Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12687 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 153
lên đảo

❊ ❊ ❊

Sở Tiêu nghĩ tới lần này được đi cùng Khấu Lẫm lên đảo, chờ thương thuyền Tây Dương rời xa bèn đến trước mặt Khấu Lẫm cảm khái: "Ở vùng biển này, giương ngọn cờ Song Long của Hoàng tộc Đại Lương chỉ sợ cũng không uy phong bằng lá cờ nhũ vàng kia?"

Khấu Lẫm không phản ứng, chỉ xoay người đi trở vào khoang. Hắn sợ nước, không dám tới gần mép thuyền.

Sở Tiêu theo vào, hứng thú bừng bừng hỏi: "Gã tóc đỏ mới vừa rồi là người nước nào thế nhỉ?"

Khấu Lẫm nào biết đâu, vẫn không phản ứng.

Sở Tiêu càng thêm hứng thú, đuổi theo Khấu Lẫm hỏi tiếp: "Thuộc hạ chỉ thấy qua người Ba Tư và người Thiên Trúc, đại nhân thì sao?"

Lo lắng nhiều ngày như vậy, hiện giờ biết được muội muội không có việc gì, Kim lão bản lại là cố nhân của mẫu thân, Ngu Thanh cũng bình an trở về, tâm tình của Sở Tiêu hiển nhiên cực kỳ tốt, "Bộ dạng người Tây Dương thật đúng là kỳ quái, tóc đủ mọi màu sắc..."

Khấu Lẫm bị hắn phiền chịu không nổi: "Ngươi không say tàu à?"

Vốn dĩ Sở Tiêu đã quên bén mất vụ này, nghe Khấu Lẫm nhắc tới bỗng nhiên dạ dày lại cồn cào: "Thật ra cũng lạ lắm, lúc trước lui tới Sơn Đông và kinh thành bằng kênh đào, thuộc hạ ngồi thuyền chưa bao giờ bị say sóng."

"Kênh đào và trên biển có thể giống nhau sao?" Khấu Lẫm đi đến chiếc võng nằm xuống, lại dặn dò một lần, "Sau khi lên đảo, ngươi nhớ lấy ra bộ dáng giả tài tử lúc xưa người dùng ở kinh thành, nhớ đừng biểu hiện ra ngươi không học vấn không nghề nghiệp."

"Hiện tại thuộc hạ đã không còn phải là kẻ không học vấn không nghề nghiệp." Sở Tiêu biện giải, "Tứ thư ngũ kinh đều thuộc làu làu."

"Rồi thì sao?" Khấu Lẫm buồn cười nhìn hắn, "Ngoại trừ có thể đọc ra như con vẹt, ngươi có gì thay đổi?"

Sở Tiêu:...

Hình như là không có gì thay đổi thật, khi còn nhỏ tại sao cứ đinh ninh nếu chỉ cần học hành nhiều liền sẽ biến thành "Chính khách" như phụ thân chứ nhỉ?

Hiện tại Sở Tiêu càng ngày càng hoang mang về lựa chọn của mình.

Khấu Lẫm nhìn hắn, ánh mắt cũng lộ ra hoang mang.

Hành vi lúc trước của Sở Tiêu, ở trong mắt Khấu Lẫm chính là biểu hiện bình thường của một tên ngốc. Nhưng nghe Ngu Thanh nhắc tới đánh giá của Ngu Khang An về Kim lão bản, hắn bỗng nhiên phát hiện Sở Tiêu và Kim lão bản nhìn khác nhau như trời với đất, kỳ thật có nhiều điểm tương tự.

- - -- Sở Tiêu khi tám tuổi không quen nhìn hành vi "Chính khách" của Sở Hồ ly, lựa chọn tự mình tách ra. Còn Kim Trấm khi mười tuổi bởi vì phụ thân hắn không ở lại thủ thành, lựa chọn nhảy xe rời nhà. Cả hai quyết định này thật ra đều là một loại tính tình phản loạn, cũng chính là theo nhận xét của Ngu Khang An "trời sinh phản cốt".

- - -- Sau khi Sở Tiêu lớn lên, trước nay cũng không hề nghi ngờ quyết định vào lúc tám tuổi của mình. Mà Kim Trấm càng tuyệt hơn, căng da đầu ba mươi năm không về nhà. Dưới mắt Khấu Lẫm, đây chính là biểu hiện của kẻ cứng đầu cho đến chết vẫn để tâm vào chuyện vụn vặt.

Hắn nhịn không được đưa ra một giả thiết. Năm đó khi hai huynh muội té lầu, nếu thiên hạ vẫn loạn lạc như cũ, hơn nữa Sở Tu Ninh tiếp được Sở Tiêu còn Sở Dao ngã chết, vậy có lẽ Sở Tiêu cũng sẽ nổi điên rời nhà. Nếu một Sở Tiêu không mắc chứng vựng huyết lại một lòng muốn đi tòng quân báo quốc, đến tột cùng có thể lăn lộn ra tên tuổi gì thế nhỉ?

Về suy đoán này, Khấu Lẫm không dám nói với Sở Dao. Bởi vì cho tới bây giờ Sở Dao cũng không biết, mục đích của Sở Tiêu khi biến mình thành kẻ không học vấn không nghề nghiệp cũng không phải chỉ vì phản kháng phụ thân, mà còn là vì muốn muội muội được đi Quốc Tử Giám tiếp thu giáo dục cho nam nhân, chớ có học theo những lễ tục cổ hủ mà thế gian muốn ước thúc nữ nhân.

Hơn nữa, ở một phương diện khác, Khấu Lẫm gần như tin vào suy diễn vị nhạc mẫu quá cố khi xưa thật sự "hồng hạnh xuất tường".

Đây rất có khả năng, vốn dĩ nhạc mẫu và Kim Trấm mới chính là một đôi tình nhân tâm đầu ý hợp.

Lúc ban đầu người Tạ Trình coi trọng chính là Kim Trấm, nhưng ông ta mất tích hai năm rưỡi, Tạ Trình lại mưu đồ tự hy sinh thân mình ở sa trường, chờ không kịp vì thế thiết kế để nữ nhi gả cho lựa chọn thứ hai -- quý công tử Sở Tu Ninh xuất thân đại môn thế gia mấy trăm năm. Nhạc mẫu gả qua tám phần không phải tự nguyện, mà vị nhạc phụ một lòng nhào vào triều chính cũng không phải người phong hoa tuyết nguyệt, bên cạnh lại không hề thiếu nữ nhân.

Khi Khấu Lẫm nghĩ đến đây thật sự rất muốn bật cười, Sở Tu Ninh lão Hồ li đời này đều tính kế người khác gần như chưa có lần nào bị bại, kết quả...

Nhưng cuối cùng hắn vẫn không cười, rốt cuộc hiện tại hắn cũng là nam nhân có tức phụ, hôm nay hắn cười người, không chừng ngày mai người cười hắn, nam nhân tội gì cười nhạo nam nhân.

Hơn nữa đây cũng chỉ là một phần suy đoán mà thôi, còn có khả năng thứ hai. Đó chính là từ khi sinh đến lúc hai huynh muội được ba tuổi, không chừng số lần Kim Trấm gần gũi với bọn họ còn nhiều hơn so với Sở Tu Ninh, tư tưởng vỡ lòng của Sở Tiêu rất có khả năng ảnh hưởng bởi ông ta. Nghe Sở Dao nói, Sở Tiêu lúc nhỏ đã sớm thông tuệ, có lẽ Kim Trấm dạy hắn bất kỳ đạo lý gì thì hắn cũng ngây thơ ghi tạc vào lòng. Khi càng ngây thơ thì ảnh hưởng càng khắc sâu.

Điểm này, Khấu Lẫm tràn đầy thể nghiệm.

Hắn nhịn không được lại hỏi một lần: "Sở Tiêu, về Kim lão bản, ngươi còn có thể nhớ rõ bao nhiêu?"

Sở Tiêu đang ghé vào cửa sổ thò đầu ra nôn mửa, lau miệng rồi quay đầu đáp: "Không phải đã nói rồi sao, vốn dĩ thuộc hạ không hề nhớ một chút gì. Hiện giờ nhắc tới mới mơ hồ có ấn tượng là đã từng gặp một người như vậy, lúc ấy hình như nói là hộ vệ bên người ngoại tổ gì đó, một hồi lâu sau lại không gặp nữa, thuộc hạ còn hỏi qua mẫu thân, mẫu thân nói ông ta đã chết... Dường như thuộc hạ còn khổ sở mấy ngày, sau đó bèn vứt sau đầu."

Khấu Lẫm: "Ừ."

Sở Tiêu khó hiểu: "Tuy nhiên đại nhân này, vì sao ngài muốn thuộc hạ phải làm bộ làm tịch trước mặt ông ta?"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »