Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 879 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 2 ❖

Chúng tôi đến Tân Cương tìm kiếm một sườn dốc lớn. Chúng tôi cần phải có một sườn dốc lớn thực sự để hoàn thiện vở kịch hoạt cảnh có tên “Đại Bản” (Dốc núi lớn). Đại Bản là núi trời Tân Cương cùng với các dãy núi khác liên thông, qua lại ngay tại điểm cao nhất. Đó là một nơi núi non chập chùng, có chỗ tựa như cái lưng ngựa. Chúng tôi đang khám phá, lòng tự hỏi tìm kiếm bản thân có ý nghĩa gì không! Vượt qua những sườn núi lớn kia thì được cái gì? Chúng tôi định đến Đại Bản, xem thâm ý của những người mang chủ nghĩa lý tưởng trước kia như thế nào, thế là chúng tôi liền lên đường.

Đến nơi, xe của chúng tôi chạy theo một con đường ngoặt khúc, quanh co vào tít trong dãy Thiên Sơn sâu thẳm. Ánh nắng chói chang chiếu xuống khiến chúng tôi muốn chảy cả nước mắt. Những con đại bàng màu đen đang bay lượn qua lại phía trên dốc núi. Những con sơn dương leo trèo như những con quay màu trắng. Những người chăn ngựa cưỡi những chú ngựa màu nâu tía, màu đen chạy trên đường núi. Họ mặc những bộ đồ sọc đen, khuôn mặt lớn với lông mày nâu đỏ lộ ra vẻ nghiêm nghị. Cả dãy núi như những ngọn tháp nhỏ mọc khít vào nhau, thẳng đứng lên trời. Bầu trời hiện ra một màu xanh lơ như vừa mới bị tẩy sạch. Một màu xanh khiến người ta có cảm giác thanh thản tâm hồn. Phía tận cùng của màu xanh ấy là một đường tuyết, những dãy núi của Thiên Sơn như đội lên đầu cái vương miện băng tuyết đó, chúng đứng sừng sững dưới bầu trời. Ngồi trong xe nhìn ra, chúng tôi không thể không kinh ngạc trước thiên nhiên hùng vĩ. Chúng tôi vốn sinh trưởng trong đô thị, như một loại hoa công nghiệp bèo nhèo hoặc như một lũ chuột bị thành phố đuổi bắt. Chúng tôi hy vọng bản thân mỗi người trong đoàn có thể vượt qua một cái sườn núi lớn nào đó. Tổng cộng có 9 người: Lolan, Magar, Linge, Goeke, Sibraga, Joena, Trần Hồng, tôi và Pepe, đoàn diễn viên dự định vượt qua Đại Bản một lần trong thập niên 90. Một dự định mang đậm tính cách của thập niên 90.

“Các bạn đi bộ lên nhé. Xe hơi không chạy nổi”. Bác tài có khuôn mặt tròn thở gấp nói. Chiếc xe này chúng tôi mướn, nó bò chậm như rùa rồi mệt mỏi dừng lại. Chín người chúng tôi gồm 6 nam, 3 nữ cùng xuống xe. Một trận gió mát thổi ập đến như muốn cuốn chúng tôi đi. Ngọn gió từ phía xa thổi tới cực mạnh. Chúng tôi run lẩy bẩy, sườn núi đã hiện ra phía trước mặt, cách chỗ chúng tôi đứng chừng hai cây số, chúng tôi quyết định tiến lên phía đó.

Rốt cuộc chúng tôi cũng đến được chân núi. Đó là một nơi thật rộng mở. Quả núi như bị phạt một nhát dao làm lõm một miếng. Đây chính là sườn núi Lakuchke lớn nổi tiếng. Có mấy căn nhà ngói bên đường lộ. Đó là một quán cơm, một tiệm tạp hóa và một nhà trọ. Không một bóng người nghỉ tại đây, nhưng chúng tôi có thể nghe được tiếng gió cực lớn đang đi qua đỉnh Hải Bá cao ngàn mét. Tôi đứng đó, mặt tái đi.

“Đây chính là Đại Bản ư?”, Lolan tung tăng từ đằng xa bước lại phía tôi, chân anh không ngừng đạp vào những vỏ lon Coca Cola bỏ đi. Chỗ nào cũng có những chiếc vỏ lon như thế. Đây là Đại Bản ư? Tôi ngớ người. Tôi đi qua cửa núi, chân đá vào những lon thiếc do chủ nghĩa thực dân tung ra. Chúng tôi đi đi lại lại trên đường mòn. Về mặt lý luận thì chúng tôi đã vượt qua sườn núi lớn rồi, nhưng núi lớn đã chất đầy những chiếc vỏ lon Coca Cola, Magar còn đi tiểu lên một đống lon thiếc đó nữa. “Kịch bản “Đại Bản” của chúng ta kết thúc rồi! Thu dọn đồ đạc đi!”. Đội kịch chín người chúng tôi lại băng ngang qua sườn núi lớn thêm một lần nữa, rồi ngược chiều gió lớn, đi về chỗ chiếc xe hơi đỗ dưới chân núi. Chúng tôi cũng dùng thức uống, và lại để lại đó những chiếc lon thiếc. Một thời đã qua của Đại Bản đã không còn tồn tại nữa. Xung quanh chúng tôi, dãy núi Thiên Sơn như một con mãng xà cực lớn vươn mình xa xa. Chúng tôi đã băng qua sườn núi lớn, để lại những chiếc lon thiếc Coca Cola.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »