết cấu của Khấu Lẫm vừa lui về phía sau.

Lúc này cửa thành đã mở rộng, bọn nhỏ đồng loạt ùa vào. Hai đội binh lính cũng ào ra từ hai cửa hông Ủng thành, bế lên những hài tử bị thương ngã xuống đất. Dưới nách trái cắp một bé phải cắp một bé, các binh sĩ nhanh như chớp đi vòng vào thành.

Trên thành lâu mọi người đều nóng lòng như lửa đốt, chỉ ngóng trông cửa thành mau khép lại, bởi vì tốc độ của Khấu Lẫm so với lúc trước chậm đi không ít, phản ứng cũng càng thêm trì độn, hiển nhiên thể lực đã sắp chống đỡ hết nổi.

Viên Thiếu Cẩn quay đầu nhìn Liễu Ngôn Bạch, thấy trên mặt tiên sinh mồ hôi tụ lại dưới cằm rồi nhỏ giọt không ngừng xuống đàn.

“Không xong rồi!” Ngu Việt kinh hãi quát lên một tiếng,

Chỉ thấy trong đám Oa tặc có hai binh sĩ võ nghệ cao cường tách khỏi hàng ngũ chạy về hướng rừng cây hai bên, nơi đó đúng là chỗ đặt trận.

“Vèo!” Khấu Lẫm bắn ra tụ tiễn xuyên thẳng vào một gã, lại xoay người đuổi theo gã kia, rút đao bên hông một nhát mất mạng!

Trong khoảng khắc nguy hiểm đó thì cửa thành rốt cuộc khép lại.

Khấu Lẫm lập tức bứt ra, được hỏa khí trong tay binh lính trên thành lâu yểm hộ, phi thân bay trở về thành lâu. Khi vừa đáp xuống đất bước chân lảo đảo, suýt nữa té ngã.

Ngu Việt bội phục không thôi, đang muốn nói chuyện thì phát hiện trên vai Khấu Lẫm không biết khi nào đã bị Oa đao chém cho một nhát, sâu đến nỗi có thể thấy xương: “Khấu Chỉ Huy Sứ, vai ngài...”

BẠN CŨNG SẼ THÍCH

“Một vết thương nhỏ mà thôi, bản quan về lại khách điếm sẽ xử lý.” Khấu Lẫm thật ra đau đến nghiến răng, làm ra vẻ tiêu sái xua xua tay, đồng thời ở trong lòng đang thầm mắng bản thân sao cứ thích xen vào chuyện người khác, bài giáo huấn "Người tốt sẽ không được đền đáp" chẳng lẽ lại quên rồi?

Lần này là lần cuối cùng, tuyệt đối là lần cuối cùng! Khấu Lẫm tiếp nhận tráp binh khí từ trong tay Viên Thiếu Cẩn, thu hồi côn thép, đeo tráp lên lưng, “Các ngươi thủ thành đi, bản quan đi trước.”

Hiện tại thủ thành không khó, không cần phải chờ ngày mai viện quân đến, bọn Oa tặc có khả năng sẽ phải rút lui.

“Sở Tiêu?”

Khấu Lẫm đang chuẩn bị về lại khách điếm thì nghe Viên Thiếu Cẩn hô to. Vừa quay đầu lại thấy Sở Tiêu ở sau lưng hắn hôn mê bất tỉnh, có lẽ đã thấy vết thương máu me bê bết trên vai hắn.

Khấu Lẫm thật là giận sôi máu, đúng là cái đồ phế vật!

Hắn đẩy Viên Thiếu Cẩn đang đỡ Sở Tiêu sang một bên, chính mình đưa tay đỡ, bởi vì thực mau "Sở Dao" sẽ tỉnh lại.

Nhưng hắn đợi một hồi lâu Sở Tiêu vẫn hôn mê như cũ, không có chút nào dấu hiệu tỉnh lại.

Khấu Lẫm thắc mắc vỗ vỗ mặt Sở Tiêu, chẳng lẽ Sở Dao ngủ rồi?

Khi nàng không thanh tỉnh thì không có cảm ứng với Sở Tiêu.

Không đúng, chớ nói lúc trước mới tức giận mắng hắn một hồi, chỉ tính hắn ở chỗ này liều mạng, nàng đâu thể nào có khả năng ngủ được?

Nếu không phải ngủ, vậy chính là rơi vào trạng thái hôn mê?

Khấu Lẫm ngây ngốc một lát, đột nhiên hoàn hồn, ném xuống Sở Tiêu hốt hoảng phóng vào trong thành.

“Đại nhân?!” Viên Thiếu Cẩn nhanh chóng tiếp được Sở Tiêu, quay đầu nhìn Khấu Lẫm biến mất như một cơn gió, còn nhanh nhẹn hơn so với vừa rồi từ ngoài thành chạy trốn trở về.

Biên tập bởi Bà Còm, đăng ở Wattpad

Khấu Lẫm giục ngựa phi về khách điếm, thấy chung quanh Ngu gia quân canh giữ kín mít, cũng không có dị trạng gì, trong lòng an tâm một chút.

Nhưng sau khi tiến vào khách điếm, nhìn đến hai phó tướng canh giữ bên trong đôi mắt không có tiêu cự ngồi ngây ngốc, con tim Khấu Lẫm lại thít chặt. Bước nhanh tiến lên đá mỗi người một cú, hai người “bộp bộp” ngã xuống đất rốt cuộc thanh tỉnh: “Ai?”+

Khấu Lẫm đã vòng qua thang lầu nhảy lên lầu hai, đẩy cửa thật mạnh: “Dao Dao?”

Phòng không lớn, nhìn không sót thứ gì, không có người.

Hắn mở hết ngăn tủ nhìn một lần, thật sự không có người.

Hai phó tướng Ngu gia quân tỉnh táo lại theo đi lên, kinh hoảng nhớ lại đã thấy được một bóng đen...

Không đợi bọn họ nói xong, Khấu Lẫm tông cửa xông qua cách vách, mặc kệ cái gì nam nữ cách biệt, một chân đá văng cửa, Mạnh Quân Quân cũng không ở trong phòng.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »