Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 909 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 2 ❖

Đã ba ngày liền, Thượng Tây Lâm liên tục tới ký túc xá tìm Mai Ninh nhưng không gặp. Anh lo lắng không biết đã xảy ra chuyện gì. Anh rất sốt ruột. Thứ hai sau giờ làm việc, anh chạy ngay tới chỗ Mai Ninh, đẩy cửa bước vào phòng, thấy cô ngồi trên giường, khuôn mặt đờ đẫn. Lúc này Thượng Tây Lâm tính lên lớp cho cô một bài nhưng nhìn thấy đôi mắt Mai Ninh đẫm lệ, anh lập tức thôi ngay ý nghĩ kia. “Anh nói một tháng mới gặp em cơ mà? Vẫn còn hai ngày nữa đấy”.

“Nhưng mà anh chịu không nổi, thực sự anh chịu không nổi, anh rất nhớ em, anh không biết em có chuyện gì xảy ra không. Ba ngày qua anh tới tìm em đều không gặp, sao vậy?” Anh bước tới, nhẹ nhàng nắm tay cô.

Mai Ninh ngáp một cái. “Em đã mượn được một căn hộ từ một người bạn trong cơ quan. Căn hộ đó ở chung cư công viên Vạn Khoa của thành phố. Chúng mình đã có nhà là có thể kết hôn được rồi. Không phải chúng mình chỉ cần có nhà là kết hôn được hay sao? Em đã nhận được nhà, chờ anh tới”. Mai Ninh mệt mỏi lại ngáp một cái.

“Tuyệt quá, bây giờ bọn mình đi xem nhà đi”. Thượng Tây Lâm sung sướng ôm chầm lấy Mai Ninh, hôn vào môi cô, nhưng cô lại đẩy anh ra. “Đừng thế. Hai ngày nữa đi xem được không?”.

“Không, đi ngay đi. Ngay bây giờ”.

“Vâng” cuối cùng cô cũng đồng ý.

Lúc họ tới chúng cư công viên Vạn Khoa thì trời đã tối. Mai Ninh có cảm giác tất cả mọi chuyện vừa qua như một giấc mơ, nhưng hình như tất cả lại là sự thật. Cô mở cửa căn hộ. Vừa bước vào, Mai Ninh lập tức cảm thấy chóng mặt. Thượng Tây Lâm thì lại vui mừng ra mặt. Lúc này anh muốn hét lên 300 lần trước mặt Mai Ninh: “Anh yêu em!”

Anh thích chí chạy qua ngó lại trong căn hộ 90 mét vuông, đi tới đâu anh cũng đưa ra lời bình luận. Căn hộ đã được tu sửa rất đẹp, trong nhà còn có một chiếc giường đôi khá rộng, những thứ này làm Thượng Tây Lâm rất thích thú. Cuộc sống anh chờ đợi, ước mong bao lâu nay đột nhiên ập tới khiến anh không ngờ. Anh vừa nhảy vừa hát, vui sướng như một đứa trẻ. Bỗng anh chợt nhận ra Mai Ninh đang đứng tựa vào khung cửa, khuôn mặt buồn bã, thất thần nhìn anh.

Anh bước tới. “Căn hộ này tốt quá. Mình được mượn trong bao lâu?”.

Cô thản nhiên trả lời : “Bao lâu cũng được”.

Anh nhìn cô đằm thắm, cảm thấy cô không được vui. Lúc đó, một sự ham muốn thèm khát ập đến, ngay lập tức anh muốn kết thúc nguyện ước anh chờ đợi đã bao nhiêu năm nay. Trong đôi mắt anh, ngọn lửa dục vọng đang bùng cháy. Anh ôm chầm lấy Mai Ninh, bế thốc cô lên, ôm tới chiếc giường trong phòng ngủ.

Đúng lúc đó, Mai Ninh chợt hiểu điều gì sắp xảy ra. Cô la hét, vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, nhưng Thượng Tây Lâm vẫn ngoan cường ôm chặt lấy cô, đè cô xuống chiếc giường mới còn thơm mùi gỗ. Một sức mạnh vô hình trong con người anh thúc đẩy anh hoàn thành ước muốn trong lòng bấy lâu nay. Thượng Tây Lâm áp chặt thân thể lên người Mai Ninh. Anh không buông tay, mặc cho Mai Ninh cắn xé, cào cấu lên vai anh. Anh lột quần áo Mai Ninh ra, động tác anh mau lẹ, quyết liệt, không màng đến tiếng khóc của Mai Ninh, thậm chí anh cũng chẳng nghe thấy tiếng khóc ấy chứa đựng cả sự tuyệt vọng, uất ức trong cô. Anh đè chặt cô như một người điên và anh đã đạt được mục tiêu. Anh đã cảm nhận được thân thể căng cứng, nóng bỏng của cô. Sau cùng, bỗng nhiên cô mềm nhũn ra.

***

Thượng Tây Lâm ngồi dậy, toàn thân ướt đẫm mồ hôi. Anh tỉnh lại sau cơn mê say cuồng dại, nhìn Mai Ninh như một con bướm tã tượi rời khỏi chiếc giường, chiếc giường vốn sẽ là chiếc giường cưới của họ. Hình như có vấn đề gì đó không ổn. Thượng Tây Lâm kiểm tra lại mình và phía dưới cô, tuyệt không thấy dấu hiệu trinh nữ mà anh khát khao mong đợi. Anh ngẩn người chăm chú nhìn cô, anh phát hiện những vết tích trên thân thể cô. Nhưng những dấu vết đó không phải của anh. Anh gần như đã hiểu ra chuyện gì. Bỗng chốc anh như phát điên lên. Anh cắn chặt môi hỏi cô: “Em, em hãy nói cho anh biết sự thật đi”.

“Em đã qua đêm với một người đàn ông giàu có để đổi lấy căn hộ này”. Cô ngồi dậy, nước mắt lưng tròng, “Em sai rồi sao? Em sai rồi sao?”.

Thượng Tây Lâm tát một cái làm Mai Ninh nảy đom đóm. Anh như một con sư tử nhảy lên đánh cô, Mai Ninh rút ra một con dao bên cạnh chĩa vào người Thượng Tây Lâm: “Cút ngay! Anh không có quyền đối xử với tôi như vậy! Cút!”. Thượng Tây Lâm sợ hãi chạy thẳng một mạch ra cửa. Mai Ninh tay vẫn cầm con dao, ngồi phịch xuống giường, khóc òa lên. Giờ phút này cô hiểu rằng tất cả những việc cô làm chỉ vì cô quá yêu Thượng Tây Lâm. Anh ta muốn có một căn hộ để cùng cô kết hôn, cô đã thay anh làm việc đó. Nhưng cô cũng nhận ra đối với anh, việc đổi chác đó là không thể chấp nhận được, giữa họ mọi thứ đã kết thúc. Tất cả thật sự đã kết thúc. Khi Thượng Tây Lâm bế cô đặt lên giường, cô hiểu ngay rằng tất cả đã kết thúc. Cô khóc rồi lại cười. Tiếng cười vô nghĩa trong màn đêm càng trở nên thê lương, như một sự khủng bố.

Thượng Tây Lâm chạy xuống lầu như bị ma đuổi. Anh chạy một mạch ra tới đường, chẳng còn hồn vía nào, vẫy vội một chiếc taxi. Chiếc xe chạy như bay vào trung tâm thành phố, tới cửa Đông Trực, anh xuống xe, lúc đó Thượng Tây Lâm mới lấy lại được bình tĩnh. Anh bước tới điện thoại công cộng, bấm số. “Alo, chị Lương đấy à, em là Thượng Tây Lâm đây. Em đồng ý xác lập quan hệ với Vương Mai. Nhờ chị nói hộ với mẹ cô ấy”. Anh cúp máy, mặt tái mét. Anh nhớ đến gương mặt Vương Mai – con gái ông phó thị trưởng. Mình cần phải bước trên con đường của mình, anh kiên định nói, mình cần phải đi trên con đường của mình, mình cần phải tiến thân trên con đường làm quan. Anh bước vào ga xe điện ngầm.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »