Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người nhập cư (phần II)

“ Một người ngồi một mình trong phòng, người ấy luôn cảm thấy trong lòng bất an. Xung quanh là bốn bức tường trắng như tuyết. Trong phòng, ngoài cái ghế đặt ở giữa ra thì không còn có ai khác nữa. Nhưng thật sự là có một người đang ngồi trong phòng. Người ấy hai mươi mấy tuổi? Ba mươi mấy tuổi? Hay bốn mươi mấy tuổi? Không ai biết. Nhưng quả thật là có một người như thế, anh ta là một người nhập cư đã nhập cư vào gian phòng ấy. Nhưng sau đó anh ta lại cảm thấy thật bất an, anh ta luôn luôn lắng nghe và nhìn quanh quẩn. Sức tưởng tượng của anh ta thật mạnh mẽ. Anh ta đã rất chú tâm tự rèn luyện khả năng tưởng tượng ấy. Gương mặt của anh ta ngày càng già hơn, anh ta luôn nôn nóng, bất an. Một mình trong gian phòng làm cho thính giác của anh ta trở nên vô cùng mẫn cảm. Anh ta có thể phân biệt được sự khác nhau giữa hai loại âm thanh một cách chính xác. Mọi sự chuyển động của con người, sự vật, của mây và cả sự chuyển động của gió đều trở thành những âm thanh hướng về phía anh ta. Tai của anh ta đang lớn dần lên, nhưng ngược lại, thị lực của anh ta lại kém dần. Tai anh giống như một sinh vật đang sống ký sinh trên cơ thể. Mỗi khi bước đi hay lúc hít thở, anh ta đều cảm thấy có một kẻ nhập cư nào đó đang tiến đến gần hoặc đang xa dần chỗ anh. Mỗi lần cảm giác được âm thanh ấy tiến đến gần, anh thường hít sâu một hơi dài để thả lỏng cơ thể.

Tại sao anh lại sợ người nhập cư? Điều này không ai biết cả. Có lẽ anh ta sợ cái thế giới mà đi đâu cũng gặp phải người nhập cư này. Vì thế một ngày nọ, anh đã tìm đến một gian phòng yên tĩnh như thế này để trốn chạy, và anh đã quyết định sẽ ở lại đây trong một thời gian. Đa số thời gian của anh đều chỉ dùng để ngồi đấy, có khi anh ngủ thiếp đi. Trong giấc mơ anh thấy mình bị vướng vào một cành cây nhưng không thể nào tự thoát ra được. Điều này làm cho anh sợ hãi và giật mình tỉnh giấc, tim đập thình thịch, trong phút chốc anh quên mất là mình đang ở đâu. Cứ nghe thấy những âm thanh từ phía bên ngoài vọng lại là anh lại cảm thấy căng thẳng. Anh hy vọng mình có thể có được một thế giới riêng. Dù cho thế giới ngoài kia có đáng sợ như thế nào, thì anh cũng còn có lãnh địa riêng của mình. Bên ngoài quá phức tạp, quá hỗn loạn, anh không tài nào khống chế được. Vì thế anh quyết định thu mình lại, giam mình trong phòng và không muốn đi đâu cả.

Đây có lẽ là một hình ảnh vĩnh hằng: Một người vì sợ người nhập cư mà ngồi một mình trong căn phòng trống, căn phòng ấy chứa đầy sự tĩnh lặng. Nhưng người ngồi trong phòng cũng chính vì sự tĩnh lặng đó mà càng cố gắng lắng nghe những âm thanh từ phía bên ngoài, anh ta là một người sợ âm thanh. Nhưng anh ta nhốt mình trong phòng để làm gì cơ chứ? Vì đây là một lãnh địa, nhưng trong lãnh địa này lại không có gì hết! Anh ta lại cứ cố thủ trong căn phòng này để làm gì cơ chứ?

Giả dụ anh ta là một người mắc bệnh thần kinh hoang tưởng, người như thế nếu cứ ở mãi trong phòng thì mới có thể có điều kiện tưởng tượng ra sự tồn tại của một người nhập cư, thật là khó hiểu quá. Có ngày thì phải có đêm, có suy thì mới có vinh, có bình minh thì phải có hoàng hôn, có sinh thì phải có tử, có náo nhiệt thì phải có tĩnh lặng, có người chờ đợi thì mới có kẻ đến. Đó chẳng phải là sự bổ trợ cho nhau để cùng tạo thành hay sao?”

***

Không khí của mùa xuân đã đến, cùng hòa theo cơn gió đầu tiên của tháng ba. Lã An vẫn còn ở ngoài đường, anh cảm thấy mỗi năm, mỗi mùa như thế đều hoàn toàn mới cả. Dương Linh đã về, cô có vẻ mập hơn một chút, chắc chắn cô đã được thư giãn và nghỉ ngơi rất nhiều khi ở quê. Hách Kiến cũng đã trở lại, cậu ấy trông có vẻ lo nghĩ nhiều hơn. Một ngày nọ, Hách Kiến hớt hải chạy đến tìm Lã An, nói rằng bạn gái của cậu ấy đã bỏ rơi cậu . “Đã đi thì cứ cho đi luôn đi” - Lã An nói một cách phớt lờ - “làm gì có buổi tiệc nào mà không tàn cơ chứ. Cứ xem như cô ấy đã bỏ cậu!” - “Có người đã quyến rũ cô ấy, hắn ta là chủ của một tiệm rửa xe, hắn lái một chiếc xe sang trọng đến quán ăn nơi cô ấy làm việc để ăn cơm và thế là hắn đã quyến rũ cô ấy!”. Hách Kiến vừa nói vừa thở gấp. “Ái chà” - Lã An cười nhạt - “Phụ nữ cũng giống như bồ câu hoang, hễ ai bắt được thì là của người đó. Điều quan trọng là cậu phải tự xác định đó là của mình, cậu phải chứng tỏ bản lĩnh của mình”. - “Nhưng em làm thế nào mới có thể chứng tỏ bản lĩnh của mình?”. Hách Kiến sốt ruột đến nỗi mồ hôi ra ướt cả trán. “Anh không biết em yêu cô ấy nhiều đến ngần nào đâu, cô ấy đã cho em dũng khí để em trụ lại thành phố này. Chẳng phải anh cũng vậy sao? Nếu không có chị Dương Linh, thì anh cũng tiêu rồi. Anh có thể nói chuyện với cô ấy dùm em không? Nhất định anh phải giúp em làm cho cô ấy hồi tâm chuyển ý. Bởi vì cái gã chủ tiệm rửa xe ấy không hề thật lòng với cô ấy, có lẽ hắn chỉ muốn đùa cợt với cô ấy mà thôi, nhất định anh phải nói chuyện với cô ấy!”.

Lã An im lặng một lúc - “thôi được” - anh nhận lời - “nhưng đối với những chuyện như vầy thì có lẽ tôi cũng đành phải bó tay, nhưng tôi nhất định tìm cô ấy để nói chuyện thử xem sao. Cậu định thế nào?”.

Hách Kiến ngồi thừ ra một lúc, cậu ta suy sụp tinh thần nhiều lắm. “Em cũng không biết tính sao nữa. Thực ra em cũng không biết bản thân mình có tồn tại nổi trong cái thành phố này không. Có lẽ em sẽ trở về quê thôi. Anh đưa quyển “Người Nhập Cư” lại cho em đi, anh đã đọc xong chưa?”.

Theo lời đề nghị của Hách Kiến, Lã An đến tìm gặp Lý Mai nói chuyện một lần. Lần này gặp, Lã An cảm thấy cô ta thay đổi rất nhiều. Cô ta trang điểm trông có vẻ diêm dúa và tầm thường. Xem ra cô ta ngày càng trở nên “thành thị hóa” rồi. Lã An hẹn gặp cô tại một quán cà phê trong khách sạn Quốc Tế. Lý Mai trông cũng xinh gái lắm. Hôm nay Lã An mới có cơ hội ngắm cô được kỹ hơn. Trong một khung cảnh sang trọng và lịch sự như thế này, trông Lý Mai không được tự nhiên cho lắm, bởi vì cách trang điểm của cô dường như không thích hợp với nơi đây, dễ làm người ta hiểu lầm cô chỉ là “gà móng đỏ”. Lã An gọi hai ly cà phê, anh hỏi cô: “Em và Hách Kiến đã chia tay thật rồi sao?”. Cô để cái ví qua một bên. “Đương nhiên rồi! Anh biết tại sao em chia tay với anh ấy không? Em thấy mình ngày càng không thích anh ấy. Lúc đầu bọn em từ Tứ Xuyên cùng nhau lên Bắc Kinh. Vì là quan hệ đồng hương, anh ấy chăm sóc em rất nhiều, em cũng cảm thấy anh ấy là người tốt, chí ít làm bạn với nhau thì cũng không có gì là không được. Nhưng anh ấy cứ bám theo ghê quá, em đành phải đồng ý. Thực tế, lòng em không phải đã hoàn hoàn đón nhận anh ấy. Anh biết không, hai kẻ nghèo sống chung với nhau thì sẽ càng nghèo thêm, hai kẻ phiêu bạt mà ở bên nhau thì chỉ càng phiêu bạt hơn mà thôi. Nhưng đó chỉ là thứ yếu, sau đó em phát hiện mình cũng có phần hơi thích anh ấy. Con người anh ấy chắc anh cũng biết mà, nếu ở bên anh ấy trong một thời gian dài anh sẽ bị cảm động vì cái vẻ lương thiện của anh ấy. Một người lương thiện như thế thích em, anh ấy đem tất cả những thứ vốn đã rất ít ỏi của mình giao hết cho em, ví dụ như tiền, ví dụ như sự ỷ lại, em thật sự không thể nào có thể phụ lòng anh ấy được, và thế là từ chỗ lạnh nhạt ban đầu, em đã bắt đầu chấp nhận anh ấy. Em còn dọn đến sống cùng với anh ấy. Để làm được điều đó, em cũng phải dũng cảm lắm! Và em đã làm được điều đó, em luôn quan tâm đến anh ấy, em hy vọng anh ấy có thể chứng tỏ được bản lĩnh của mình như anh ấy đã từng nói. Nhưng bản thân anh ấy lại thay đổi”.

Lã An hỏi: “Cậu ấy thay đổi như thế nào?”.

Lý Mai nói: “Anh ấy có một khuyết điểm là thích nói khoác, anh ấy nghĩ những điều mình đang tưởng tượng trong đầu đều là thực tế. Ví dụ như anh ấy tưởng tượng mình là một nhà biên kịch điện ảnh, thì lập tức nghĩ rằng mình là một nhà biên kịch nổi tiếng, có rất nhiều đạo diễn nổi tiếng như Trương Nghệ Mưu, Trần Khải Ca đến tìm anh ấy nhờ viết kịch bản. Điều này là do chính miệng anh ấy nói với em đấy. Mặt khác, em càng đối xử tốt với anh ấy bao nhiêu thì anh ấy càng hư bấy nhiêu. Dần dà anh ấy cho rằng em là một thứ tài sản riêng của anh ấy, em nói chuyện điện thoại với một người đàn ông nào khác là anh ấy không đồng ý, anh ấy không cho phép em tiếp xúc bạn bè, anh ấy không hiểu em. Cuối cùng thì em đã hiểu ra, vì có được em nên anh ấy mới thể hiện được giá trị của mình, nếu không có em, anh ấy sẽ không có gì hết. Nhưng trên thực tế, một người đàn ông nếu chỉ cần có một người phụ nữ mà không lo đến việc tạo một sự nghiệp thì còn có ý nghĩa gì cơ chứ? Em thấy ý chí mình sa sút, sự nhiệt tình mà em dành cho anh ấy ngày càng trở nên nhạt dần. Cho đến một ngày nọ, em gặp và quen biết ông chủ của một cửa tiệm rửa xe, thế là em quyết định rời xa anh ấy”.

Lã An hỏi: “Chứ không phải vì ông chủ ấy có tiền sao?”.

Lý Mai nói: “Đương nhiên là không phải! Bởi vì người ấy rất đàn ông. Anh biết em đánh giá đàn ông như thế nào không? Phải là một người tự tin, tự tin nhìn cuộc sống với vẻ ung dung, điểm này thì Hách Kiến không có. Ngoài việc muốn chiếm lĩnh em làm của riêng, anh ấy chẳng có tí gì gọi là tự tin cả. Sau đó anh ấy cứ dày vò em mãi, từ tư tưởng cho đến thân xác. Tình cảm mà anh ấy dành cho em là một thứ tình cảm hỗn tạp bao gồm cả yêu và nỗi hận. Có lẽ anh ấy đã yêu em đến cực điểm, và cũng hận em đến cực điểm. Có lẽ anh ấy sẽ giết em mất! Em nghĩ anh ấy sẽ làm như thế, bởi đã có lần anh ấy trói em lại, dùng đế giày đánh em, rút dây nịt ra đánh em, dùng vải đen bịt mắt em…”

Lã An im lặng. Anh cảm thấy đầu óc Hách Kiến dường như không bình thường. Từ trước đến giờ, anh chưa nhận thức được một cách rõ ràng về Hách Kiến. Nhưng khi anh đọc quyển tiểu thuyết “Người Nhập Cư” của Hách Kiến, thì anh cảm nhận được trong tâm hồn của Hách Kiến đã có một sự lo sợ đến tột độ, đến mức cuối cùng, chắc cậu ta điên mất cũng nên - Lã An nghĩ. Có thể Hách Kiến là một ví dụ đặc biệt, một người mắc chứng bệnh lo sợ đã tự tiến hành phân tích suy nghĩ của mình. Anh hiểu ra rằng anh không thể làm gì để kéo níu lại tình cảm của Lý Mai đối với Hách Kiến, khi mà tình cảm của họ đã biến thành mối quan hệ của sự chinh phục và chiếm hữu. Một loại tình cảm như thế thì xem như đã hết.

“Nhưng vấn đề là em có thích anh chàng chủ tiệm rửa xe ấy không?” - Lã An hỏi cô.

“Em cũng không biết nữa”, mắt Lý Mai lơ đãng nhìn ra phía nhóm người đang ra vào đại sảnh - “nhưng nếu so sánh anh ấy với Hách Kiến, thì anh ấy là một người đàn ông chững chạc và khỏe mạnh. Em không quan tâm về lâu về dài sẽ như thế nào, em chỉ quan tâm đến thời điểm hiện tại mà thôi”. - Giọng Lý Mai như than thở - “Ở cái thành phố này, em chẳng qua cũng chỉ là một người đi làm công. Em vốn dĩ không có sự chọn lựa nào tốt hơn cả, em chỉ hy vọng mình học được một cái nghề, ví dụ như em cố học để trở thành một đầu bếp giỏi chẳng hạn, như thế là đã quá tốt rồi. Thôi, đến lúc em phải về rồi, anh còn muốn nói thêm gì nữa không?”.

“Không” - Lã An trả lời.

“Vậy em về nhé. Để tránh mặt Hách Kiến, em đã chuyển sang làm việc tại một quán ăn ở phía Nam thành phố, quán ấy tên là “Hân Hân tửu gia”, nằm phía trên khu Phương Trang, có dịp mời anh ghé qua nhé!”, Lý Mai cười với anh rồi quay người đi.

Lã An ngồi bất động nơi ấy, anh lấy bản sao quyển tiểu thuyết “Người Nhập Cư” ra đọc tiếp. Quyển tiểu thuyết này không dài lắm, tổng cộng khoảng bốn năm ngàn chữ thôi. Vừa nhâm nhi cà phê, anh vừa nghĩ đến Hách Kiến, nghĩ đến những người mà anh quen biết. Họ đã phấn đấu hết mình để chen chân vào cái thành phố này. Anh đọc quyển tiểu thuyết ấy khá lâu, nửa phần cuối của quyển tiểu thuyết nói đến người ngồi trong căn phòng ấy, cuối cùng thì anh ta cũng suy sụp hoàn toàn tinh thần. Anh ta chạy ra khỏi phòng, gia nhập vào một nơi gọi là thế giới của các loại âm thanh. Trước khi gặp được người nhập cư thì người nhập cư này đã chạy mất rồi, kết thúc như thế không biết là ngụ ý gì nữa? Lã An cứ suy nghĩ một cách khổ sở, nhưng cuối cùng cũng chẳng hiểu đầu đuôi ra sao cả.

Sau đó Lã An không còn gặp lại Hách Kiến nữa. Lã An gọi vào hộp thư thoại của cậu ta mấy lần nhưng không thấy trả lời điện thoại. Lã An lấy làm lạ, song cứ mặc kệ. Mùa xuân, mùa ngắn ngủi trong năm đã gần đến, không khí xuân mang theo một chút gió trải đều khắp thành phố. Lã An thấy lòng mình ngập tràn niềm hạnh phúc. Anh và Dương Linh luôn quấn quýt bên nhau. Công việc của anh ở tòa soạn ngày càng khởi sắc, giờ đây anh đã là một trong những ký giả giỏi nhất của tòa soạn, hầu như tuần nào anh cũng viết những bài báo về xã hội gây chấn động cả thành phố. Dương Linh cũng bận tối mắt tối mũi với công việc, một tháng thì đã tăng ca hết một tuần lễ, những đêm cô vắng nhà, Lã An hầu như không thể chợp mắt được. Anh biết rằng cuộc sống của anh đã có một sự thay đổi rất lớn, bởi vì giờ đây họ đang sống trong thế giới của hai người, mà đã là thế giới của hai người thì nhất định cần phải có sự nuôi dưỡng.

Điều làm cho Lã An thấy không yên tâm chính là Dương Linh đối đãi với anh quá tốt, dường như cô ấy đã dùng hết lòng nhiệt tình của mình để yêu anh. Hơn nữa, chỉ trong một thời gian ngắn mà họ đã mua về không ít đồ điện gia dụng, những thứ này làm cho căn phòng trở nên đầy ắp. Nếu chỉ dựa vào đồng lương của Lã An, để mua được hết số đồ ấy có lẽ anh phải nai lưng ra làm đến 3 năm, mà còn phải nhịn ăn nhịn uống thì mới đủ tiền. Họ đã bắt đầu tính đến việc sẽ chọn một thời điểm nào đó trong mùa Hè để tổ chức lễ cưới. “Em không muốn cứ phải sống phiêu bạt mãi nữa rồi!”, Dương Linh ngả đầu vào lòng anh như một chú chim nhỏ, thỏ thẻ nói với anh như thế. “Em muốn có một gia đình. Em muốn cùng anh xây dựng một gia đình, chắc chắn chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc bên nhau. Đúng không anh?”. Lã An gật đầu, anh dìu cô đến bên cửa sổ ngắm cảnh thành phố về đêm. Bên ngoài là một thành phố tràn ngập ánh đèn, đó là lãnh địa mà người ta muốn bay lượn trong giấc mơ của mình. Thành thị là gì? Họ nghĩ, nó chẳng phải là cái gì cả, hay nó là một cái vũ đài, nơi mà những người nhập cư tụ họp lại, có rất nhiều người tập họp lại đó để biểu diễn những vở kịch và những kinh nghiệm trong cuộc sống của mình. Một số người rời khỏi nơi ấy, lại có một số người khác tiếp tục dấn thân vào, sống ở đó và chết đi…

“Anh không muốn em phải tốn nhiều tiền vì anh đến thế” - Lã An sờ vào cái máy chụp hình hiệu Nikon mà Dương Linh mới mua trị giá hơn 10.000 tệ và nói - “anh không cần những thứ đó, anh chỉ cần có em là đủ rồi. Chỉ cần em ở bên cạnh anh thì anh không còn muốn thêm thứ gì khác nữa cả!”.

Dương Linh nhìn anh, ánh mắt cô nhìn sâu vào trong mắt anh - “Không, cũng vì em yêu anh nên em rất lo lắng, em sợ có một ngày nào đó em sẽ mất anh…”.

“Không đâu, sao lại có chuyện như thế được?” - Lã An lo lắng trả lời cô.

“Mọi thứ đều đang thay đổi, ngay đến việc kết hôn cũng chỉ là ảo tưởng mà thôi, không thể nói trước được gì cả”. Dương Linh nói như đang than thở, điều này làm cho Lã An cảm thấy bất an vì anh cảm nhận có một sự không bình thường ở đây. Anh đoán trong lòng Dương Linh có chuyện gì đó giấu anh, “Nhưng hai tháng nữa là chúng ta đã kết hôn rồi cơ mà!”.

Dương Linh im lặng một lúc. “Ờ phải há, chúng ta sắp kết hôn rồi mà. Anh là người cần phải có một gia đình nhất” - cô có vẻ hơi ủ rũ - “được sống cùng với anh, em không nghĩ mình là người giỏi dang đến vậy. Trước đây ở nhà, em không cần phải làm gì hết, em cũng không biết làm gì hết. Nhưng giờ đây, để chăm sóc một đại bảo bối như anh, em phải học tất cả. Hôm nay chúng mình đi xem buổi ba-lê do thanh niên Trung Quốc và Pháp cùng biểu diễn nhé! Tuần trước em đến trung tâm mua bán Bách Thịnh mua vé rồi nhưng chưa nói cho anh biết”.

“Được thôi!” - Lã An trả lời - “cũng lâu lắm rồi anh chưa có dịp đi xem biểu diễn ba-lê, chúng mình đi thôi em”.

Tối hôm ấy họ đến nhà hát kịch Bắc Triển xem ba-lê. Buổi biểu diễn hôm ấy rất hay. Dương Linh và Lã An vỗ tay đến đỏ cả lên. Họ về đến nhà đã 12 giờ đêm. Hôm ấy họ đã có với nhau một đêm ân ái ngọt ngào tình cảm. Có thể nói đó là một đêm tuyệt vời, họ quấn lấy nhau mãi cho đến lúc trời sáng. Lã An đã không phát hiện được hai giọt nước mắt ứa ra từ khóe mắt của Dương Linh.

Hôm sau, Lã An đang ở tòa soạn thì Tiểu Huỳnh, một ký giả phụ trách tin tức pháp luật, chạy vào đưa cho anh một xấp hình. Cậu ta nói: “Anh nhìn xem, người này lần trước đến đây tìm anh đó, nhưng hiện nay anh ta đã trở thành một tội phạm can tội trộm cắp. Vụ này thật là hy hữu, anh ta mất cả buổi trời mới mở được cửa chống trộm của một căn hộ, sau khi đột nhập vào trong chỉ lấy có một đôi vớ, anh thấy có hy hữu không!”. Lã An đờ người ra một lúc, anh nhận mấy tấm ảnh, người trong ảnh là Hách Kiến! “Cậu nói anh ta là tội phạm can tội trộm cắp hả?”, Lã An hỏi Tiểu Huỳnh. “Hiện giờ anh ta ở đâu?”.

“Bị bắt rồi. Nhưng em nghe nói không lâu nữa họ sẽ đưa anh ta vào bệnh viện tâm thần. Em cũng cảm thấy người này có vẻ không bình thường, ai đời đi ăn trộm mà chỉ lấy ngần ấy? Anh ta chỉ lấy có mỗi một đôi vớ, mà tổng cộng anh ta đã mở được 12 khóa chống trộm của 12 hộ, nhưng cũng chỉ trộm có 12 đôi vớ! Ngay cả công an họ cũng thấy buồn cười nữa là. Anh có biết rõ về anh ấy không? Chẳng lẽ anh không thấy rằng anh ấy có bệnh về thần kinh sao?”.

“Tôi biết rất rõ cậu ấy. Cậu ấy bị thất tình, bị một người con gái ruồng bỏ. Cậu ấy làm như thế chắc cũng vì lý do này thôi. Cậu tính thế nào?”.

“Viết một tin ngắn đăng lên báo, tin tức như thế này thì có giá trị gì cơ chứ?”. Tiểu Huỳnh gom lại mấy tấm hình, sau đó quay đi. Lã An ngồi đó suy nghĩ rất lâu. Có lẽ Hách Kiến cứ luôn nghĩ đến cái gã người nhập cư ấy, gã ấy đã nhập cư vào thành phố này, nhưng hắn chỉ có thể trà trộn vào tầng lớp của giai cấp hạ lưu, hắn không cách nào thâm nhập vào giai cấp thượng lưu, cộng thêm chuyện bị thất tình, vì thế Hách Kiến đã trở thành kẻ đột nhập vào nhà người khác ăn trộm một đôi vớ. Chuyện này thật là vừa buồn cười, vừa mang tính chất bi kịch. Nhưng những chuyện như thế đã thực sự xảy ra bên cạnh chúng ta đấy thôi. Không biết có còn chuyện gì có thể làm cho Lã An chấn động hơn không? Lã An cảm thấy buồn. Cho dù giờ đây, anh đã có một tình yêu đáng tin cậy, nhưng anh vẫn cảm thấy buồn trong lòng làm sao. Anh gọi cho Dương Linh, anh muốn tâm sự với cô ấy, nhưng cô ấy đã không nghe điện thoại. Nhìn đồng hồ, anh thấy cũng đã gần đến giờ tan tầm, anh quyết định đi uống vài ly rượu, mỗi khi có chuyện gì đó buồn, anh đều muốn đi uống rượu. Khi ngồi trên taxi anh cũng không biết mình muốn đi đâu nữa, tài xế đưa anh đến quán Bar Ngạnh Thạch nằm cạnh bên nhà hàng Lượng Mã Hà, đây là một quán bar sang trọng chuyên chơi nhạc Rock & Roll và thức ăn Tây kiểu Mỹ. Lã An chưa từng đến nơi này bao giờ, nhưng lần này anh định vào trong ngồi một lát. Lã An bước vào quán, anh gọi hai chai bia rồi uống từ từ. Anh ngồi đó rất lâu mãi cho đến lúc trời tối, lúc này có rất nhiều người từ bên ngoài vào quán, ban nhạc Rock & Roll của Mỹ cũng đã bắt đầu chơi nhạc. Lã An gọi một đĩa thịt bò, anh đã uống hơi say, người anh cũng đã bắt đầu lắc lư theo điệu nhạc Rock mà ban nhạc đang chơi. Anh phát hiện có rất nhiều người trong cái thành phố này ăn mặc và trang điểm kỳ lạ cũng tham gia vào quán này, bọn họ đều trở thành những con người ngông cuồng. Họ đến từ bốn phương tám hướng, có rất nhiều người ngoại quốc, đây thật sự là một quán bar quốc tế hóa đặc biệt với những ánh đèn mờ mờ ảo ảo làm cho mọi thứ trông mơ hồ làm sao. Lã An ngồi đó vừa ăn vừa nghĩ đến rất nhiều chuyện. Và đương nhiên anh nghĩ đến chuyện Hách Kiến bị hóa điên. Theo một ý nghĩa nào đó, Hách Kiến hóa điên và anh ta đã biến thành một kẻ nhập cư, điều này có một ý nghĩa tượng trưng, nhưng suy cho cùng thì ý nghĩa tượng trưng này có cái gì? Anh cứ suy nghĩ mãi, rồi lại uống hết một chai bia, đây là loại bia đắng, nó làm cho miệng anh đắng ngắt, anh uống nhiều đến nỗi đầu óc quay cuồng, lúc này anh thấy nhớ Dương Linh vô cùng. Anh hy vọng trong lúc này có thể gặp được cô. Anh định trở về nhà, anh đứng dậy bước ra ngoài, nhưng anh dột nhiên nhìn thấy bóng một người con gái mặc váy đen trông rất giống Dương Linh, cô ta đi cùng với một người đàn ông mặc một bộ Âu phục trắng từ phía trong bước ra bên ngoài. “Dương Linh!” - anh gọi lớn một tiếng - “Là em phải không Dương Linh?”. Người con gái ấy dường như có quay đầu lại nhìn anh, nhưng rồi cô ta lại vội vàng bước đi. Anh cố nhanh chân bước lên phía trước, nhưng anh đã đụng phải một cô phục vụ trước mặt làm bia đổ xuống đầy cả lên đầu anh, anh ngã nhoài ra đất.

Chờ anh bò được dậy, chạy ra phía ngoài quán bar thì đã không còn thấy bóng dáng cô ấy đâu nữa. Chiếc xe hơi đậu nơi ấy đã chạy mất hút, anh đứng đó bất động giữa không khí mang mùi vị của mùa xuân.

Trở về nhà, anh nằm trên giường và cảm thấy đầu mình đau vô cùng. Anh đã uống quá nhiều, trời đất như quay cuồng quanh anh. Miệng anh liên tục gọi tên Dương Linh, dường như Thượng đế đã mang Dương Linh đến cho anh, cô ấy đã đem lại cho anh một cuộc sống, một cảm nhận hoàn toàn mới, anh còn định sẽ cưới cô ấy làm vợ. Nhưng tối hôm nay cô ấy đã không về nhà.

Sáng sớm, khi thức dậy nhìn đồng hồ, anh thấy Dương Linh không có ở bên cạnh mình. Anh mơ hồ nhớ lại hình như tối qua anh đã gặp cô ấy, nhưng anh không dám khẳng định người ấy là Dương Linh. Anh định sẽ không đi làm, anh có một linh cảm anh sẽ mất Dương Linh, hay có thể nói rằng cô ấy từ trên trời hạ xuống trần thế và bây giờ lại bay đi. Lòng anh đau như dao cắt, nằm một mình bất động trên giường. Sau đó anh lại xuống lầu gọi điện thoại cho cô ấy. Nhưng cũng không thấy Dương Linh trả lời.

Anh mệt mỏi vô cùng, lại một buổi sáng nữa. Anh vội vàng đến tòa soạn, chủ nhiệm thấy anh thì tức giận hỏi, “Tại sao hôm qua cậu không đi làm? Có một tin tức đặc biệt cần anh đi săn tin, tôi nói cho cậu biết, có một nhóm người gọi là “Hổ Đông Bắc” mà lâu nay đã quấy nhiễu cư dân sống trong thành phố này đã bị sa lưới. Bọn này hôm trước đã đến Thôn Á Vận gây án, giết chết vị giám đốc một công ty Thương Mại, nhưng cô tình nhân của vị giám đốc ấy đã đánh một tên trong bọn bị thương. Lúc ấy cảnh sát đã đến rất kịp thời, cả đám không chạy thoát được tên nào, bắt được tổng cộng 5 tên. Tôi muốn cậu đi lấy tin tức của vụ ấy. Cậu xem này, mẹ kiếp, lại là tờ “Thanh Niên Bắc Kinh” đăng ở trang nhất!” Lã An nhận tờ báo và một số tư liệu từ tay chủ nhiệm, đó là một số hình ảnh hiện trường vụ án do bọn “Hổ Đông Bắc” gây án, Lã An giật nảy mình, bởi vì anh phát hiện ra nạn nhân, vị giám đốc của công ty Thương Mại đó, chính là người mặc bộ Âu phục màu trắng mà tối hôm trước anh đã trông thấy ở quán bar Ngạnh Thạch, hình chụp thi thể anh ta đầy máu, cả bộ đồ Âu màu trắng dính toàn máu. Tấm ảnh còn lại chính là Dương Linh, người mà người ta gọi là tình nhân của vị giám đốc ấy! Trong hình, trông ánh mắt Dương Linh hoảng sợ lắm.

“Cô này giờ đang ở đâu?” Giọng anh run lên.

“Cô ấy bị thương nhẹ, đang được điều trị ở bệnh viện Hải Định...”

Lã An đứng vụt dậy, tim anh đập loạn xạ, anh tự nhủ với lòng mình không được hoảng loạn, rồi phóng người đi như bay. “Cậu đi đâu thế? Tòa soạn chúng ta không cần đăng tải tin tức này nữa rồi! Cậu đi phỏng vấn phản ứng của cư dân về tỉ tệ lợi tức từ quỹ tiết kiệm đi!”. Ông chủ nhiệm hét thật to theo phiá sau anh, nhưng anh đã không còn kịp nghe ông ấy nói gì nữa. Anh đã ra đến bên ngoài.

Anh quyết định nhanh chóng đến Bệnh viện Hải Định, anh muốn gặp Dương Linh, anh sẽ hỏi cô ấy rốt cuộc là có chuyện gì đã xảy ra, chẳng lẽ cô ấy lại là kỹ nữ thật? Lẽ nào cô ấy đã đùa cợt với anh? Những giọt nước mắt của đau buồn và căm giận đang tuôn tràn trong nội tâm Lã An. Anh không hiểu thế giới này. Nó dường như cứ làm sao ấy. Tại sao luôn có một cái gì đó phá vỡ niềm tin của anh vào cuộc sống, làm cho anh phải gục ngã. Nhưng anh quyết định phải gặp cho bằng được Dương Linh, anh nghĩ thế.

Anh hối hả chạy đến Bệnh viện Hải Định, nhưng bác sĩ ở bệnh viện nói rằng Dương Linh đã rời khỏi đó từ sáng, cô ấy chỉ băng bó vết thương, cô ấy chỉ bị thương nhẹ thôi. Anh đứng bên đường vào Bệnh viện Hải Định, giữa một thế giới của xe cộ tấp nập, Dương Linh đã đi về đâu? Anh thấy mình hoang mang quá.

Lã An giống như một người nộm bằng nhựa nằm bất động trên giường. Lần này bốn bức tường xung quanh anh không còn như muốn đổ sụp xuống, ngược lại, nó như cách xa anh hơn. Lã An có cảm giác mình đang nằm trên một tế đài. Đó là tế đài của tình yêu, và anh đang bị hành hạ trên tế đài ấy. Anh nhớ đến Dương Linh, nhớ đến những ngày anh và cô ấy ở bên nhau trong suốt bốn tháng trời, và giờ đây cô ấy đã hoàn toàn biến mất. Lã An thấy mình phải kiên cường hơn, nhưng anh lại không tài nào rời khỏi giường được. Bốn phía xung quanh anh, cả một thành phố đang lớn dần lên trong sự phẫn nộ. Một khu rừng rậm đang lớn dần trong thành phố, và anh dường như đang bị lạc lối, anh không tìm thấy lối để trở về ngôi nhà tình yêu của mình.

Sau đó một tuần, vào một ngày nọ anh đang ở văn phòng thì nhận được một cú điện thoại: “A lô, Lã An…”

“Dương Linh, em ở đâu? Em đang ở đâu vậy?”.

“… Em sẽ không trở về bên anh nữa đâu. Có lẽ anh đã biết mọi chuyện, nhất định là anh đã biết hết mọi chuyện rồi phải không?...”. Giọng Dương Linh nghe như nấc nghẹn từ phía đầu dây bên kia - “Em không thể nào trở về bên anh được…”.

“Hiện giờ em đang ở đâu vậy? Anh sẽ đến đó ngay”.

“Không, anh đừng đến” - cô ấy đã giữ bình tĩnh lại - “thật ra đó chính là sự lựa chọn của em, đó cũng là một cách sống, dĩ nhiên là em mong chúng mình có một cuộc sống tốt đẹp hơn, giống như những người có cuộc sống hạnh phúc trong thành phố này vậy, nhưng khoảng cách giữa em và anh lại ngày càng xa hơn. Mỗi ngày em dường như đi ngược lại hướng của anh nhiều hơn. Có lẽ em đúng thật là một kỹ nữ, nhưng từ trước đến giờ anh đã không biết. Từ sau khi em thất nghiệp, chính xác là từ sau khi em rời khỏi đài truyền hình, em đã không hề làm việc ở công ty Nokia như đã nói với anh, em chỉ là người… phục vụ cho một người đàn ông giàu có đã thích em. Em chính là một người như thế... em đã lừa dối anh, có lẽ em nên nói cho anh biết sớm hơn, có lẽ anh sẽ trách mắng em. Nhưng nói thật lòng thì có lẽ đó chỉ là một cách sống. Và em đã phụ lòng anh, em biết anh cần em nhiều như thế nào, anh cũng cần có một mái ấm gia đình. Được sống chung với anh, em đã được nếm qua mùi vị của cuộc sống hạnh phúc, ý em là cái cảm giác hạnh phúc của cuộc sống thường nhật ấy. Nhưng từ trong xương tủy mình, em đã không phải là một người như thế, em không phải là cô gái mà anh kỳ vọng và chờ đợi. Từ lâu, em đã học cách ngỗ nghịch, từ nhỏ em đã thích làm những chuyện không giống với những đứa bé gái khác, đi ngược lại với mọi người. Có lẽ em có tiêu chuẩn đạo đức của riêng mình, em hy vọng mình có một cuộc sống tự do và phiêu lưu thật sự. Vì thế, em sống tách rời với cuộc sống bình thường, sống một cuộc sống giả tạo. Em luôn có mưu đồ giả làm một người lương thiện, một nữ viên chức, ở nhà thì là một người vợ, người mẹ hiền. Nhưng từ căn bản thì em đã đi ngược lại hình tượng đó, em trở thành một con người muốn thực hiện hết ước vọng của mình. Đương nhiên là em muốn được hưởng thụ vật chất, điều này thì anh không thể cho em được, nhưng em lại có thể có được điều này từ người đàn ông đó. Nhưng em vẫn có nhu cầu về tình cảm, nhu cầu về một gia đình, và em đã có được những thứ này từ nơi anh. Đây là hai cuộc sống không hề trùng lặp, thậm chí có lúc nó còn phát sinh mâu thuẫn. Có khi có vật gì đó lôi kéo em, làm em không biết phải theo ai, không còn nơi để nương tựa… nhưng tất cả những gì giữa anh và em giờ đã quá xa rồi. Anh sẽ rất đau lòng phải không? Anh sẽ không thể đón nhận em một lần nữa đúng không? Anh sẽ khinh bỉ em phải không?”. Trong điện thoại giọng Dương Linh đang khóc.

Lã An lặng yên. Đầu óc anh trở nên trống rỗng. Anh không hiểu rốt cuộc, mình đã nghe được những gì, nhưng cuối cùng anh đã hiểu ra tất cả. Anh hiểu ra rằng cuộc sống giữa anh và cô ấy chỉ là ảo ảnh mà thôi. Cô ấy chẳng qua cũng chỉ là một kẻ nhập cư, cô ấy đã mang theo cá tính, kinh nghiệm và thái độ sống của mình tình cờ như một áng mây nhập cư vào cuộc sống của anh. Giờ đây cô ấy lại bay mất, anh và cô ấy đang đứng trên tế đài có bối cảnh là nơi thành thị này diễn một màn bi kịch tình yêu, có lẽ cũng hơi buồn cười thật. Nhưng cuối cùng anh đã bình tâm trở lại, nói một cách lạnh lùng: “Anh muốn gặp mặt em, ngay chính lúc này đây”. Anh nói mà không biết rằng lúc này, chính anh cũng đang rơi lệ.

“Không”.

“Anh muốn gặp em, em đang ở đâu?”.

“Không”.

“Nhất định anh phải nói chuyện với em”. Anh nói mà cảm thấy lòng mình đau buốt.

“... không cần phải làm thế…” - Cô ấy lại khóc - “Thật ra chúng mình là hai loại người hoàn toàn khác nhau…”

“Em có yêu anh không?” Anh hét lớn lên.

“… em không biết, có lẽ là có, nhưng…”

“Anh muốn gặp em!”

“Không... tạm biệt anh, em đã từng… em chẳng qua cũng chỉ là một người khách qua đường trong cuộc sống của anh mà thôi, giờ em phải đi đây”.

“Em muốn đi đâu?” Anh cuống lên.

“Đi sống theo cách của em, phiêu lưu, lang bạt, bị người ta khinh bỉ…” - cô đã cúp máy.

Lã An đặt điện thoại xuống, mọi người trong phòng nhìn anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nước mắt đầm đìa chảy dài trên khuôn mặt anh.

Gió mùa hè mang theo cái nóng thổi vào thành phố. Lã An đã uống rất nhiều rượu, lần này trông anh rất lạnh lùng. Cuộc sống như một con dã thú, vào một ngày nào đó nó đột nhiên nhảy lên, rồi sau đó cắn bạn một cái, sự việc vừa qua cũng giống như vậy. Sau khi thủy triều rút xuống, cái còn trơ lại là những hòn đá cứng cỏi và kiên cường. Cuộc sống luôn luôn giống như nước thủy triều lúc lên lúc xuống, gột rửa sạch hết cát trên bãi, nhưng cuối cùng thì cái gì là cái còn sót lại? Anh đang nghĩ đến vấn đề này. Tôi đã ở đây, đã sống và tồn tại trong cái thành phố rộng lớn này được ba năm, anh nghĩ, tôi chỉ muốn làm một người đàn ông có thể đứng vững trên đôi chân của mình, cho dù phía trước tôi toàn là những mảnh vỡ, những mảnh vỡ của một cuộc tình, sự lừa dối và ruồng bỏ, nhưng tôi vẫn phải tiến lên phía trước. Hôm nay là một đêm mùa hạ nóng bức, một mình Lã An đến trạm xe lửa phía tây Bắc Kinh. Đây là trạm xe lửa lớn nhất ở Châu Á, nó như một cái lô cốt lớn tiến gần về phía anh. Anh cần phải làm một bài phỏng vấn. Trong tâm trí anh vẫn còn hiện rõ bóng hình của Dương Linh, gương mặt một cô gái mà anh đã từng yêu. Điều này làm cho anh cảm thấy đau khổ vô cùng. Nhưng giờ đây cô ấy đã đi xa thật rồi, cô ấy không muốn xuất hiện trong cuộc sống của anh nữa rồi, cho dù anh có mong đợi như thế nào thì cô ấy cũng đã ra đi. Hôm qua, Lã An đã bán hết những vật dụng mà trước đây anh và cô ấy sử dụng khi sống cùng nhau, nhìn thấy chúng, chỉ làm cho anh nhớ đến những hồi ức về sự đau khổ và ngọt ngào hạnh phúc trước đây mà thôi. Anh đã dọn khỏi căn hộ đó. Anh chỉ mang theo mình cái hình nộm người mẫu bằng cao su, mang theo cô hình nộm ấy làm bạn đồng hành giữa thành phố này.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »