Bí Ẩn Đôi Long Phượng

Lượt đọc: 12685 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »
Chương 155-3
tự thẩm (3)

❊ ❊ ❊

Kim Trấm đứng lên khỏi ghế mây, đôi tay đặt ở đầu gối cúi người nói với Sở Tiêu: “Mỗi một con đấu khuyển lấy ra khỏi ổ đều yêu cầu trải qua trình tự như vậy, có chút tương tự như lễ Trưởng thành của nhân loại, người Đông Doanh gọi là ‘Khai khẩu". Sau khi thấy máu, đấu khuyển sẽ hoàn toàn bị kích phát tâm huyết, bởi vì khi ra đấu trường thì đấu khuyển phải cắn nhau tới chết mới thôi. Kết thúc lễ Khai khẩu, con thắng sau này thấy máu sẽ rất hưng phấn, còn con thua thì chỉ nhìn thấy con thỏ cũng sẽ sợ...”

Kim Trấm vừa nói vừa nâng lên một tay vuốt ve đầu Sở Tiêu như vuốt ve hai con chó lúc nãy, một tay chỉ về hướng đấu khuyển đã bị cắn nằm sấp xuống: “Ngươi xem, cái thứ bại cẩu kia trông giống ngươi hay không, rúc ở trong góc run rẩy đến nỗi không bò dậy được?”

Sở Tiêu nghe giọng cười khẩy của Kim Trấm, nhìn lại có một đám hộ vệ cùng nhau nâng một cái lồng sắt thật lớn thong thả đi về phía trường bắn, hiểu rõ Kim Trấm không chỉ là mượn hai con đấu khuyển này chỉ để cười nhạo mình mà thôi.

Ban đầu là phẫn nộ, hiện tại hắn đối với Kim Trấm tràn ngập sợ hãi.

Hắn ý thức được Kim Trấm là một kẻ điên chân chính! Một tên biến thái không hề có nhân tính!

Khấu đại nhân đã bị nhốt, bản thân mình thì lưu lạc đến tận đây, muội muội gặp phải đối đãi gì? Hắn nghĩ cũng không dám nghĩ, hỏi cũng không dám hỏi. Hắn sợ, sợ đến mức không biết phải làm sao, hoang mang run rẩy, thậm chí còn muốn mở miệng xin tha. Thật sự không bằng con bại cẩu kia.

Vì sao Sở Tiêu hắn đây lại biến thành như vậy?

Năm đó khi hắn lựa chọn tự mình bức ra đối kháng với phụ thân, rõ ràng là mang theo một thân ngạo khí.

Mấy năm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngạo khí của hắn đều biến đi nơi nào?

Chẳng lẽ đây là hậu quả vì hắn ích kỷ chỉ muốn lo cho thân mình hay sao?

Biến thành bộ dáng uất ức như vậy, thật sự là điều hắn chọn lựa để bảo vệ cho quan điểm của mình hay sao?

Tay Kim Trấm vẫn còn vuốt ve đầu Sở Tiêu, rõ ràng cảm nhận được bởi vì sợ hãi và hỗn loạn khiến hắn run nhè nhẹ.

Kim Trấm yên lặng thở dài: [Hài tử, thế gian này phong sương bão táp gì ta đều nguyện ý gánh hết cho ngươi, nhưng khúc mắc trong lòng ngươi thì rốt cuộc vẫn chỉ có thể dựa vào chính bản thân ngươi quét đi.]

Truyện được bà còm edit đăng ở watt

Trên đỉnh núi, “Keng” một tiếng, gương đồng đột nhiên rớt xuống đất.

Đầu đau như muốn nứt ra, tim như bị dao cắt, Sở Dao ngã gục trên bàn trang điểm, cái trán đè nặng trên cánh tay, một tay kia gắt gao ấn trên ngực, phát ra tiếng rên rỉ cực kỳ thống khổ.

Mấy thị nữ cuống quít tiến lên muốn đỡ nàng lên giường: “Tiểu thư, ngài làm sao vậy?”

Khi các thị nữ xoay người Sở Dao lại, lúc này mới phát hiện sắc mặt nàng tái nhợt, mồ hôi chảy ra đầm đề trên trán làm bết lại một mảng tóc, thân thể cứng đờ không ngừng cuộn tròn hơi có chút run rẩy, giống như đang bị động kinh.

“Ôm tiểu thư lên giường trước đã!”

“Đi thông tri cho Kim gia, mau!”

Sở Dao được một thị nữ khỏe mạnh cao lớn bế lên giường, thân thể của nàng càng cong lợi hại hơn, hai tay vòng lấy mắt cá chân, toàn bộ thân hình cuộn tròn thành một cục. Tư thế như vậy dẫn tới đầu gối của nàng cũng bắt đầu đau kịch liệt. Cảm giác đau đớn đánh vào đại não thật hung mãnh, xóa tan toàn bộ ý chí hay sự kiên cường, Sở Dao gần như chảy nước mắt theo bản năng, sau khi yên lặng chảy nước mắt một hồi thì nàng bị đau đến nỗi khóc thành tiếng.

Sau một lúc thì ý thức của nàng mơ hồ thanh tỉnh chút đỉnh, nàng căn bản không thể khống chế được chính mình, minh bạch đây là cảm giác hiện giờ của Sở Tiêu. Ca ca đang rất thống khổ, không chịu nổi nữa, đang cầu cứu nàng. Từ khi ra đời tới nay, Sở Dao chưa bao giờ cảm thụ rõ ràng như vậy.

Thời gian dường như lùi lại, thân thể của nàng không ngừng thu nhỏ, cho đến khi trở lại giống như hình hài thai nhi trong bụng mẹ. Nàng đang ở trong một thế giới vừa vắng vẻ lại vừa tối đen, chỉ có thể nghe được tiếng tim đập có tiết tấu của mẫu thân.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch...

Mang theo nỗi sợ hãi bóng tối và những thứ không rõ, nàng múa may đôi tay bé nhỏ lung tung. Cuối cùng, nàng chạm vào một đôi tay bé nhỏ khác cũng đang tìm kiếm điểm tựa.

Hai thai nhi thân mật khăng khít ôm choàng lấy nhau.

Thai nhi ở trong bụng rất cô đơn, nhưng bọn họ may mắn có nhau làm bạn, giống như nhất thể.

Không, bọn họ vốn dĩ chính là nhất thể, ai cũng không thể tách rời bọn họ ra được!

Bà còm edit tới đây khóc như một con điên.

Trong trường bắn, Kim Trấm rõ ràng cảm giác được vào lúc hỗn loạn thì Sở Tiêu đột nhiên bình tĩnh lại, kỳ quái nhất chính là, đây không phải là loại bình tĩnh sau khi nghĩ thông suốt, mà là bỗng nhiên trở nên an tâm.

Sau đó, Sở Tiêu ngồi bệt dưới đất với dáng vẻ nhẫn nhục cam chịu, gương mặt đờ đẫn.

Lồng sắt lớn đã được nâng vào trường bắn, hộ vệ đang chờ Kim Trấm ra chỉ thị.

Kim Trấm ngồi ở ghế mây bất động, chỉ chú ý quan sát biểu tình Sở Tiêu. Hắn bắt đầu nghĩ mà sợ, biện pháp của mình có phải quá mức cấp tiến, vượt qua cực hạn thừa nhận của Sở Tiêu, bức cho thằng bé điên mất rồi.

“Kim gia!” Thị nữ từ trên đỉnh núi vội vàng xông vào, bị hộ vệ ngăn lại.

Kim Trấm không khỏi hơi nhíu mày, biết bên kia Sở Dao đã xảy ra chuyện, đưa tay ra hiệu để hộ vệ cho vào.

Thị nữ tiến đến ghé tai kể lại tình huống của Sở Dao, sau đó thối lui sang một bên.

Kim Trấm ngửa đầu nhìn thoáng qua cung điện trên đỉnh núi, lại cúi đầu nhìn xem Sở Tiêu. Có chút minh bạch nguyên nhân Sở Tiêu đột nhiên an tĩnh lại.

Vấn đề bắt đầu trở nên khó giải quyết, cảm ứng song sinh của huynh muội bọn họ vốn dĩ khi có khi không, yêu cầu nguyên nhân đặc thù nào đó mới có thể kích phát. Hiện giờ cảm ứng này đã chịu kích thích tới mức hoặc là hoàn toàn tương thông, hoặc là hoàn toàn cắt đứt.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15-1 Chương 15-2 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21-1 Chương 21-2 Chương 22-1 Chương 22-2 Chương 23 Chương 24-1 Chương 24-2 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30-1 Chương 30-2 Chương 30-3 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 33-2 Chương 34 Chương 35 Chương 35-2 Chương 36 Chương 37 Chương 37-2 Chương 38 Chương 39 Chương 39-2 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47-1 Chương 47-2 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 50-2 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 53-2 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 56-2 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 60-2 Chương 61 Chương 62 Chương 62-2 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 66-2 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70-1 Chương 70-2 Chương 71 Chương 71-2 Chương 72 Chương 72-2 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149-1 Chương 149-2 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154-1 Chương 154-2 Chương 155-1 Chương 155-2 Chương 155-3 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212
Tiến »