Miêu tả thành phố này như thế nào nhỉ? Khó nghĩ quá, bộ mặt của nó thay đổi từng ngày. Bắc Kinh là một hình lập thể đa diện. Nó phong phú, đa dạng như một đại dương chứa rất nhiều sinh vật biển với hàng ngàn chủng loại. Đủ các hạng người thập phương tám hướng hội tụ lại đây để sinh sống. Tấm lòng của Bắc Kinh thật rộng mở. Thực tế, ở đây không có mấy ai là người Bắc Kinh chính gốc. Những người nói tiếng Bắc Kinh lưu loát, chỉ cần lật ngược lên trên hai đời tổ tông, họ lập tức trở lại thành người ngoại tỉnh. Cho dù người Mãn ở tại Bắc Kinh đã trên cả trăm năm nay, thực chất cũng là những kẻ từ ngoài biên cương đánh vào đây vào những năm cuối triều đại nhà Minh. Chính vì Bắc Kinh bao dung, người ngoại lai hơn so với Thượng Hải hay Thiên Tân, nên nó đúng như quan điểm của nhà sử học Tombley từng nói: “Dị tộc xâm lược mang đến dòng máu mới”. Vào nhiều thời đại khác nhau, những người ngoại lai thâm nhập Bắc Kinh đem đến cho thành phố cổ này một sức sống vĩnh cữu, đó là một dịch thể luôn đổi mới, luôn tuôn chảy trong thành phố này. Miêu tả Bắc Kinh là một việc rất khó, vì Bắc Kinh càng ngày càng phân tầng như một đội quân chiến đấu đang triển khai thành từng hàng dài. Sự khác biệt giữa người giàu và người nghèo trong thành phố lớn như một chữ số thiên văn học. Thử nghĩ xem, một gia đình công nhân thu nhập 200 đồng một tháng và một phú gia sở hữu tài sản trị giá mấy triệu USD có khoảng cách bao xa? Theo một số tài liệu, từ năm 1992 trở lại đây, khi mới bắt đầu phân chia Bắc Kinh thành tỉnh, huyện thì đã có đến một vạn căn biệt thự được xây, và 60% số đó đã được hoàn tất và đưa ra bán. Năm 1996 40% biệt thư còn lại đó được bán ra, và chủ nhân của những biệt thự này là những ai?
Tôi lặng lẽ đứng trên căn hộ nhìn xuống mặt đất bao phủ bởi màn đêm tối đen. Bắc Kinh được thắp sáng bằng hàng ngàn, hàng vạn bóng đèn rực cháy. Tôi cảm thấy kinh ngạc trước cảnh tượng ấy. Chẳng qua tôi chỉ là một hạt bụi nhỏ bay trên không trung. Có lẽ trước nay, tôi chưa bao giờ là chủ nhân của nó. Mới hôm qua thôi, trong lúc ăn bánh tại tiệm bánh Pizza ngoài phố Kiến Quốc, tôi trò chuyện với một người ngoại quốc ngồi kế bên, một chàng trai tóc vàng mắt xanh. Tôi hỏi anh ta là người ở đâu, anh ta trả lời là người Bắc Kinh. Nhìn ánh mắt nghi ngờ của tôi, anh ta khẳng định mình là người Bắc Kinh. “Tôi mua nhà sống tại Bắc Kinh. Vợ tôi cũng từ Mỹ sang Bắc Kinh, tôi sinh hai đứa con tại thành phố này, chúng nó sinh tại bệnh viện Đồng Nhân. Tôi đương nhiên là người Bắc Kinh rồi!”. Anh tên là David-Roby. Giống như anh ta, có đến ba vạn người nước ngoài mua nhà tại Bắc Kinh, cộng thêm gia đình, gia thuộc… người nước ngoài thường trú tại Bắc Kinh có đến 60 ngàn người! Tất nhiên, Bắc Kinh có rất nhiều nhà hàng và căn hộ cao cấp như vậy. Bất động sản ở Bắc Kinh đắt đến kinh người. Sống trong thành phố như vậy thật sự có rất nhiều cơ hội kiếm ăn. Cũng như khắp nơi, ngoài nhân tài, còn có những người có dã tâm và người mộng mơ. Họ đều muốn đến đây để hốt một mớ. Có người vận dụng tài năng của mình để thay đổi cuộc đời, nhưng cũng chẳng mấy thành công. Mối quan hệ giữa người với người dày đặc, vòng vèo, đan xen lẫn nhau. Thành phố giống hệt một cái máy khổng lồ nuôi đủ thứ vi khuẩn, những vi khuẩn chỉ cần có ít nước và ánh nắng là có thể hoạt động. Chúng phóng ào ra, sinh sôi nảy nở. Rốt cuộc hình thù của thành phố này thế nào nhỉ? Nó là một người khổng lồ mù, một người mù tự cao tự đại. Thành phố giống cái sa bàn, tất cả các tòa cao ốc đều giống như những mô hình đồ chơi. Tưởng tượng thử xô đổ chúng xem, trong nháy mắt tất cả sập ngay. Đó là ý nghĩ độc ác của những kẻ không kiếm chác được gì ở nơi đây. Nhiều người tán thành cách nói thành phố là một sa bàn. Cái sa bàn ấy kêu gọi mọi người đến đây mà sống: Hãy đến đây! đến đây! Các bạn hãy đến đây mà sống! Thế mà cũng thu hút được hơn ba triệu người đấy. Mù quáng lao tới nơi đây, ngày ngày họ như những kẻ cờ bạc thua cuộc đỏ mắt chạy đôn chạy đáo. Thế nhưng số người kéo tới vẫn không giảm. Nhiều người bỏ đi, một số người khác lại đang mơ ước được đến đây, vòng đi vòng lại, mãi không thôi.
Khi nhìn thành phố, lòng tôi tràn đầy một tình cảm phức tạp. Đối với Hoàng Hồng Mai, cả tôi và thành phố đều cùng nhau tạo ra tác phẩm tượng hình ấy, song thực ra không biết chính bên nào đã khắc họa nên cô. Khi cây đàn tranh và nhạc rap cùng tấu vang, ăn mày với phú hào cùng nhau đi trên phố, tội phạm sóng đôi với người lương thiện cùng lộ mặt trên truyền hình, hình như có một cái thang bắc thẳng lên bầu trời, cuối đầu thang kia là một phong cảnh tuyệt đẹp. Những người đến đây từ dưới trèo lên, trèo lên từ mọi phía, họ vừa mất lại vừa được. Họ cứ chơi hoài không ngừng, họ dựa vào lực đẩy của hỏa tiễn của dục vọng mà trèo lên, trèo lên những dãy núi trên mặt trăng xinh đẹp. Tôi đứng đó như thấy được đám người đang trèo hướng lên trên, họ như một bầy kiến đông đúc, thấp hèn và chen chúc, tạo thành một con sông dài chuyển động, ào ào hướng tới nơi đen thẫm của bầu trời.
Từ sau ngày đó, tôi và Hồng Mai gần nhau hơn, sự thay đổi đó rất tế nhị, đến tôi cũng phát hoảng không biết phải làm sao. Cô ngày nào cũng làm theo ý nghĩ bản thân, dựa vào những thúc đẩy của tôi mà phát triển và biến đổi. Tôi coi cô ấy là một tác phẩm con người do tôi tạo ra. Thế mà dần dần lại phát sinh tình cảm nồng cháy. Ngọn lửa tình yêu thật là đáng sợ, một khi bốc cháy, nó trở thành màu xanh, nó có thể nung chảy những đoạn thép. Thật bất hạnh khi lòng tôi đã sinh ra quả cầu lửa này. Bỗng một hôm ngực tôi bùng cháy, tôi thấy được thứ lửa tình màu xanh đó, và thời đại này trò chơi tình dục lại làm cho tình yêu bị dập vùi. Khi tình dục trở thành một thứ hàng hóa có thể trao đổi, lửa tình yêu sẽ bị một bãi nước tiểu dập tắt. Tình yêu là em bé trong sáng bị xâm phạm tình dục, rất khó mà kêu nó có lại nụ cười thơ ngây ngày nào.
Càng ngày tôi càng say mê tác phẩm điêu khắc của mình. Nhất cử nhất động của thân thể cô, tôi đều yêu say đắm. Cô ấy càng ngày càng giống với sự thiết kế của tôi. Cô quyến rũ, thông minh và tràn đầy sức sống, lạnh lùng đấy nhưng nhiệt tình, sang trọng nhưng bình dị, thiện và ác đều có. Tất cả đều nhịp nhàng trong con người cô. Tóm lại cô là một người chứa tất cả những quy luật sống của thành phố này và hiểu được chúng. Tôi quyết định giúp cô tiến xa hơn. "Nhà hàng Thiên Phủ" của Hồng Mai và Trương Tiếu làm ăn càng ngày càng phát đạt, mọi việc y như cô ấy dự kiến. Chỉ trong vài tháng, Hồng Mai đã mở thêm 8 “Nhà hàng Thiên Phủ” liên hoàn, biến món ăn đặc sản hương vị Tứ Xuyên thành thức ăn nhanh. Sau khi có những cuộc cạnh tranh quyết liệt với những thương hiệu nổi tiếng như “Mc Donal”, “KFC”, “Bánh Pizza”, “Fast Food vịt quay Bắc Kinh”, và “ Mì thịt Bò Cali”, “Nhà Hàng Thiên Phủ” đã thu lại vốn liếng và có những phần lời kha khá. Hồng Mai muốn thành công trong lĩnh vực ngành thức ăn nhanh, cô tính toán mở một nhà hàng liên doanh liên kết mang tên “Quán há cảo Tây An”, biến nó thành một con chuột cống khổng lồ chui rúc gặm nhấm thành phố. Hồng Mai tung hoành tự do, ứng phó xã giao tự nhiên. Ngoài những mối quan hệ tôi từng giới thiệu, cô mở rộng thêm hàng lô xích xông khác. Tất cả bọn họ vây lấy cô, và cô như một bậc thầy massage khua ngón tay, chỉ huy họ nghe theo. Cô đối xử với đàn ông ngày càng thuần thục hơn.
Tôi không thể không thừa nhận, rằng cô hiểu được cái gì là giả tạo. Nhưng cô ta lại sử dụng vũ khí giả tạo ấy để ứng xử với mọi loại người. Mỗi thứ bảy cô đều muốn ở với tôi, chúng tôi bên nhau ngày nghỉ cuối tuần, cùng bàn bạc để tìm ra cách giải quyết những hoàn cảnh mới, những vấn đề phát sinh. Trong mắt tôi, cũng như trong mắt rất nhiều người, cô càng ngày càng có gì đó gần giống với cái gọi là xinh đẹp, hấp dẫn? Tuy nhiên tôi càng ngày càng say mê Hồng Mai. Tôi thích cái cách cô ấy hăng hái thẳng tiến tới mục tiêu của mình. Mùa hè năm thứ 2, một tờ báo địa phương tại Bắc Kinh đã dành nguyên một trang nói về tiểu sử và thành công của cô. Cô làm thế nào để từ một cô gái làm thuê làm mướn, nhanh chóng trở thành một nhà quản lí ngành ăn uống, thu vài triệu một năm. Tờ báo được nhiều người quan tâm, càng có nhiều người biết đến Hồng Mai, xem cô ấy như một hình tượng mới kiến lập giữa thành phố này. Nhiều người vì ngưỡng mộ danh tiếng Hồng Mai mà tìm tới nhà hàng của cô để thưởng thức. Dựa vào các loại khách, Hồng Mai phân chia nhà hàng thành bốn cấp bậc. Bàn cao nhất mấy ngàn đồng, trên chục ngàn đồng, thậm chí còn có thể ăn đến bánh tráng làm bằng vàng thiệt chính cống. Mỗi ngày, nhà hàng sử dụng các loại hải sản tôm hùm và các loại trái cây tươi miền Nam do máy bay trực tiếp vận chuyển tới. Chỉ cần khách muốn, con rắn mãng xà vừa mới sống nhăn lập tức liền biến thành một món ăn. Người đến ăn đông quá nên phải đặt trước mới có thể có một bữa tại “Nhà hàng thức ăn cao cấp Thiên Phủ”. Ký giả đến phỏng vấn cô ngày càng nhiều, họ viết về cô như một một con người mẫu mực, cần cù chịu khó và thành công trong thành phố này. Và những tình tiết ấy hoàn toàn là do tôi hoạch định, chúng được đăng tải trong những trang lớn của các báo. Tôi là người đầu tiên đã tiến hành việc khởi động, tiếp sau đó, “á” một cái là thế giới này của Hồng Mai như một cỗ máy hoạt động mãi không ngừng. Việc này đối với chuyện kinh doanh của Hồng Mai rất có lợi. Nó sẽ khiến cho thu nhập của Hồng Mai càng ngày càng nhiều hơn. Một ngày kia, vẫn là một ngày thứ bảy, trong căn hộ của tôi, chúng tôi làm tình thật nồng nàn, êm dịu. Sau đó tôi nói với Hồng Mai là tôi và ông chủ của mình đã kí một bản hợp đồng. Ông chủ đã trả xong tiền trả góp của căn nhà này, ngày mai có thể giao chìa khóa cho tôi. “Đó là một căn hộ rất lớn, phòng khách rộng 30 mét vuông, anh có thể tập lộn nhào trong ấy. Ngày mai chúng ta đi xem, sau đó chúng ta sẽ dọn vào ở chung, có được không em?”. Môi tôi lướt nhẹ trên bộ ngực xinh đẹp như hoa anh đào của cô. “Thôi được, chúng ta đi coi nhà, sau đó em sẽ làm cô dâu, làm vợ của anh. Em đã không thể rời xa anh được rồi”. Cô nói một mạch với vẻ đùa giỡn và giễu cợt tình yêu khi nói ra lời này. Tôi cảm nhận được điều đó.
“Thế nào, em không muốn ở với anh sao? Chẳng lẽ chúng ta không yêu nhau?”, tôi hỏi.
Cô nằm đó. “Em đương nhiên, đương nhiên là yêu anh. Chỉ là, em không thể ở cùng với anh được, em còn chưa muốn kết hôn. Em còn có nhiều ý định chưa thực hiện. Em phải tiến bước lên, trước mặt mọi người, em đã tạo lập nên một hình tượng trong thành phố này, nhưng em không thể làm cho hình tượng của mình mất đi, em phải bảo vệ nó. Chúng ta ở với nhau bây giờ còn sớm, một ngày nào đó, chỉ cần anh gọi em một tiếng, em sẽ đến bên anh mà”. Cô dịu dàng vuốt ve an ủi tôi. “Em phải làm một Tổng giám đốc cho một khu giải trí mới. Có một người Bắc Kinh đầu tư một khoản tiền lớn vào đây. Em phải diễn nhiều vai quá”.
Tôi lặng im một hồi, nghĩ đến những ngọn lửa màu xanh, lòng tôi chợt lay động. Tôi nghĩ chỉ vài ngày không gặp được cô là tôi sẽ phát điên lên. Tôi bỗng phát hiện ra sự thực cô đã thay đổi. Cô bây giờ với Hồng Mai lần đầu tôi gặp trên phố Sùng Văn Môn ngày nào là hai con người hoàn toàn khác nhau. Giờ đây cô đã trở thành một người phụ nữ có một tài sản kếch sù, một người phụ nữ trẻ xinh đẹp và thành công. Tôi đã dốc hết toàn bộ sức lực của mình đẩy cô đi rất xa. Như hỏa tiễn phóng lên bầu trời, sau khi đẩy mạnh vệ tinh tiến vào quỹ đạo dự định, hỏa tiễn liền tự lìa khỏi. Tôi cảm thấy mình chính là cái hỏa tiễn trợ lực ấy, sau khi đã tiến vào quỹ đạo dự định của cô ở thành phố này, sứ mệnh của tôi được tuyên bố là đã hoàn thành. Tôi có một cảm giác bất an vì ngọn lửa màu xanh trong tim tôi bùng cháy. Tôi hiểu ra khi tôi còn đang đi trên mặt đất, thì cô sớm đã bay thẳng hướng lên trên rồi. “Em nói em còn phải nhận chức Tổng giám đốc cho một khu giải trí?”, tôi hỏi.
“Vâng, có một người rất giàu có muốn mở một khu giải trí dành cho quý tộc. Đó là một khu giải trí hào hoa giống như một câu lạc bộ lớn. Em phải làm Tổng giám đốc”. Cô nói. “Nhưng ngành ăn uống em cũng không bỏ đâu”. Cô nhìn lên trần nhà, hình như nhìn thấy được tương lai rộng xa của mình. “Một khi có được gì trong tay là em sẽ không buông đâu”.
“Nhưng em sẽ xa anh”, tôi mềm mỏng nói: “Em muốn xa anh, anh cảm nhận được điều này...”
“Đâu có chuyện đó?”, cô mở to mắt, kinh hãi nhìn tôi! “Em hoàn toàn do anh giúp đỡ mới có ngày hôm nay! Anh nói anh muốn bao nhiêu tiền? Bao nhiêu em cũng có, sao anh lại nghĩ như vậy!”, cô nói giọng the thé. “Anh không muốn lấy tiền của em”. Tôi trả lời: “Anh cũng tự mình kiếm được tiền, nhưng chắc là em muốn rời xa anh rồi” - “Đừng nói như vậy được không anh?” Cô khóc rồi ngồi dậy ôm lấy tôi. “Thôi! Mai em sẽ đi với anh xem nhà, được không anh?” - “Thôi được”. Tôi u uất nói.