Tôi xoá đi hai cái tên trên mảnh giấy đó. Họ là Hà Triết Luân và Danlan. Họ như hai ngôi sao từng đi ngang qua một quãng những năm tháng cuộc đời của Lotimy. Tôi đang tiếp cận dần cô ấy. Tôi phát hiện ra trước đây, mình chưa bao giờ hiểu cô ấy, hình như bây giờ mới hiểu được chút ít. Điều này liên quan đến sự trưởng thành trong cách suy nghĩ của tôi. Vở kịch “Chửi rủa người xem” của chúng tôi tại thành phố miền Nam đạt hiệu quả rất khả quan, nhưng tôi còn phải đi tìm Lotimy. Tôi ngẩn ra một hồi trước cái tên của người thứ 3 trong danh sách, vì tên này rõ ràng là của một phụ nữ: Lăng Thanh San . Tôi còn biết đó là một nữ danh ca Trung Quốc rất nổi tiếng từ hồi đầu thập niên 80. Cách đây không lâu, nữ danh ca ấy còn tổ chức một buổi dạ hội có chủ đề là “Hoài nhớ năm xưa”. Cô ca sĩ ấy đã ngoài ba mươi mà vẫn ăn diện như gái tơ trong đêm dạ hội đó. Tôi chợt nhớ có người bảo rằng cô ta là một người đồng tính luyến ái. Chẳng lẽ Lotimy với cô ta có quan hệ này sao?
Tôi là một người chỉ yêu người khác phái, đối với chuyện đồng tính, tôi thực sự có thái độ đồng cảm với họ, song dù sao tôi vẫn không thích những người lưỡng tính. Tôi biết những nơi nào trong thành phố này là nơi của họ. Họ thường tụ tập tại những chỗ như công viên, các quán bar, nhà vệ sinh ga xe lửa, vũ trường của nhà hàng... Nhưng tôi không chấp nhận được việc cứ ngồi mà suy đoán rằng Lotimy là một người đồng tính. Tôi nghĩ tôi phải tìm đến Lăng Thanh San để làm rõ một vấn đề mà thực ra tôi chẳng muốn biết. Tôi và Lotimy có một tình cảm rất khó mà chia lìa. Chúng tôi có 5 – 6 năm trưởng thành, cùng chung đau buồn và vui vẻ, xứng đáng để khắc cốt ghi xương.
Tôi nhờ một người bạn tìm hộ địa chỉ của Lăng Thanh San. Đó là một khu nhà ở cao cấp có phong cảnh rất đẹp nằm phía sau trung tâm mua sắm Yin Sa, một khu biệt thự phân bố hợp lý bên cạnh một cái hồ lớn. Những cây dương liễu đung đưa nhè nhẹ, những chiếc xe hơi bóng loáng lướt đi. Tôi lần theo địa chỉ đến một tòa nhà 4 tầng. Lên tầng thứ 2, tôi bấm chuông.
“Anh là ai? Muốn tìm ai?”, một người phụ nữ mở cửa ra hỏi.
“Tôi tìm chị, Lăng Thanh San. Tôi là người hâm mộ chị”. Tôi sửa lại nón mũ.
“Vậy xin mời anh vào”. Tiếng nói của cô ta nghe rất thân thiết.
Tôi đi vào trong, mùi hương tỏa ra từ phía sau thật dễ chịu. Căn phòng trang trí sang trọng, một chậu kiểng cực lớn, kiếng lớn treo khắp nơi trong phòng, thậm chí trên trần nhà cũng có kiếng thủy tinh nạm hoa, một bầy mèo Persian hơn hai mươi con béo múp! Lăng Thanh San thân hình mỹ miều trong chiếc áo váy lớn dẫn tôi vào phòng khách.
“Anh không phải là nhà báo chứ? Tôi rất ghét bọn nhà báo, họ loan tin khắp nơi rằng tôi là dân đồng tính luyến ái, mượn cớ để hại tôi. Một phụ nữ thành công là điều không dễ dàng, nhất là đối với tôi. Đúng rồi... anh là…”
“Huko, tôi tên là Huko”.
“Đúng không, Huko tiên sinh?”. Sau đó cô ta cười dòn “ha ha...”
“Anh không phải là nhà báo chứ?”.
“Tôi không phải nhà báo, tôi thích giọng hát của cô từ 10 năm trước”. Tôi nhìn thẳng vào cô ta. Cô ta vẫn còn rất trẻ, trang điểm rất đậm. Mười mấy năm trước, cô ta từ một tay piano quèn trở thành một ca sĩ bình dân nổi tiếng thập niên 80, sau đó bỗng biệt tăm biệt tích. Tôi biết cô ta có đi qua Mỹ, sống tại những thành phố lớn miền Đông và miền Tây nước Mỹ. Mãi cho đến năm ngoái, sau khi về nước, cô ta tổ chức một đêm đại nhạc hội. Ở góc độ nào đó mà nói, tiếng hát của cô ta ảnh hưởng đến nhiều bạn trẻ, mọi người đều có thể nghe những bài hát của cô ta. “Chị nhất định có quen biết với người này, tôi đang tìm cô ấy. Cô ấy đã bị mất tích”. Tôi đem hình Lotimy đưa cho cô ta, cô ta cầm lấy và nhìn thật kỹ.
“Không, tôi không quen biết người này. Ông Huko”.
“Nhất định là chị biết”. Tôi nói.
“Anh là người như thế nào của cô ấy?”. Cô ta tỏ vẻ không vui.
“Tôi là bạn trai cô ấy và cũng là đồng sự, chúng tôi cùng là diễn viên, nhưng một hôm tôi không thấy cô ấy đâu nữa, cô ấy bị mất tích”.
“Vâng, đúng rồi”.
“Cô ấy từng nói với tôi là cô ấy có thích một người đàn ông, đó chính là anh?”.
Rồi cô ta bỗng lớn tiếng: “Sao lại là một người mặt rỗ như anh vậy?”
Một trận gió thổi tới, màn cửa sổ mở toang giây lát rồi lại bị hút về chỗ cũ.
“Đúng, chính tôi!”. Tôi khẳng định. Hình như tôi đã làm cho cô ta tức điên lên.
“Cô ấy đã mất tích? Không thể được, nhưng đã một năm nay tôi không gặp cô ấy. Cô ấy đã bỏ tôi cả năm rồi”. Cô ta cúi đầu xuống, hút một điếu Moore. Những đôi mắt óng ánh như bảo thạch làm người ta kinh tởm của bầy mèo Persian nhìn tôi. Trông Lăng Thanh San như một con mèo chúa. Hình như cô ta rất đau khổ khi nhớ tới chuyện cũ.
“Không sai, tôi là một người đồng tính luyến ái. Tôi thừa nhận mình đã từng yêu cô ấy. Nhưng Lotimy thì không. Cuối cùng cô ấy cũng đã rời xa tôi. Tôi đau khổ bỏ đi Mỹ một năm. Rốt cuộc là anh muốn biết chuyện gì?”. Cô ta bỗng xông vào tôi và la hét.
Tôi rót ra hai ly nước khoáng, đưa cho cô ta một ly, tuy giận dữ nhưng nét mặt của cô vẫn rất đẹp, cô chỉ thiếu sự kiềm chế, có thể do đang ở tại nhà mình. Trên sân khấu, cô ta luôn đẹp một cách ngọt ngào khiến người ta đau lòng. Tôi đã hiểu ra, Lotimy từng là bạn tốt của cô ta, nhưng vì cô ta là dân đồng tính luyến ái nên Lomity đã tránh né. Chuyện này chỉ đơn giản như vậy sao?
Cô ta lặng im một hồi, rồi lấy ra một băng cassette đưa cho tôi. “Anh là bạn trai cô ấy, vậy anh hãy đem cuốn băng này đi. Tôi không hận cô ấy nữa”. Cô ta mỉm cười.
“Sống theo bản năng là điều không sai, vả lại tôi còn phải thể hiện là một thần tượng ở trước mặt nhiều người. Tôi cũng không muốn gặp anh nữa, tôi nghĩ tôi muốn sống yên tĩnh như thế này là được rồi. Vậy nhé?”.
“Được! Tôi hiểu rồi”. Tôi cầm lấy cuốn băng và bỏ vào túi.
“Mèo của chị là giống mèo tốt nhất trên thế giới”. Tôi nói, sau đó quay lưng bước đi. Về đến nhà, tôi đem cuốn băng bỏ vào máy cassette. Tôi nghe tiếng Lotimy nói trong cuốn băng. Rất hồi hộp, tôi ngồi bất động trong bóng tối.
“... Chị Thanh San, em nghĩ là em thích chị, nhưng không ngờ quan hệ giữa em và chị lại như vậy. Em cũng không ngờ vì em mà chị bị dày vò. Em chưa bao giờ gặp phải tình cảnh như vậy, và cũng sẽ không còn cơ hội nữa. Nhưng tình cảm của em đối với chị không phải là tình yêu đó! Nói đúng ra đó chỉ là tình bạn, chỉ là tình cảm giữa hai người bạn thân thôi. Em thích chị lắm, em yêu tiếng hát của chị, yêu khuôn mặt thanh tú của chị. Đêm hôm đó khi chúng mình ngủ chung, chị lại hôn em như một người đàn ông, mà chị lại còn ve vuốt em... làm toàn thân em bốc lửa. Em rất sợ, em chưa bao giờ như vậy, nhưng tất cả đã xảy ra. Em không thể tưởng tượng được nữa. Sau khi hết sức đẩy được chị ra, em thấy chị đau khổ như một con thú mắc bẫy. Em không thể trở thành bạn tình của chị, vì em có một bạn trai, em rất yêu anh ta, em yêu anh ta hơn tất cả. Em không thể thuộc về một phụ nữ được, bản thân em chính là một phụ nữ, em là người phân biệt giới tính rất rõ ràng. Em hiểu chị, vẫn thích chị như xưa, nhưng em phải rời xa chị, em cũng cảm thấy buồn lắm. Cả ngày trời em lao vào tắm rửa kỳ cọ mà vẫn không rửa đi hết mùi của chị, cả những dấu môi của chị. Em phải đi đây, trong trái tim em đã có người đàn ông khác. Tạm biệt, chị Thanh San, rồi chị sẽ hạnh phúc hơn em...”.
Tôi đứng trước cửa sổ, không bật đèn, nhìn ra ngoài phố. Ánh đèn thành phố như những chấm sáng lấp lánh bơi nhấp nhô trên đại dương. Đây quả là một thế giới bao la, sâu sắc như nhân cách con người. Thế giới này cũng rộng mở, cũng nóng vội, bất an và cũng rất thần bí, phi phàm. Thành phố này tàng chứa biết bao bí mật? Thành phố là một mê cung, trong đó đặt vô số những chiếc gương, giống như ở nhà ca sĩ Lăng Thanh San kia, chỗ nào cũng có gương kiếng. Bạn có thể nhìn thấy mình trong mỗi chiếc gương, nhưng bạn không thể tưởng tượng nổi nó đang rạn nứt ở từng góc độ khác nhau. Việc đem những mảnh đó của thân mình chắp vá lại với nhau thật khó khăn. Thế thì liệu tôi có thể chắp vá lại hình ảnh của Lotimy được không? Thành phố như một chiếc thuyền lớn đưa tôi đi trong một đại dương bóng tối, không ngừng phiêu bạt.