Một ngày cuối tuần, Trương Tiếu đến thăm tôi. Sau khi anh ta hợp tác kinh doanh “Nhà Hàng Thiên Phủ” với Hồng Mai, bị Hồng Mai sử dụng thủ đoạn làm cho sổ sách trở nên lộn xộn, Trương Tiếu không thể không bỏ nhà hàng. Anh cùng bà xã mở một tiệm thời trang. Tiệm thời trang này kinh doanh cũng lại thua lỗ. Anh ta đành phải quay lại mở một tiệm “Quay nướng Ai Cập” và giữ vị trí Giám đốc. Cũng chẳng biết tại sao, anh ta kinh doanh ngành quay nướng cũng bị sập tiệm, trở thành kẻ trắng tay. Anh ta phải tìm đến tôi, và ở lại nhà tôi. Hôm sau, trong lúc chúng tôi cùng ăn sáng, tôi bỗng sực nhớ đến căn biệt thự của Hoàng Hồng Mai đang nằm gần trong thước tấc. Tôi dẫn Trương Tiếu ra ngoài ban công, chỉ cho anh ta xem ngôi nhà đồ sộ kia. Anh ta kinh ngạc mở to mắt. “Căn biệt thự đó của cô Hoàng Hồng Mai thật đó à? Đẹp quá. Tôi rất thích màu trắng của nó. Con đĩ ấy bản lĩnh thật. Anh tới đó xem chưa?”.
“Vào tận trong rồi. Chỉ có cô ta là nhận không ra mình”.
“Rồi ai cô ta cũng sẽ nhận không ra. Tôi coi như là đã quen biết cô ta. Mụ đàn bà này thật lợi hại. Cô ta không nhận ra anh à! Ha ha!”.
“Thứ bảy nào chỗ này cũng ồn ào náo nhiệt như lễ hội, người xe tới đông lắm. Tôi chả quen ai cả. Bọn họ tới tổ chức yến tiệc, ồn ào lắm”.
“Mình đi dạo đi. Lòng vòng chỗ đó một tí. Có khi gặp cô ta chào hỏi hay đại loại cái gì đó”.
“Ừ”, tôi nói. “Có lẽ anh rất muốn gặp cô ta?”.
Bấy giờ là bảy giờ sáng, trời bắt đầu hửng nắng, sương sớm còn ngưng tụ trên lá cỏ bên đường. Tôi với Trương Tiếu vừa tán gẫu vừa đi tới ngôi biệt thự màu trắng kia. Sương mù đọng lại làm ướt ống quần chúng tôi. Trương Tiếu quyết định không bao giờ làm kinh doanh nữa. Anh ấy sẽ quay lại. “Tòa soạn tạp chí “Báo Bắc Kinh điều tra” mời tôi. Tôi còn tính đi đâu nữa”. Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, chả mấy chốc đã đến cổng lớn. Bỗng tôi thấy ông gác cổng có giọng Bắc hải hớt ha hớt hải từ cửa lớn chạy ra ngoài: “Tiên sinh, tiên sinh ơi!” ông ta hướng về phía chúng tôi kêu cứu. “Có người bị giết rồi! Tiên Sinh! Xảy ra chuyện rồi!”. Tôi nghe xong liền chạy vào trong nhà. Vào đến cửa, tôi thấy ngay con chó bẹc-giê Đức nằm chết ở bên trong, cổ nó bị dao cắt muốn đứt luôn. Ông già nhìn thấy sợ đến khóc ra nước mắt. “Ai bị giết vậy?” Trương Tiếu hỏi. Tôi hiểu là đã xảy ra chuyện gì rồi liền nhanh chân chạy tới hướng cửa lớn của biệt thự. Trương Tiếu đuổi theo sau. Tôi theo bậc thang chạy nhanh như bay lên lầu hai, tìm kiếm từng căn phòng một. Tôi gặp hai người nữ giúp việc đang sợ run cầm cập. “Trong buồng tắm! Trong buồng tắm!”, mấy người đó hét lên. “Trong buồng tắm!”, tôi nhào tới chỗ buồng tắm, bước vào trong. Trên nền gạch Ý nhập khẩu, nước đỏ tràn đầy. Đó là một thứ hỗn hợp giữa nước và máu tươi. Một cảnh tượng thật thê thảm. Bồn phun tắm massage nước vẫn còn ào ào chảy. Hồng Mai không mảnh vải che thân nằm trong đó. Mắt cô ấy trống rỗng và kinh hoàng, miệng há to. Cổ cô ấy có một đường vạch sâu bị dao cắt, cái cổ như muốn đứt thành hai đoạn, máu tươi từ đó chảy ra. Máu cô ấy như đã chảy hết, toàn thân cô ấy xanh như tàu lá. Cô ấy nằm ngửa lên, nước vẫn chảy, không ngừng bắn lên bộ ngực những chấm son đỏ, nơi đó không còn nhấp nhô sự sống nữa.
“Đâu? Ở đâu đấy?”. Trương Tiếu kêu lớn chạy vào. Anh ấy vấp phải vũng máu chảy tràn đầy nhà tắm, đứng chết trân. Anh ấy đã nhìn thấy thi thể Hoàng Hồng Mai. Lúc này là 7 giờ 15 phút sáng ngày 12 tháng 9 năm 1995.
Mấy ngày liên tiếp, tôi sống trong hoảng loạn. Trong khi làm việc với cảnh sát điều tra, tôi thừa nhận có quen biết Hồng Mai và thuật lại việc trước kia chúng tôi từng qua lại với nhau. Tôi không phải là người đầu tiên phát hiện ra cô ấy, chính là một cô gái hầu phòng phát hiện ra. “Hung thủ đó rất thông minh, rất có khả năng là sát thủ chuyên nghiệp. Toàn bộ bốn con chó bẹc-giê giữ cửa bị giết hết. Vàng bạc và trang sức không mất gì. Có lẽ đây là một vụ sát hại báo thù. Có thể không chỉ một người đã đến đây tối hôm qua”. Cảnh sát nói cho tôi biết vụ án giết người trước mắt chỉ có 60% chỉ số phá án khiến tôi vô cùng thất vọng. “Người phụ nữ tên là Hoàng Hồng Mai này giao thiệp rất phức tạp. Danh thiếp cô ấy giữ của mọi người có đến gần 10 ngàn tấm, một quyển sổ ghi ba ngàn số điện thoại. Với sự đồng ý của cảnh sát, tôi lấy một tấm ảnh chụp Hồng Mai. Có lẽ cô ấy chụp khi mới đến Bắc Kinh, ánh nắng chiếu tràn trên thân hình cô ấy. Trong ảnh, cô ấy thật trong sáng, ngây thơ và dễ thương làm sao.
Tôi không ngừng hỏi thăm bộ phận trinh sát phá án trong quá trình điều tra. Một bí mật kinh người được phát hiện: “Cô ta hoàn toàn không phải là người trên giấy chứng minh đó. Chả có khu nào ở Tứ Xuyên tồn tại con người này. Chuyện này làm tôi hoang mang, điều này có nghĩa là cô ta không phải Hoàng Hồng Mai, nhưng cô ta là ai? Ngôi biệt thự đồ sộ đó nhanh chóng bị cảnh sát điều tra phong tỏa. Có rất nhiều lời đồn đại. Người thì nói cô ta có liên quan tới một vụ án góp vốn phi pháp với số lượng lớn. Cũng có kẻ cho rằng bọn xã hội đen đã ra tay…
Chẳng bao lâu sau, tòa biệt thự đó chính thức trở thành Trung Tâm Bồi Dưỡng của một cơ quan lớn có bảng hiệu treo trước cửa đàng hoàng. Chỉ duy có Hoàng Hồng Mai, cũng chẳng bao lâu sau đã không còn được người ta nhắc tới nữa. Hung thủ cũng không tóm được.
Tôi tìm đến Du mập, lúc này do ô dù của anh ta ăn hối lộ bị bắt, chức giám đốc trung tâm Sauna đó anh ta đảm nhận cũng không xong. Du mập mở một tiệm kim khí, chuyên bán hàng lậu. Tôi tìm đến anh ta, đem chiếc đồng hồ Rolex và dây chuyền vàng trả lại. Anh ta mập ra nhiều, tỏ vẻ kinh hãi: “Hoàng Hồng Mai chết rồi. Một năm trước cô ta nhờ tôi đem cái này hoàn lại cho anh. Tôi sử dụng trước một năm làm vốn cổ phần, bây giờ trả lại cho anh đó”. Tôi dửng dưng nói: “Cô ấy kể cho tôi nghe hết rồi. Thật ra cô ấy đã ăn cắp tiền của anh, chiếc đồng hồ và sợi dây chuyền này anh phải bồi thường cho cô ấy vì anh đã cưỡng hiếp cô ta”. Tôi nhìn anh ta khinh rẻ. Du mập ánh mắt nhấp nháy, chúng tôi sớm đã không còn là bạn của nhau nữa rồi.
“Nó chết rồi à?”. Đôi mắt Du mập tuy hấp háy, nhưng vẫn có chút kinh hoảng. “Sao lại chết?”.
“Cảnh sát không truy hỏi anh sao?”. Tôi cười hỏi. “Anh đừng giả bộ nữa, cảnh sát không phải là thùng cơm. Những người có quan hệ với cô ấy đều bị họ hỏi tới. Tôi còn tưởng rằng anh là thủ phạm ấy chứ. Anh có chút hiềm khích với cô ấy phải không?”.
Du mập như trái bóng bị xì hơi cúi đầu: “Chuyện này tôi không làm”. Du mập nhanh tay thu lại chiếc đồng hồ và sợi dây chuyền. “Tôi đã chứng minh điều này”. Bỗng anh ta nghĩ ra cái gì đó.
“Là anh dẫn nó lên trên sân khấu của thành phố, sau đó nó lại bỏ rơi anh, đúng không nào? Anh là người đầu tiên dẫn đường cho nó”.
Tôi nhìn thẳng vào Du mập. “Có lẽ thế. Nhưng sự phát triển sau đó của cô ta tôi lại chẳng biết tí gì. Đó là một dấu hỏi. Tôi mãi mãi sẽ không bao giờ nghĩ ra”.
“Anh còn thích nó, phải không? Còn tôi, tôi sớm nhận ra rằng nó sẽ trở thành một con kỹ nữ không hơn không kém, đó là kết cục của nó. Tôi đoán trước rằng nó sẽ có một ngày như vậy. Với kết cục này anh vừa lòng không?” Du mập cười hỏi tôi. “Anh cũng không chiếm được thành phố này, huống chi là nó, một con nhà quê! Con đàn bà quê mùa, thứ đàn bà thối”.
Tôi thật muốn tát cho Du mập một cái, nhưng tôi quay mình bỏ đi.
“Anh nói là cô Hoàng Hồng Mai chết rồi! Có lẽ nào không? Hung thủ không bắt được sao?”. Người phụ nữ rất đẹp hỏi tôi. Bà ta tên Trương Lan. Hồi đầu lên thành phố, Hồng Mai có làm giúp việc cho bà ta trong căn hộ cao cấp Thôn Hoa Kiều. Bà ta có chồng là một thương gia người Hoa giàu có. Bà là một phụ nữ hấp dẫn và có giáo dục, ôm trước ngực một con chó Ha Ba Bắc Kinh. Bà ta nói với tôi: “Lúc mới bắt đầu làm ở đây, cô ta rất siêng năng, cái gì cũng biết làm. Về sau càng ngày càng lười biếng, lại còn ăn cắp đồ của tôi. Hình như cái gì cô ta cũng lấy, song hình như lại cố tình làm cho tôi phát hiện ra. Những đồ đạc đó rốt cuộc đều có thể tìm ra ở chỗ cô ta. Tôi phát hiện ra cô ta vì đố kị mà trở nên ghen ghét với tôi. Một hôm cô ta hỏi mượn 10 ngàn đồng, nói rằng muốn về Tứ Xuyên trồng trọt nuôi heo, tự bản thân làm giàu, không muốn hầu hạ người ta nữa. Cô ta muốn tự mình làm giàu. Tôi không cho cô ta mượn. Rồi một hôm cô ta ăn cắp một ngàn đồng của tôi rồi bỏ chạy. Anh nói rằng có thể cô ta không phải tên là Hoàng Hồng Mai? Vậy cô ta tên gì? Giấy chứng minh của cô ta đều giả sao? Nhưng chắc chắn cô ta là người Tứ Xuyên. Cô ta nấu ăn cũng khá lắm. Hồi đó mỗi tháng tôi trả lương 200 đồng. Bây giờ mỗi tháng trả 300 đồng mướn cô giúp việc người Hà Bắc vừa lười lại vừa dốt. Tôi thật không thể tưởng tượng nổi cái người đàn bà tên là Hoàng Hồng Mai ấy, cứ gọi tạm như vậy, lại lợi hại đến thế. Có được một tòa biệt thự lớn như vậy, ít nhất phải có giá trị 600 ngàn nhân dân tệ. Hung thủ là ai vậy? Đảm bảo là mối quan hệ của cô ta với người ngoài là vô số kể, cảnh sát cũng phải bó tay. Có phải sau đó ngôi biệt thự đó bị nhà nước tịch thu toàn bộ? Nếu như rảnh tôi cũng muốn tới đó xem. Cô ta vốn rất thông minh, trong thành phố này muốn tồn tại thì phải có trí tuệ, nhưng cô ta lại chết rồi, thật đáng tiếc. Một khi chết đi sẽ đem theo những tiếng xấu, không còn ai nhớ đến cô ta nữa. Thực ra tôi phục cô ta sát đất. Chắc anh cũng thích cô ta? Tôi có thể cảm nhận điều đó, nhưng mọi chuyện đã kết thúc rồi, có đúng không? Thật ra tôi mà cho cô ta mượn 10 ngàn đồng thì tốt biết chừng nào. Chắc chắn bây giờ cô ấy đang ở Tứ Xuyên nuôi heo phát tài rồi! Nhưng mà cô ta thì không dám chắc lắm, anh nói phải không?".
Tôi đi giữa đoàn người đông đúc, nét mặt mông lung, trong lòng tâm tư nặng nề. Tôi như bao người khác vật vờ trên đường quay về nhà. Thành phố khiến cho tôi có cảm giác vừa lo sợ vừa ngọt ngào. Nó là một vật thể đồ sộ, nó không thể thay đổi tất cả mọi con người đang sinh sống nơi đây. Giống thư “tia sáng chiếu qua chất lỏng sẽ bị khúc xạ theo hướng khác”, thành phố là một khối chất lỏng đồ sộ, con người đến nơi đây sẽ bị nó thay đổi. Trong biển người mênh mông, tôi bơi tới phía trước. Bỗng tôi gặp lại một người, trên lưng anh ta đeo một tấm vải trắng. Trên đó có ghi hàng chữ: “Bán người này, giá cả thỏa thuận trực tiếp”. Tôi hiểu mình lại gặp một nghệ sĩ ý tưởng. Tôi liền đuổi theo, vỗ nhẹ lên vai anh ta: “Này, tôi muốn mua. Anh nói giá đi?”.
Anh ta quay lại, cười chất phác: “Bằng cả thành phố này. Tôi muốn anh trả giá bằng cả thành phố này. Anh có thể trả nổi không?”.
“Không thể. Một phần thành phố được không?”.
“Không được. Phải cả thành phố mới có thể mua được tôi”.
Anh ta cười nói với tôi: “Một phần, không được đâu!”.
Tôi ủ rũ quay sang vỗ vai anh ta: “Đành thôi vậy!”. Anh ta cười phá lên: “Tôi là một nghệ sĩ ý tưởng. Anh bạn, cám ơn, chúc anh may mắn. Tạm biệt nhé!”. Anh ta quay lưng biến mất trong dòng người.
Tôi ngớ người đứng đó hồi lâu. Tôi chợt hiểu ra rằng mình cũng là một nghệ sĩ ý tưởng đấy thôi. Tôi đã đưa Hoàng Hồng Mai lên sân khấu, giống như một đạo diễn chỉ đường cho cô ta diễn. Mà ngay chính bản thân Hồng Mai cũng được coi là một nghệ sĩ ý tưởng, cô ấy dùng hành động của mình để diễn giải thành phố và nhân sinh. Khi mà tất cả những hành vi đều trở thành một thứ nghệ thuật, thì quá trình đã xảy ra và hiện tại là điều quan trọng nhất. Những người tới thành phố này đều là những nghệ sĩ, họ biểu diễn từng quá trình, từng quá trình một, rực sáng và ảm đạm. Tất cả tạo nên những thước phim của cuộc sống sinh động, đẹp đẽ và cùng tấu lên khúc nhạc giao hưởng hoa mĩ của thành phố. Tất cả chúng ta đều là những nghệ sĩ. Trong giờ khắc này, tất cả chúng ta đều cầu nguyện cho Hoàng Hồng Mai, cho những sự nghiệp đã thành công trong thời đại này, đó là một thứ tình cảm hết sức phức tạp. Suy cho cùng, mọi người chúng ta trong quá trình sáng tạo đều bị hủy diệt, bắn tung thành những bọt sóng nhân sinh. Rồi từ hành động của thành phố, tạo thành cương lĩnh sống duy nhất của chúng ta. Hèn gì vẫn có những người mới cứ thích đâm đầu vào chỗ chết. Khi người nghệ sĩ đã đi mất dạng, tôi lại bước tới phố Sùng Văn Môn, nơi đó vẫn còn có rất nhiều những cô gái khác đang chờ đợi để có được cơ hội. Ánh mắt họ thật thuần khiết và trong sáng. Hình như bọn họ vừa xuống tàu hỏa tới đây thì phải. Họ giống hệt như Hoàng Hồng Mai mà lần đầu tiên tôi gặp. Tôi lại từ từ tiến về phía họ với thái độ bình thản: “Này, cô có muốn tôi giúp không?”