Một mình đối diện với thành phố và thế gíơi mênh mông rộng lớn, trong khoảnh khắc này tôi cảm thấy tuyệt vọng, không nơi nương tựa. Mọi thứ dường như đã rời xa tôi, mọi thứ đều sụp đổ. Tôi vẫn không tìm thấy Lotimy, có lẽ cô đã bị cái thế giới này dìm mất rồi. Chúng tôi còn một kịch bản chưa hoàn thành, kịch bản “Trở về Idaho”. Chúng tôi nhất định phải về đến Idaho, chúng tôi rời xa nơi đó đã lâu rồi, nhưng chúng tôi vẫn không có cách nào để về lại nơi đó. Một ngày kia, tôi ngồi xe taxi chạy trên đường Đông Tam Hoàn, qua cửa kiếng xe, tôi bỗng thấy một phụ nữ mặc áo khoác màu đỏ từ trong bar “Ngạc Thạch” đi ra. Cô gái đi nhanh như gió về phía trung tâm mua sắm Yan Sha. Tôi nhận ra đó là Lotimy, liền kêu bác tài chạy theo. Người phụ nữ đi lên một chiếc taxi Hạ Lợi, quẹo qua đường cầu vượt rồi thẳng hướng phía nam mà đi. Tôi kêu bác tài bám sát, cuối cùng tôi đã kiếm được em rồi Lotimy. Lần này em đừng biến mất trước mắt tôi nữa nhé. Xe tôi bám sát chiếc xe Hạ Lợi màu đỏ đằng trước, chiếc xe đó không lên cầu vượt Quốc Dịch mà hướng về phía tây, đường Kiến Quốc Môn. Khi xe chúng tôi quẹo qua ngã tư thì chiếc xe kia đã quẹo vào bãi đậu xe của nhà hàng Trung Quốc.
Chúng tôi theo sát phía sau. Xe dừng lại, cô ấy đã đi vào cửa tự động. Tôi trả tiền xe rồi bám theo. Bước vào đại sảnh của nhà hàng Trung Quốc, tôi chẳng thấy bóng dáng cô ấy đâu. Tôi vào thang máy để lên xuống các lầu, tìm kiếm khắp nơi mà vẫn không thấy. Một lần nữa, tôi lại lạc vào một mê cung của những tấm gương kiếng nào đó nữa. Chẳng lẽ tôi mãi mãi không tìm ra cô ấy sao?
Tôi nghĩ đến thám tử Lâm. Tôi dùng điện thoại thẻ trong đại sảnh gọi cho anh ta. Theo sự chỉ dẫn ngày trước của anh ta, tôi gọi “119”, một phút sau tôi cầm điện thoại lên.
"Alô, chào anh Huko. Tôi là Lâm của sở nghiệp vụ dân sự Đường Hán, có vấn đề khó khăn gì không?"
“Tôi tìm được Lotimy rồi. Mới hồi nãy tôi theo cô ấy vào đây, nhưng lại không thấy cô ấy nữa. Tôi không biết cô ấy đang ở phòng nào, tôi đang ở nhà hàng Trung Quốc”.
“5 người kia đều tìm được chưa?”.
“Tìm được cả rồi”. Tôi nói.
“Tôi cho anh biết một người thứ 6 nữa. Người đó tên là Vạn Âu, một nhân vật nguy hiểm. Hắn là người của Hắc Bạch đạo, buôn bán ở nước ngoài là chính. Nhưng theo tôi biết, hiện hắn ta gây họa với một người tên là Hùng Tứ trong giới xã hội đen. Hắn đã mượn của Hồng Tứ 9 triệu, nhưng không trả, anh không nên đi tìm hắn”.
“Nhưng chuyện này liên quan gì đến Lotimy?”.
“Lotimy cho rằng đứa con trong bụng cố ấy có thể là của Vạn Âu. Tuy nhiên, Vạn Âu sẽ không đối xử tốt với cô ấy đâu. Hắn là một con người man rợ, đã từng giết người”.
“Vạn Âu đang ở phòng nào?”. Tôi bình tĩnh hỏi.
“... phòng số 1618. Anh hãy bình tĩnh ở đó, đợi tôi đến có được không?”.
Tôi gác máy điện thoại, cúi xuống sờ vào cây dao nhỏ vẫn dắt trong người. Tôi định một mình tìm đại phú hào Vạn Âu. Tôi có thấy chiếc xe 560 phân khối của hắn đậu bên ngoài cửa tự động. Tôi muốn nói chuyện với hắn. Tôi tin chắc Lotimy đã đi tìm hắn. Nhưng tại sao cô ấy muốn đi tìm hắn thì tôi nghĩ không ra. Tôi vào thang máy và bình tĩnh đi lên. Lúc này bản thân tôi như một sát thủ lạnh lùng.Tôi nhìn thấy mình trong tấm kiếng của thang máy, nom như một cục đá cứng nhắc. Tôi bấm nút mở cửa thang máy bước ra ngoài, tấm thảm trải hành lang rất mềm mại. Tôi đến phòng số 1618. Tôi nghĩ có lẽ mình sẽ giết chết cái tên Vạn Âu đó, nếu như đứa bé ấy đúng là con của y. Tôi chịu không nổi chuyện này. Tôi đùng đùng xông thẳng tới phía trước. Tôi gõ cửa, cửa không mở, nhưng từ phòng kế bên có 2 thanh niên trai tráng đeo kính đen bước ra, họ từ hai phía ép vào tôi. Ngay lúc ấy cửa mở. Trong nháy mắt, tôi nhìn thấy Lotimy nước mắt đầm đìa bước thẳng ra ngoài. Tôi vội gọi với: “Timy! Timy! Timy!”.
Cô ấy không để ý đến tôi, cứ chạy thẳng ra thang máy. Ngay lúc đó tôi bị một cú đập mạnh vào đầu. Tôi ngất xỉu và bị lôi vào trong phòng.
Tôi lắc lắc cái đầu bị choáng và nhìn rõ người thanh niên ngồi đối diện với tôi. Hắn mặc bộ âu phục màu trắng, phong độ rất lão luyện. Đeo một chiếc cà vạt có hình họa, tay cầm điếu xì gà, trông hắn quả là một hoàng tử Ả rập.
“Anh là Vạn Âu sao?”. Tôi hỏi.
“Đúng” hắn nhã nhặn cười một cái “Chính là tôi”.
“Anh là người đã làm cho Lotimy có mang?”.
“... cũng có thể đúng và cũng có thể không”. Hắn ta hòa nhã nói.
“Xin anh hãy trả cô ấy lại cho tôi”.
“Cô ấy đã tự mình đi rồi”.
“Tại sao anh lại ăn hiếp cô ấy?”. Tôi lớn tiếng quát. “Làm cho cô ấy khóc?”.
“Tao muốn ăn hiếp ai thì tao ăn hiếp! Tao căm ghét bọn đàn bà. Hiểu chưa? Họ chỉ nên trở thành một thứ lệ thuộc. Mày là ai hả cái thằng nhãi con? Mày muốn dạy tao à? Hôm nay mày còn muốn sống không?”. Hắn ta bước thẳng tới, dùng điếu gà đang cháy trong tay dí vào mặt tôi. “Nó là một con chó cái, mày hiểu không? Tao ghét nó, là thế đó. Cho nó cút xéo đi. Tao không có thời gian, tao phải làm ăn, tao không chịu trách nhiệm về ai, tao chỉ chịu trách nhiệm về chính tao thôi. Hiểu chưa?”. Hắn ta thu lại điếu xì gà. “Con chó cái ấy đòi giá quá cao, muốn tao phải cưới nó. Chuyện này nực cười quá”. Hắn ta quay lại chỗ ngồi “Tốt nhất là mày xéo đi”.
Nói đến đó, nó cúi xuống rút con dao của tên vệ sĩ bên cạnh và nện cho tôi một đòn mạnh. Đây là phòng số 1618, tôi ngã xuống đất, tôi còn đếm được số lần chúng dùng giày da đá tôi, xương sống tôi kêu răng rắc. Sau cùng, tôi mơ màng thấy có người bước vào, hình như là ông Lâm thám tử cùng một số người khác. Tôi chìm trong hôn mê.
Một tuần sau, Vạn Âu bị Hùng Tứ giết chết, thi thể bị dìm trong một đoạn cống chảy từ Bắc Đại đến Thanh Hoa. Cái thằng công tử nhà giàu hung hăng kia đã chết như vậy đó. Tôi không sao quên được bộ dạng của hắn lúc hắn đang giận dữ nhằm vào tôi. Tôi không hiểu nổi tại sao Lotimy lại có thể ở cùng với hắn, tại sao cô lại nghĩ rằng đứa bé trong bụng cô là của hắn? Cô thích hắn ở chỗ nào? Rốt cuộc, chính cô ấy là người như thế nào? Thành phố này đã hủy hoại bao nhiêu mặt tốt đẹp của cô ấy, biến cô ấy thành một đám mây bay từ người đàn ông này đến người đàn ông khác, từ đó cô ấy được cái gì đây? Cô ấy đang làm một cuộc chu chuyển giữa bọn đàn ông hay sao? Hay cô ấy đang trả thù bọn đàn ông? Cô ấy đã bị thành phố thay đổi như thế nào? Tôi và cô ấy còn có thể tiếp tục diễn vở kịch hoạt cảnh đó không? Tôi bắt đầu tuyệt vọng và cảm thấy cuộc tìm kiếm, khám phá của mình đang thất bại. Kịch bản hoạt cảnh của tôi thế là đã không thành công. Những điều đó càng làm cho tôi mờ mịt hơn. Đối với tính cách của con người, tôi hoài nghi rất nhiều. Đối với tình yêu, tôi thất vọng. Tình cảm của tôi đối với thành phố lúc này tràn đầy phức tạp. Tôi biết, kịch bản chúng tôi sắp kết thúc. Kịch bản “Trở về Idaho” cũng sắp kết thúc rồi. Một kịch bản mà ngay từ khi mới bắt đầu, tôi đã diễn hết rồi, chỉ có điều bây giờ tôi mới phát giác ra mà thôi. Có điều, khi tôi hiểu ra tất cả thì mọi việc đã quá trễ rồi, nhưng tôi cũng chẳng còn cách nào khác.