Tôi dạo trên một con phố. Một khi đã trở thành chủ nhân thì bất cứ góc phố nào, tôi cũng đều coi nó giống như góc cái sân lớn của nhà mình. Ý nghĩ này chợt đến làm tôi vui sướng và tâm đắc vô cùng. Tôi thả hồn bước đi như một người nhàn rỗi không việc làm. Thực ra tôi đã hoàn toàn bị nhịp sống thành phố này ràng buộc. Tôi huýt sáo, ánh nắng gắt của mặt trời làm tôi nheo mắt lại. Tôi đi trên phố như đi dạo trong sân nhà mình, ngắm nhìn các loại bảng hiệu quảng cáo thương phẩm nước ngoài ngày một nhiều. Chúng giống như rừng cây mới trong thành phố, màu sắc rực rỡ treo trên đầu chúng ta, phản ánh cuộc sống con người thành phố này đang ngày một nâng cao.
Tôi đi tới phố Sùng Văn Môn. Một đám đông đang đứng trước cửa bệnh viện Đồng Nhân. Ở đó thường tụ tập nhiều lao động nam nữ các tỉnh ngoại thành mới đến Bắc Kinh. Họ ăn mặc quê mùa, dáng vẻ chất phác chân quê. Thế nhưng họ lại rất nhanh nhẹn. Họ hỏi thăm bất cứ ai qua đường để tìm những cơ hội mới, hy vọng có người mướn họ làm, từ đó họ có thể bắt đầu một cuộc sống mới trong thành phố. Nơi đây bị coi là một chợ lao động bất hợp pháp, nhưng lúc nào cũng có rất nhiều thanh niên quần áo nhem nhuốc. Những gương mặt lạ hoắc, chân chất quê mùa xuất hiện tại đây, đi lại và dòm ngó xung quanh trong không gian người và xe cộ tấp nập. Tôi đi đến chỗ họ, ngắm họ và cảm thấy những bản chất quê mùa kia đã không còn ở trong tôi. Tôi nhìn thấy những vẻ mặt xa lạ tràn đầy sức sống, với bao ước vọng và toan tính. Tất cả những khuôn mặt đó đều bẩn bụi. Có hai cô gái trẻ xinh xinh, hai má đỏ ửng vì gió hanh. Những cô thôn nữ này thật sự đã khiến tôi thắt lòng. Song tôi vẫn tỏ vẻ dửng dưng. Đối với họ, tôi là người thành phố, là chủ nhân của thành phố này. Tôi và họ hoàn toàn không giống nhau. Tôi định bụng bỏ đi chỗ khác. Tôi lạnh lùng bước qua họ. Rất nhiều người nhìn vào tôi, rồi họ chỉ vào tôi. Có lẽ họ cho rằng tôi có thể mang đến một cơ hội tốt cho một người trong số họ. Liệu tôi có thể làm được điều đó không? Tôi cười thầm. Tự dưng tôi không muốn lang thang trên phố nữa. Tôi định đến phòng máy Đông Sơn chơi trò chơi điện tử. Đúng lúc ấy, tôi phát hiện một cô gái xinh đẹp. Dáng vẻ thanh tú, khác người của cô khiến tôi ngẩn người ra hồi lâu. Cô ta đứng trong đám con gái thôn quê, trông rất nổi bật. Cô ta dường như chẳng quan tâm đến những gì đang diễn ra xung quanh và có thể không hiểu mình đứng đó để làm gì. Cô gái ấy nhất định là người miền nam. Dáng vẻ thanh tao, kiều diễm và kiêu sa, tràn đầy quyến rũ, mộng mơ. Ánh mắt của cô như mắt người mẫu ma-nơ-canh trong các cửa hiệu, đẹp đẽ, mơ màng và trống rỗng. Trong ánh mắt ấy còn ngầm chứa một ham muốn gì đó đang hướng về phía trước. Cách ăn mặc của cô cũng khá hơn so với các cô thôn nữ khác. Nom chải chuốt hơn, trông như người có học. Tôi dám khẳng định, chí ít cô ấy cũng không phải thứ thôn nữ chăn dê nuôi lợn. Chẳng lẽ cô ta cũng ở đây tìm kiếm việc làm? Tôi phân vân một hồi, bỗng nhiên tôi nhớ đến người nghệ sĩ mà tôi đã gặp. Thiết nghĩ, giả sử tôi giúp đỡ một người trong thành phố này thực hiện được ước vọng của họ, thì tôi cũng sẽ là một nghệ sĩ rồi! Trước kia, tôi luôn muốn trở thành một nghệ sĩ nhưng chưa bao giờ có cơ hội. Chút suy nghĩ này làm tôi bị kích động. Tôi quyết định đến nói chuyện với cô. Dường như có một ma lực đẩy tôi đến chỗ cô ta.
“Chào cô” - tôi nói - “Cô đến đây tìm việc phải không?”.
“Cô muốn tìm loại công việc gì? Giúp việc nhà?”.
Cô ta nhìn tôi cảnh giác, chớp chớp đôi mắt gật đầu. Sau khi ngáp một hơi, đôi mắt to lại liếc nhìn tôi một lần nữa. “Tôi không muốn giúp việc nhà”.
Cô ta nói tiếp, không chút đắn đo: “Ha, há, tôi vừa mới từ một nhà bỏ chạy ra đây. Tôi không muốn làm nghề giúp việc tí nào”.
“Chả nhẽ có việc khác khá hơn cho cô làm? Tôi có thể giúp được cô”. Tôi nhiệt tình nói với cô ta: “Cô nói đi, cô muốn làm việc gì nào?”.
“Ông không lừa tôi chứ?”, cô ta cười nói. Nụ cười trong suốt như thác nước từ trên khe núi đổ xuống.
“Lừa ư? Tôi là người lừa gạt?”. Tôi giả vờ nổi giận - “Tôi chuyên giúp đỡ người khác. Tôi muốn làm một nghệ sĩ. Chỉ cần nói cho tôi nghe là cô muốn làm việc gì ở thành phố này là đủ rồi, cô…”. Nói đến đây, bỗng có hồi còi báo của xe cảnh sát hú ầm lên. Mấy chiếc xe cảnh sát như từ dưới lòng đất chui lên xông tới cạnh lề đường, một toán cảnh sát nhảy xuống. Nhanh như cắt, họ chạy qua chạy lại, bao vây lấy đám người tìm việc. Đám đông loạn lên như ong vỡ tổ, bỏ chạy tứ tung. Cảnh sát dùng cây gậy nhựa trong tay bao vây họ từ mọi phía, ra lệnh cho họ trình thẻ chứng minh nhân dân. Những người không có giấy chứng minh liền bị bắt đưa lên một chiếc xe tải bịt kín mít. Cô gái trước mặt tôi bỗng run như cầy sấy, định bỏ chạy. Một viên cảnh sát xông tới gần chúng tôi: “Không được chạy, lấy chứng minh thư ra!”. Tôi lấy ra chứng minh thư của tôi và chỉ vào cô ấy, nói với viên cảnh sát: “Cô ấy là bạn gái của tôi, chúng tôi đang đợi chuyến xe điện ngầm đường 106. Chúng tôi không phải đám người làm công chết tiệt đó”. Viên cảnh sát liếc nhìn cô gái, đưa chứng minh thư trả lại tôi rồi quay lưng bước đi. Khi chúng tôi ngoảnh đầu nhìn bốn phía, thì nơi đây như vừa bị một trận bão lớn thổi qua, cuốn đi tất thảy. Hầu như chẳng còn ai, ngoài mấy người đang co ro vì lạnh đang đứng trong trạm xe bus đợi xe.
“Cám ơn ông!”. Cô gái hồi nãy còn run sợ, giờ thở phào một cái nói với tôi,
“Đúng lúc hôm nay không mang theo chứng minh thư, nếu không tôi đã bị tống về nhà rồi. Cám ơn ông rất nhiều!”. Cô ta nhìn tôi chân thành, nghiêng đầu một cái. Phải công nhận cô ta có đôi mắt rất đẹp biết thể hiện tình cảm.
“Hồi nãy cô còn cho là tôi đi lừa mà!”. Tôi nheo mắt “Cô tên gì?”. Hình như cô gái đã bắt đầu có tình cảm với tôi, nhưng vẫn do dự. “Em tên Hoàng Hồng Mai. Anh tới đây tìm người giúp việc phải không?. Thiệt tình em không muốn làm người giúp việc. Em sẽ làm anh thất vọng. Em… không biết làm gì đâu”.
Tôi cười ồ lên: “Không, không đâu. Tự dưng hôm nay tôi nảy ra ý nghĩ này, tự dưng tôi muốn giúp đỡ ai đó trong thành phố này thực hiện ước vọng của họ. Khi nhìn thấy cô tôi thích liền, tôi không cần trả ơn, chỉ là giúp đỡ thôi! Mình tìm nơi nào ngồi một lát được không?”.
“Cũng được”, cô gái vui vẻ đáp lại. Tôi đưa cô đến tiệm bán kem Đông Đơn, kêu hai phần kem sữa tươi Ý và ngồi xuống.
“Anh nói là muốn giúp người khác thực hiện ước vọng ư? Điều đó thật không thể tưởng tượng nổi. Thời buổi này phải có đi có lại, em chả có gì cả...”. Cô ấy mím môi lại, ánh mắt dò hỏi, nhìn tôi qua ly kem mà người phục vụ đưa đến.
“Không, không cần bất cứ cái gì! Thiệt đó, tôi chỉ muốn giúp một người trong thành phố này thực hiện ước vọng của họ, như vậy tôi mới có thể trở thành một nghệ sĩ, và nếu như em thực hiện được ước vọng của mình, thì đó chính là một tác phẩm của tôi. Nào nói đi, em đến thành phố này với suy nghĩ gì?” - Tôi vừa ăn kem vừa hỏi cô.
Cô gái cúi đầu suy nghĩ, dùng ngón trỏ chống cái cằm nhỏ xinh xắn trông thật đẹp, thật hồn nhiên. Con người có dáng dấp như cô có thể nói chưa bị sự văn minh và những dục vọng của thành phố nhiễm vào. Một sự trong sáng và tinh khiết. “Ý nghĩ gì ư?… ít ra em không muốn làm nghề giúp việc. Anh thực lòng muốn giúp em ư?”. Cô bé ngẩng mặt lên hỏi tôi. Hình ảnh thật là sinh động, tôi thầm nghĩ.
“Đúng thật đó”, tôi nói.
“Vậy… Em kể cho anh nghe,... Em từ một nhà giàu có bỏ chạy ra đây. Quan hệ giữa em và bà chủ không tốt. Bà ấy khinh người lắm. Hồi đầu, bà ấy cho em là dân quê, cái gì cũng không biết. Thực ra em cũng biết chứ. Nhỏ tới lớn em sống ở Tứ Xuyên rồi lên đây. Em là y tá của một bệnh viện tại đó. Em đã học qua lớp trung cấp chuyên khoa Hộ Lý. Thực ra em chịu không nổi sự hoài nghi và miệt thị trong ánh mắt của bà chủ. Bà ta thường nghi ngờ em muốn ăn cắp đồ. Một hôm, bà ta đem cây son môi của mình giấu trong bồn cầu vệ sinh rồi đổ cho em lấy. Lúc đổ rác, em mới phát hiện ra nó ở đó. Thái độ của bà ấy như vậy, thế là em quyết định biến hư thành thực. Em canh bà ấy đi vắng bèn luộc mười quả trứng, ăn năm quả rồi bỏ đi năm. Lấy tất cả son môi của bà ấy bôi thử. Bôi xong cây này lại lau đi, tiếp tục vẹt lên môi cây khác. Một hôm gặp phải cây son bóng màu đỏ khó rửa, bị bà ấy phát hiện tát cho một cái vào mặt. Sau vụ này em bỏ đi luôn. Chính vì thế mà em không muốn làm người giúp việc. Em đến Bắc Kinh đã được một tháng, hỏi xem em có thể trở thành người như thế nào? Em muốn trở thành người giống bà chủ mà em đã làm cho bà ấy. Được sống trong căn hộ cao cấp phố Hoa Kiều, trong phòng, 24/24 giờ đều có nước nóng, một chiếc xe hơi thành phố hiệu Gold, một bầy chó, mèo nhà. Nhà ấy có ba con chó con và bốn con mèo. Em thiệt muốn đập chết chúng nó. Hầu bà chủ xong lại còn phải hầu hạ chúng nữa. Em muốn có cuộc sống như vậy, có thế mới không bị người ta khinh rẻ nữa. Em sẽ mướn nhiều người ở để hầu hạ. Em còn muốn nữa. Muốn có tiền xài không hết, thích gì mua nấy giống bà chủ đó. Có một lần bà ấy ra phố mua một đống quần áo đem về thử, chả có cái nào vừa ý, liền bảo em vứt bỏ toàn bộ, tất cả bỏ hết. Mấy thứ đó toàn là đồ mới, bà ấy cho em cũng được mà, nhưng bà ấy kêu em vứt hết! Bà chủ muốn gì được nấy là như thế đó. Nhưng bà ta lại có ông chồng rất tốt. Chồng bà ta là một doanh nhân buôn bán bất động sản, một người giàu có thật sự. Ông ấy bao giờ cũng hòa nhã, dễ gần. Em mà có chồng như vậy thì sướng biết chừng nào...”. Cô gái thao thao bất tuyệt. Còn tôi thì chăm chú nghe. Những chuyện này tuy hơi thô thiển nhưng cô gái vẫn rất dễ thương. Tôi dán mắt nhìn cô ấy.
“Anh có thật lòng giúp em thực hiện ước vọng? Xét cho cùng, tại em chả biết làm cái gì ở thành phố này. Có phải anh thật tình muốn giúp em?” - Dường như nhớ ra điều gì, cô hỏi tôi.
“Đương nhiên. Nhưng mà mọi thứ đều phải làm lại từ đầu. Không làm người giúp việc, làm việc khác! Cô còn biết làm gì nữa?”.
“Em thích đến các nhà hàng hoặc làm cái chức trưởng nhóm gì đó trong một hộp đêm cũng được. Em có thể làm nghề phục vụ bàn hoặc làm thợ pha chế rượu, nhưng mà phải học từ đầu. Liệu có ai dạy em không?”.
“Em bao nhiêu tuổi hả Mai?”.
“20 tuổi, còn anh?”.
“Anh 27. Vậy nhé, bây giờ mình là bạn! Chiều mai 4 giờ mình gặp nhau ở đây. Anh sẽ cho em biết tìm được công việc gì sau nhé. Em ở đâu vậy?” - Tôi cầm tờ hóa đơn do người phục vụ đưa đến, trả tiền rồi hỏi cô, lúc đó trời đã sẩm tối.
“Bí mật” - cô nói - “Có khi anh lừa em thì sao. Thời buổi này phải có đi có lại. Em đơn thân độc chiếc tại Bắc Kinh, em mới đến đây được một tháng, nhưng em không muốn nói cho đàn ông biết em ở chỗ nào!”.
Tôi cười: “Thôi được rồi. Vậy thì mai gặp nhé! Chắc chắn mình sẽ trở thành bạn tốt, không cần bất cứ sự trao đổi nào”.
Cô vừa nhìn tôi vừa làm mặt xấu: “Tạm tin anh trước, mai gặp nhé?” Cô nheo đôi lông mày lá liễu rồi nhảy xuống từng bậc thang, bước nhanh và biến mất trong màn đêm của thành phố.
Tôi sắp làm người nghệ sĩ rồi. Tôi bẻ cổ áo gió lên, bước đi trong dòng người vội vàng của thành phố đồ sộ. Đèn thành phố tất cả đều bật sáng, những con người như những bóng ma đang di động. Tất cả, họ đều là những công cụ dục vọng của một thành phố ngày đêm không ngừng hoạt động. Với ý định đó của tôi thì từ đây, tôi có thể trở thành một nghệ sĩ chăng?