“ Có một người đang ngồi trong phòng, không biết là nam hay nữ? Nhưng có lẽ là một người đàn ông không có tóc. Anh ta cứ ngồi như thế trong phòng, hay cũng có thể anh ta là một người đầu trọc chăng? Anh ta ngồi đó, hồi hộp lắng nghe những âm thanh từ phía bên ngoài. Chỉ cần vừa nghe thấy tiếng gió thổi làm ngọn cỏ lay xào xạc là anh liền quay đầu về hướng ấy, lắng tai nghe thật chăm chú. Sự biểu đạt tình cảm của anh dường như cũng biến đổi theo những âm thanh khi đến gần hay lúc tắt hẳn. Nói tóm lại, tâm hồn anh ta đã bị một nỗi sự hãi và lo lắng giam giữ. Anh ta đang lo sợ điều gì? Đang chờ đợi cái gì thế? Không còn nghi ngờ gì nữa, anh ta đang chờ đợi một người dân nhập cư, anh ta đang lo lắng cho một người dân nhập cư. Nơi đây là một căn phòng trống, sau buổi trưa, khi mặt trời chiếu vào rèm cửa sổ làm bóng của rèm cửa lùi dần về phía sau. Anh ta ngồi trên một cái ghế đặt giữa phòng, chốc chốc lại thấy anh nhíu mày, đi tới đi lui trong phòng. Trông bộ anh đang rất lo lắng, sau đó lại đột nhiên đứng im vì có một tiếng động nghe rất đáng sợ từ phía xa đang đến gần. Tiếng động ngày càng tiến đến gần hơn, tiếp theo nó là tiếng bước chân nghe rất nặng nề. Anh cố lắng nghe, cái đầu dường như bất động, tim anh đập loạn xạ không thể nào tự điều khiển được. Ai thế? Nhập cư là một người như thế nào mà người đang ngồi trong phòng lại sợ đến phát khiếp, không dám ló đầu ra khỏi phòng. Nhưng khi tiếng bước chân ấy tiến đến gần cửa thì đột nhiên lại biến mất, giống như một con cá lớn chuyển mình bơi đi mất hút. Bên ngoài đã không còn nghe thấy động tĩnh gì nữa. Máu anh dồn lên tận đỉnh đầu rồi đột nhiên lại trở về trạng thái cũ. Anh ta đã bình tĩnh lại, và lại quay về ngồi trên chiếc ghế ấy.
Nhưng tại sao anh ta lại nhốt mình trong phòng như thế? Không ai biết tại sao cả. Có lẽ, người ngồi trong gian phòng này cũng là môt người nhập cư. Căn phòng này vốn dĩ là một phòng trống, chỉ có thời gian và bụi bẩn là tồn tại nơi đây mà thôi. Nhưng một ngày nọ anh ta đã dọn đến đây, trở thành một người nhập cư của gian phòng này. Lúc đầu trông anh có vẻ dương dương tự đắc lắm, nhưng không lâu sau đó anh phát hiện mình đã bị cái căn phòng trống này giam giữ. Anh bắt đầu chú ý đến tất cả các âm thanh phía ngoài căn phòng, anh bắt đầu chờ đợi và lo sợ một người nào đó, một âm thanh nào đó. Chỉ cần nghe thấy một thứ âm thanh nào đó tiến gần đến cửa phòng là anh bỗng nhiên thấy lo lắng vô cùng. Anh phát hiện ra, chỉ trong một thời gian ngắn, thính giác của anh đã được tôi luyện trở nên thính vô cùng. Tai anh trở nên dài hơn, nó to và dài tựa như cái nấm. Giờ đây hầu như anh có thể nghe được cả tiếng bụi rơi trên nền nhà, đó là một thứ âm thanh nhỏ đến nỗi không thể có thứ âm thanh nào có thể nhỏ hơn. Sau khi từ một người nhập cư trở thành chủ căn phòng này, anh càng thấy lo lắng hơn cho hoàn cảnh của mình. Anh trở nên sợ thế giới bên ngoài, bởi vì nó là một thế giới ồn ào náo nhiệt, đầy nông nỗi và nhiều điều phải lo ngại. Đi đến đâu cũng thấy dân nhập cư, chẳng thà cứ nhốt mình trong phòng, nơi đây chỉ có bụi và thời gian từ từ đọng lại mà thôi. Nhưng anh cũng không chắc là mình có thể chịu nổi cảnh này mãi được không, hay anh sẽ hét lớn lên một tiếng rồi chạy vụt ra khỏi phòng. Lúc ấy, chợt có một âm thanh từ xa vọng đến. Âm thanh này nghe thật êm dịu, nặng nề nhưng lại đều đặn. Nó tựa như tiếng của một loài động vật họ mèo đang đi về phía căn phòng. Anh thấy sợ quá. Mồ hôi bắt đầu túa ra những giọt nhỏ li ti trên trán. Anh bắt đầu hoài nghi bản thân mình. Không biết có phải từ trước đến nay, anh đang mong chờ một người nhập cư, được gặp mặt người nhập cư nào đó có phải là nguyện vọng thật sự của anh không? Anh không hiểu nổi chủ ý của mình, chỉ cảm thấy máu trong cơ thể anh lại đang bắt đầu dồn lên đầu. Nhưng tiếng chân nghe giống tiếng chân của loài động vật thuộc họ mèo ấy lại đột nhiên ngừng hẳn. Nó ngừng lại trước cửa phòng hay là đã biến đi đâu mất? Anh há hốc mồm, mồ hôi trên trán không ngừng tuôn ra, anh cũng không định sẽ ngậm miệng lại một lần nữa. Cứ như thế anh ngồi bất động trong phòng, cố lắng nghe những động tĩnh từ phía ngoài, từng tiếng động một, anh ngồi bất động như một pho tượng...”
***
Lã An gấp quyển tiểu thuyết có tựa đề “Người Nhập Cư” của Hách Kiến lại, xốc lại quần áo và rời khỏi phòng vệ sinh. Anh thấy hơi nhạt nhẽo, cái gọi là lo lắng trong quyển tiểu thuyết chẳng qua chỉ là sự thật, nó chính là cảm giác thật trong tâm hồn con người mà thôi. Người viết ra loại truyện này có lẽ cũng sắp phát điên. Lã An nghĩ có lẽ Hách Kiến sắp trở thành một người sống nội tâm, cậu ấy cũng giống như nhân vật trong tiểu thuyết của mình vậy. Cứ luôn lắng nghe các loại âm thanh và tiếng động từ bên ngoài như thế, rồi thì cũng sẽ có ngày trở nên điên loạn mất thôi. Trước mắt anh là hình ảnh gương mặt của Hách Kiến, đó là một khuôn mặt điển hình rất đàn ông, hơn nữa cậu ta lại là người có dáng người hơi nhỏ nhắn. Sau khi tốt nghiệp phổ thông, cậu ấy đã rời quê lên học tại một trường Đại Học, vừa học vừa viết lách để trang trải tiền học phí và cũng để thực hiện ước mơ làm giàu. Có lẽ những người như vậy đều là dân đen, đang cố ngoi lên trong cuộc sống khắc khổ nơi đô thị này. Lã An chợt nhớ đến Dương Linh, anh cảm thấy trong lòng như chợt lóe lên một tia sáng, tựa như có một ngọn nến đang thắp sáng trong tâm hồn đen tối của anh. Anh nhớ đến cái nhà máy hóa chất ấy, họ buộc anh phải nộp 7.000 tệ thì mới giải quyết cho anh thôi việc. Bên phía tòa soạn thì không thể trông mong gì sự hỗ trợ của họ. Sinh tồn! Phải sinh tồn trong một thành phố rộng lớn như thế này sao, Lã An há miệng ra như muốn hớp một ngụm không khí vào trong. Tại sao sinh tồn lại khó đến thế? Anh quyết định không nghĩ đến điều đó nữa, anh nhổm người dậy, đến bộ phận xếp chữ xem họ lên khuôn bản thảo của mình đã xong chưa.
Chiều tối, anh về nhà sau khi đã làm xong công việc. Vừa đến lối lên lầu, anh đã nghe hai bà cụ nói chuyện với nhau về “Hổ Đông Bắc” gì đó, hình như họ nói Hổ Đông Bắc từ Phương Nam đã xuống đây. Anh chợt nhớ đến cảnh trong tiểu thuyết của Hách Kiến, có một tình tiết nói về tiếng chân của một loài động vật họ mèo đang đi về phía căn phòng. Có loài động vật nào đến gần căn phòng của anh không? Anh bước vào thang máy lên đến tầng 10. Vừa bước ra khỏi thang máy, anh đã trông thấy có mấy viên cảnh sát đang đứng ở đó. Cảnh tượng này anh đã từng trông thấy ở nhà Hách Kiến khi người hàng xóm của cậu ta bị giết. Anh như bị phát sốt. Viên cảnh sát lạnh lùng hỏi: "Anh muốn làm gì thế?"
“Tôi về nhà mình mà, tôi sống ở đây, đây là nhà của tôi mà”.
“Nhà anh bị trộm, anh vào xem có mất gì không rồi viết tường trình cho tôi”.
Lã An lách người bước vào trong nhà. Không may rồi, cả gian phòng đã bị bới tung lên. Dương Linh đang thu dọn đồ đạc trong phòng, nhìn thấy Lã An, cô lộ vẻ kinh sợ. “Cả ba căn hộ trên tầng này đều bị trộm viếng. Căn hộ đối diện với mình đó, tính cả đồ trang sức bằng vàng và tiền mặt thì mất tổng cộng hơn ba mươi ngàn tệ. Còn hộ còn lại thì bị mất rất nhiều quần áo đắt tiền, anh xem coi có mất gì không, cái cặp da của anh đã bị mở tung ra rồi”. Lã An bước vội vào phòng mình, cái hình nộm bằng nhựa ấy vẫn còn nguyên ở góc phòng, không hề bị dịch chuyển. Chỉ có điều cả gian phòng đã bị bới tung lên, hầu như tất cả mọi vật đều bị dịch chuyển khỏi vị trí ban đầu. Anh bắt đầu kiểm tra nhanh qua một lượt, chỉ bị mất khoảng 200 tệ thôi. Mà vốn dĩ anh cũng không có thứ gì quý giá cả. Bước ra khỏi phòng, anh hỏi Dương Linh: “Em có mất gì không vậy?”.
Mặt Dương Linh biến sắc, nó trắng bệch không còn chút máu, “Em bị mất một ít tiền, khoảng hơn một ngàn tệ, em còn bị mất cả mấy bộ đồ lót nữa. Không hiểu bọn trộm này lấy đồ lót của em để làm gì nữa? Chắc bọn chúng là cái đồ biến thái đây mà”.
Lã An không nói gì. Anh viết xong bản tường trình các đồ vật bị mất cắp, bảo Dương Linh cùng ký tên vào rồi đưa cho viên cảnh sát đứng bên ngoài cửa. “Bình thường nên cẩn thận một chút”. Viên cảnh sát nhận lấy bản tường trình. “Chúng tôi đã cảnh báo rồi, có một số công nhân bị thất nghiệp, tự tụ tập lại thành một nhóm từ Miền Nam xuống đây gây án. Hôm trước xảy ra một vụ cướp tiền ở Ngân hàng Phương Trang, chắc là cũng do nhóm này làm. Mẹ kiếp, không lẽ chúng ta không thể bắt được bọn này sao?” - Viên cảnh sát tỏ ra rất tức giận - “Thật là quá ngang ngược, chỉ trong một thời gian ngắn mà bọn chúng đã khoét được một lỗ lớn như thế”. Nhóm cảnh sát đã hoàn thành nhiệm vụ kiểm tra hiện trường và thu thập chứng cứ, vội vàng rút khỏi nơi đó. Dương Linh và Lã An ngồi trong phòng khách rất lâu, Dương Linh đứng lên: “Em đi làm cơm đây. Em có mua một con cá, anh có thích ăn cá không?”.
“Thích” - Lã An trả lời - “nhưng có điều anh không muốn ăn gì cả”. Bị trộm viếng nhà đã làm cho không khí trong phòng trở nên căng thẳng hơn. Lã An cảm thấy những kẻ nhập cư không thấy mặt ấy gần đây cứ như một cái bóng đã làm xáo trộn cuộc sống của anh. Mình ở ngoài sáng còn bọn chúng thì ở trong tối, nhưng biết làm sao đây? “Có cần anh giúp gì không?” Anh vừa bước đến cửa phòng bếp và hỏi Dương Linh khi cô đang bận rộn. Dương Linh mặc một chiếc tạp dề màu lam, lúc làm bếp trông cô càng đẹp. “Không cần đâu, anh ngốc ạ, anh cứ chờ đó là được rồi”. Cô dường như đã quên chuyện mất trộm làm mình mất vui rồi thì phải. “Này, hình như gần đây không có cô gái nào len lỏi vào cuộc sống của anh sao? Em thấy dưới giường anh chỉ có một đôi dép thôi, sao anh không tìm bạn gái mới, giống như em phụ anh nấu cơm hay làm những việc đại loại như thế”.
“Con người thời nay cũng trở nên thực tế lắm, con gái cũng vậy thôi. Thật là đáng trách, chẳng hạn như lấy người giàu có, từ trước đến nay đa số phụ nữ khi đã chọn lựa gì thì luôn rất sáng suốt. Giờ đây anh cảm giác được sự thất bại, anh cảm thấy một bức tường thép đang chặn trước mặt làm cho mặt mũi anh sưng lên. Anh thật không biết ý nghĩa, mục đích cuộc sống của mình là gì. Anh trở nên lo nghĩ nhiều hơn. Anh vốn là người tràn đầy tham vọng, nhưng khi tham vọng đã đạt được rồi thì lại có cảm giác lạc lõng. Anh trở nên tiến thoái lưỡng nan trên đường đời của mình. Anh bị kẹt lại ở đấy, luôn muốn hét to lên, nhưng sau khi hét to lên thì vẫn chỉ là một sự im lặng đáng sợ”.
“Ái chà, đúng là một nhà triết học, một nhà triết học về cuộc sống” - Dương Linh nói - “Nào, mau giúp em lấy gạo bỏ vào nồi cơm điện, em thấy chẳng phải cuộc sống của anh đang tốt đẹp đấy sao? Gì thì anh cũng hơn hẳn chị công nhân đứng máy đó nhiều. Chiều nay khi vừa về tới, em thấy ở dưới lầu có một chị khoảng 40 tuổi đứng bên ngoài chửi một người ở trong nhà. Chị ấy chửi thật là khó nghe. Nghe nói chị ấy là công nhân đứng máy trong một xưởng sản xuất lông vũ, mỗi tháng chỉ có 150 tệ tiền sinh hoạt phí. Chị ấy còn có một đứa con đang học lớp 11, chồng lại qua đời. Mọi gánh nặng trong gia đình đều đổ dồn lên vai chị ấy. Sau đó thần kinh chị ấy dường như không còn được bình thường. Thật ra ông chủ của cái xưởng ấy nghe nói đã dọn đi lâu rồi, nhưng từ đầu chí cuối, chị ấy đều không biết gì, cứ cách mấy ngày lại đến chửi bới một lần”.
“Nhưng việc này cũng không thể trách ông chủ ấy được. Ngày nay các công ty quốc doanh đều không khởi sắc, ai còn đi làm công nhân cơ chứ. Này, công việc ở công ty Nokia của em thế nào rồi? Hôm nay có bận rộn lắm không?”.
“Cứ như một món đồ chơi tự động vậy, nhịp độ làm việc rất nhanh”. Cô vừa thái cá vừa nói - “Em đang lo mình không thể thích ứng với công việc này. Như trò chơi game, em nhận điện thoại, đánh máy văn bản, chuyển fax liên tục. Tóm lại cũng khá mệt”. Cặp chân mày xinh đẹp của cô nhíu lại - “Nhưng kể ra thì cũng vui, con người cần phải luôn nếm thử mọi khó khăn chứ. Anh đưa dùm em lọ muối với”.
Cứ thế, họ tiếp tục tán gẫu với nhau giống như một cặp vợ chồng trẻ đang bận rộn làm cơm. Điều này làm cho Lã An cảm thấy vô cùng ngọt ngào. Họ nấu cơm xong thì trời cũng đã tối. Cảnh thành phố về đêm bên ngoài cửa sổ như càng rộng thêm ra. Dương Linh mở hết đèn trong phòng lên vì cô vốn không thích bóng tối. Anh cũng đã trải xong bàn, họ cùng nhau dùng cơm tối. Trong một ý nghĩa nào đó, họ ngày càng giống một đôi bạn tốt, một đôi bạn đang cùng nhau vượt qua khó khăn trong cuộc sống. Họ có cùng hoàn cảnh với nhau, đối mặt với cùng một kẻ thù, nhưng kẻ thù này lại là một kẻ vô hình, không thể nhìn thấy được. Có lẽ cái thành phố này không phải là kẻ thù của họ. Chỉ là một cái bàn thờ, trên bàn thờ chỉ có tôn giáo là vật duy nhất được người ta sùng bái, mọi người đã cống hiến tất cả những cái thuộc về mình để cúng cho vật ấy. Họ đã ăn cơm xong, không hiểu sao họ rất ít lời, họ lặng lẽ thu dọn chén bát, cả hai đã cảm thấy quá mệt mỏi. Sau khi tắm xong, Lã An định sẽ đi ngủ, anh xoay qua nói với Dương Linh: “Ngủ ngon nhé!” nhưng anh đột nhiên nhìn thấy một giọt nước mắt nơi khoé mắt Dương Linh, cô đang nhìn anh bằng một ánh mắt bối rối. Anh có phần hơi ngạc nhiên. “Em sao thế?” Cô cúi đầu - “Em thấy hơi sợ, em sợ đám người ấy lắm, đám người Đông Bắc đó, em không dám ngủ một mình”. Anh suy đi nghĩ lại, định thần một lúc anh nói: “Hay để anh ngủ cùng với em?” Dường như thoáng nghĩ tới một điều gì, anh bước về phía Dương Linh, giơ cánh tay về hướng cô, ôm trọn cô vào lòng. Cảm giác này làm cho cô cảm thấy cánh tay anh tràn đầy sinh lực. Cô nhẹ nhàng chìm vào vòng tay của anh, cứ như thế họ tiến gần đến phòng ngủ. Tất cả chỉ diễn ra trong âm thầm. Chỉ có điều cô đã thật sự thay thế vị trí của cái hình nộm bằng nhựa ấy rồi. Cả hai người cùng nằm trên giường dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, anh lấy tay lau giọt nước mắt đọng trên khoé mắt cô. Họ hầu như không cử động, Lã An cảm thấy hơi bị kích động, nhưng một lúc sau anh đã nghe tiếng thở đều đều của cô, cô đã ngủ rồi. Mở to mắt nhìn lên trần nhà, anh nhớ lại những chuyện không vui trước kia, tâm hồn anh như xáo trộn hẳn lên. Đột nhiên anh cảm thấy vận mệnh của anh và Dương Linh rất gần với nhau, hai kẻ lãng du, hai kẻ nhập cư, hôm nay khoảng cách giữa hai người đã trở nên gần hơn, giống như đôi bạn thân cùng cho nhau cảm giác được an ủi và an toàn. Họ đã quá mệt mỏi rồi, một lúc sau thì anh cũng thiếp đi.
Nhưng khi trời gần sáng anh đã bị đánh thức, anh cảm giác dường như có một đôi môi đang tìm kiếm mình. Anh phát hiện có một cơ thể nóng bỏng đang gần kề bên anh. Không cần nói cũng biết người đó chính là Dương Linh. Cơ thể cô như một ngọn lửa thiêu đốt anh. Anh cũng đã tìm được đôi môi của cô, cô ngước lên, họ hôn nhau. Lúc này là lúc ngoài trời còn sót lại một ít bóng đêm trước khi bình minh lên. Một cơn sóng như đang dâng tràn lên trong cơ thể anh, anh không thể tự kiềm chế nổi mình nữa, và họ đã làm chuyện ấy. Sau đó anh lại ngủ thiếp đi.
Anh lại tỉnh dậy, vẫn còn nhớ chuyện đã xảy ra lúc nãy. Anh còn tưởng mình đã nằm mơ, nhưng anh phát hiện thấy một vết son đỏ trên giường.
Chiều tối hôm ấy, khi Dương Linh về đến nhà, Lã An đã chào hỏi và ôm hôn cô rất tự nhiên. Họ cùng nhau làm cơm, cùng nhau nói chuyện phiếm, họ thân mật với nhau như một đôi tình nhân thật sự. Tình cảm giữa họ đã sang một trang mới, Lã An cảm thấy có một người đang nhập cư vào cuộc sống của anh, đã ảnh hưởng đến cuộc sống của anh. Anh hy vọng mình có thể gánh vác tất cả, nhưng cô đã nói trước với anh: “Anh cần có một người bên cạnh để chăm sóc, em sẽ chăm sóc anh cẩn thận”. Cô dịu dàng nói với anh như thế. Đến tối, họ cùng nằm bên nhau. Đêm ấy họ đã thức suốt đêm nói chuyện với nhau. Họ kề sát bên nhau, anh tâm sự với cô những chuyện buồn vui trong lòng mình, kể cho cô nghe điều anh đang theo đuổi, anh nói với cô chuyện anh phải trả 7.000 tệ để được thoát khỏi cái công ty hóa chất ấy. Nếu không thế, ước mơ làm phóng viên của anh xem như đã chấm hết. “Nhưng anh không thể quay về làm việc ở đấy, da anh bị dị ứng mà nơi đó thì toàn là mùi khí độc, da anh thường bị nổi những đốm màu hồng”. Cô thì thầm bên tai anh. “Có lẽ em sẽ tìm cách giúp anh... lần đầu tiên gặp anh ở khách sạn Á Thái, em đã thấy thích anh rồi. Có lẽ anh không phát hiện trên người mình tỏa ra một mùi rất nặng của sầu muộn, chính cái mùi ấy đã cuốn hút em. Và cũng vì thế mà em thâm nhập vào cuộc sống của anh! Ngay chính bản thân em còn phải ngạc nhiên về điều này nữa là!”. Anh hôn cô, cảm giác tim mình như ngừng đập. Giây phút này chính là giây phút sức sống trong anh đang trỗi dậy. Anh cảm thấy vui sướng quá, nỗi cô đơn tồn tại trong lòng anh bấy lâu nay giờ như đã tan biến. Anh dang tay ôm trọn cô vào lòng. Thân thể Dương Linh mịn màng, đó là một cơ thể tràn đầy sức sống, họ đều hoàn mỹ như lúc ban sơ, sự buồn phiền bấy lâu nay không còn nữa, anh cảm nhận được niềm hạnh phúc tột độ. Thậm chí anh còn tưởng rằng đây không phải là sự thật, có lẽ cô ấy chỉ là một người nộm bằng nhựa mà thôi. Anh sờ lên từng centimet da trên cơ thể cô, đâu đâu cũng có độ đàn hồi, điều này chỉ có thể cảm giác được trên cơ thể của một con người bằng xương bằng thịt mà thôi. Anh yên tâm nằm lắng nghe từng nhịp thở của cô, cô đã chìm dần vào trong giấc ngủ.
Cuộc sống! Cuộc sống giống như một con mãnh thú, có khi lại dịu dàng như một con cừu non. Bước trên đại lộ rộng thênh thang, Lã An phát hiện tất cả dường như có một sự thay đổi. Những tòa cao ốc, những con đường cao tốc và những cây cầu vượt. Những con người ăn mặc thời trang và những đóa hoa bằng nhựa. Dường như hôm nay tất cả đều trở nên có sức sống, có ý nghĩa và có cả vận mệnh. Điều này làm anh nhận ra rằng có thể tất cả những sự vật bên ngoài của thế giới mãi mãi sẽ không bao giờ biến đổi, sự biến đổi chính là ở tâm hồn con người. Mà tâm hồn thì cần phải được tu dưỡng, muốn tu dưỡng thì cần phải có tình yêu, chỉ cần có được tình yêu, bạn sẽ chiến thắng tất cả.
Anh lại bước nhanh đến tòa soạn, trong lòng sáng lên bởi một ngọn lửa của lòng nhiệt tình và sự kích động, các đồng nghiệp của anh đều cảm thấy rất ngạc nhiên. Sếp lại cho anh một vài chủ đề mới, anh không còn cảm thấy áp lực và mệt mỏi nữa. Anh lên đường đi phỏng vấn. Anh vẫn sống đấy thôi, không còn lo sợ mình sẽ bị biến thành một hình nộm bằng nhựa nằm bất động đến vài trăm năm nữa.
Anh và Dương Linh giống như một đôi tình nhân vừa mới bắt đầu cho một cuộc sống mới. Sau khi tan ca, họ có chung một mái ấm để trở về. Mái ấm ấy là một căn hộ nhỏ nằm trong một tòa nhà lớn. Họ sống hòa thuận với nhau, không hề cãi vã, vừa giống một đôi vợ chồng mà cũng vừa giống một đôi tình nhân. Nhưng giữa họ lại không có bất kỳ hẹn ước nào, họ chỉ sống cùng nhau để cùng tạo dựng nên một cuộc sống tươi đẹp. Anh không còn cảm thấy phụ nữ chỉ là một loài động vật kỳ quái, hay một sự tồn tại khó hiểu nữa.
Một tháng sau, một hôm cô trở về nhà với một gương mặt buồn, cô nghe mấy bài hát của “Ân Nhã”, mặt mày ủ dột như có chuyện gì đó đau buồn lắm thì phải. Anh linh cảm dường như có chuyện gì đã xảy đến với cô. Anh hỏi nhưng cô không trả lời. Cô bắt đầu hút thuốc, mỗi lần hút là hút liên tục mấy điếu. Sáng hôm sau cô cầm 7.000 tệ trịnh trọng đưa cho anh, bảo anh đi nộp cho cái nhà máy hóa chất ấy để giải quyết mọi chuyện cho xong. “Ở đâu mà em có nhiều tiền như vậy?” - Anh ngạc nhiên hỏi cô. “Em vừa mới lãnh lương, cộng thêm tiền để dành của em nữa”. Cô nhẹ nhàng trả lời - “Em đã từng nói rồi, chúng mình phải cùng nhau gánh vác mọi chuyện, đúng không anh?”. Anh nhìn cô rất lâu, cuối cùng cũng nhận lấy số tiền ấy. “Thôi được, xem như anh mượn em, nhất định anh sẽ trả lại cho em, anh thật là…”. Anh không nói hết câu. Vậy là anh đã thật sự tìm được một người bạn đồng hành trong cuộc sống này rồi. Anh mỉm cười - “Ngày mai anh sẽ đi làm thủ tục”.
“Sắp đến tết rồi, em muốn về thăm quê. Em nhớ mẹ quá!”. Cô nói - “nhưng để anh lại đây một mình em thấy không an tâm cho lắm, anh không biết tự lo cho bản thân mình gì cả. Không biết đến bao giờ anh mới có thể tự lo được cho bản thân mình?”. Cô hơi lo lắng vuốt nhẹ lên má anh. “Ngày mai em về quê rồi, chắc khoảng nửa tháng sau mới trở lại Bắc Kinh, anh có nhớ em không?”. Ánh mắt cô hoài nghi nhìn anh vẻ như thăm dò.
“Đương nhiên” - anh trả lời - “đương nhiên rồi. Trước khi nghỉ Tết 3 ngày anh mới về quê, bọn mình bận rộn quá. Quê anh ở Lý Sơn Thôn, ở đó không có điện thoại nên muốn gọi cũng không biết phải làm sao. Em sẽ lấy anh chứ?”. Anh nhìn cô nói một cách chân thành.
Cô cúi đầu suy nghĩ một lúc rồi cười nói: “Vâng, em sẽ lấy anh. Nhưng chúng ta phải đối mặt với quá nhiều việc, thật ra quan hệ giữa con người với con người luôn luôn yếu đuối, em không thể hứa cũng như nói trước điều gì cả, miễn sao chúng ta thật sự cần có nhau là được rồi! Đương nhiên là em cảm nhận được điều này!”. Cô lại ngả đầu vào lòng anh. Anh hiểu ra rằng mình đã dính vào ái tình mà không tài nào có thể dứt ra được.
Hôm sau cô rời khỏi Bắc Kinh trở về quê thăm nhà. Lúc này Bắc Kinh đang vào mùa đông, trời lạnh buốt. Anh đứng ở khu vực tiễn thân nhân ở nhà ga dõi mắt nhìn theo chiếc xe lửa đưa cô rời khỏi ga, trong lòng thấy lạc lõng quá. Những ngày sau đó anh đã làm xong mọi thủ tục và chính thức gia nhập vào tòa soạn báo “Phục vụ cuộc sống”, anh đã yên tâm hơn. Những ngày đón năm mới, anh quyết định không về quê, bởi vì đối với anh, đây chỉ mới là sự khởi đầu của anh nơi thành phố này mà thôi. Tất cả chỉ mới bắt đầu từ con số không, anh lại sắp phải đối mặt với khởi điểm mới của cuộc sống. Trong mấy ngày Tết, mỗi ngày anh đều viết cho Dương Linh một lá thư, kể cho cô nỗi lòng của mình. Nhưng vì không có địa chỉ, nên những bức thư ấy không thể gởi đi được, anh gom chúng lại, thành một xấp dày. Anh quyết tâm sống cho thật tốt, bởi vì khó khăn lắm anh mới tìm thấy được ánh sáng, sự nhiệt tình với cuộc sống và sự mong chờ kỳ vọng ở một người. Anh đã biết cách tự lo liệu cho mình. Mấy ngày nay, hầu như anh không đi đâu cả, bởi vì ở Bắc Kinh gió rất lớn. Hơn nữa những ngày này đám bạn của anh hầu như đều đã về quê hết. Ngoài phố dường như vắng tanh, cả thành phố trở nên vắng lặng, anh cũng không biết tại sao họ lại biến mất nữa. Thế là ở nhà một mình, anh thường đọc sách. Hách Kiến và bạn gái của cậu ấy cũng đã về quê ở Tứ Xuyên rồi. Anh lại lôi quyển tiểu thuyết “Người Nhập Cư” của Hách Kiến ra đọc tiếp.