Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ BA ❖

Tôi mua một quyển sách lạ lùng ở nhà sách của Viện Mỹ thuật Trung uơng nằm sau lưng tiệm cơm Vương Phủ. Đây là một quyển sách có bìa đen, nhưng không có tên. Quyển sách dày 1 cm, có 24 trang, ghi lại tất cả những hoạt động nghệ thuật gần đây của các nghệ sĩ tiên phong Trung Quốc. Tôi xem đến hoa cả mắt. Trong sách chép lại những quan niệm lạ lùng của các tác giả là những nhà nghệ thuật trang trí, nghệ thuật quan điểm, và các nghệ sĩ khác rất thú vị. Chuyện khiến tôi kinh ngạc nhất là một nghệ sĩ Hoa kiều tên Tạ Đức Khánh người Đài Loan. Năm 1974, Tạ Đức Khánh vượt biên phi pháp qua Mỹ, khi ấy ông 24 tuổi. Từ đó ông ở lại Mỹ và trở thành một nghệ sĩ. Năm 1978 đến 1979, ông tự nhốt mình trong lồng một năm. Trong một năm đó, ông không tiếp xúc với ai, không đọc sách, không viết lách, không nghe radio, cũng không xem tivi, chỉ nằm ở trong lồng. Năm sau, từ 1980 đến 1981, lại đúng một năm liên tục, không kể ngày đêm, cứ mỗi giờ ông bấm card một lần, mỗi lần bấm đều chụp hình lại. Toàn bộ sự bấm card đó được ghi nhận do luật sư ký tên chứng thực. Tiếp theo, năm 1981 đến 1982, ông lại làm một tác phẩm kinh người khác. Trong thời gian 1 năm ấy, ông hoàn toàn sống trên đường phố New York, không bao giờ đi vào bất cứ nơi nào có mái che tỉ như những tòa kiến trúc, đường điện ngầm, huyệt động, màn trướng, tàu lửa, xe hơi, thuyền bè v.v. Năm 1983 đến 1984, ông và nghệ sĩ Ladda-Montani dùng dây thừng dài cột eo hai người lại với nhau, cách nhau 8 tấc. Cả một năm trời, hai người đều ở cùng nhau bất cứ giờ nào, địa điểm nào, nhưng không hề đụng chạm vào nhau. Năm 1985 đến 1986, ông nghỉ sáng tác, không xem nghệ thuật, không bàn về nghệ thuật, chỉ sinh hoạt bình thường. Từ 31/12 /1986 đến ngày 31/12 /1988, thời gian này ông sáng tác trở lại song không công bố. Điều khiến người ta kinh ngạc nữa là trong vòng 14 năm, từ 1974 đến 1988, ông Tạ Đức Khánh không hề có bất cứ một giấy cư trú hợp pháp nào tại Mỹ. Đây quả là một nghệ sĩ vĩ đại! Một nghệ sĩ bị dồn nén!

Tôi đọc những thông tin và các cuộc trao đổi liên quan đến ông Tạ mà thấy thật lôi cuốn, bởi ông là một nghệ sĩ luôn thay đổi. Tôi chợt hiểu người nghệ sĩ nghĩa là gì? Ở đây có chút gì giống như Chúa Giê-Su. Mỗi năm ông ta đều làm việc nghĩa, lấy phương thức và góc độ độc đáo của mình để quan sát, gánh vác và đảm đương nhân loại. Điều này có nghĩa là muốn làm được người nghệ sĩ, trước hết anh phải có dũng khí. Tôi quyết định giúp Hoàng Hồng Mai, cô gái Tứ Xuyên trở thành một người mà cô ấy muốn trong thành phố này. Tôi lập ngay ra một bản kế hoạch, liệt kê tất cả những mối quan hệ, quen biết của mình ở thành phố trong gần chục năm qua. Những người làm ở Ban Hành Chánh, Kinh Tế, Báo chí, Ngành Ăn Uống, Vui Chơi Giải Trí. Tôi quyết định dựng sơ bộ một mạng lưới theo kiểu mạng nhện từ những mối quen biết này, nhằm đưa một người con gái nhà quê biến thành chủ nhân của thành phố. Một ngày nào đó, cô ta sẽ trở thành một tác phẩm của tôi, trở thành hình tượng mới đối với mọi người. Ngày đó tôi sẽ trở thành một nghệ sĩ chân chính. Tôi rất phấn khởi trước kế hoạch này. Tôi lấy điện thoại gọi cho anh bạn Du mập, hẹn anh ta lập tức đến quán cà phê đại sảnh của lữ quán Hòa Bình. Anh ta sẽ là người thứ nhất tôi giới thiệu với Hoàng Hồng Mai. Điện thoại xong, tôi ngồi tại đó nhẫn nại khuấy đều ly cà phê. Du mập là một người bạn cũ từ khi tôi mới đến thành phố này. Lúc đó, anh ta còn thuộc tổ diễn viên truyền hình chạy xô, chuyên đóng những vai phụ bởi anh quá mập, lại xấu, nhưng được cái dễ thương, rất nhiều phim cần những vai này. Mới năm ngoái thôi, anh ta tìm được một cơ hội cho mình bằng cách bái một bà cán bộ cấp cục phó làm mẹ nuôi. Bên sui gia bà mẹ nuôi ấy là một tướng về hưu người miền Nam. Đúng lúc ông này đang muốn mở một Massage Club tại Bắc Kinh. Thế là Du mập được giao chức Tổng Giám Đốc. Ngoảnh đi ngoảnh lại, anh ta đã biến thành một người giàu, có của ăn của để. Tôi có ghé chỗ anh ta làm chức Tổng Giám Đốc tại Trung tâm Massage và Sauna “Thiên Phủ” một lần. Tôi tận hưởng một suất phục vụ trọn gói, từ việc tắm, ngâm, hấp, xông cho đến chà lưng, làm móng chân, xoa bóp... Một phong cách phục vụ hoàn toàn mới mẻ. Lúc đầu tôi nghĩ, Hoàng Hồng Mai trước đây đã từng làm qua nghề hộ lý. Có lẽ cô ta sẽ thích hợp, sẽ từ trung tâm Massage này mà làm nên. Điều đó cũng đã trở thành một nét đặc trưng của những tầng lớp người thành phố sinh hoạt ở Thời Đại 90. Một con người thành phố thì nên biết hưởng thụ chuyện này. Tôi nghĩ tới Du mập, con người này cũng là do thời vận đưa tới. Đúng lúc ấy, Du mập từ bên ngoài tiệm cơm bước vào, theo sau có cô thư kí. Du mập lúc lắc bước lại nói: “Anh Hoa, mẹ kiếp, lâu quá không gặp. Anh mập ra đó nha, trên mặt toàn là thịt ha, há....”. Du mập cười lớn tiếng. Cô phục vụ bàn bưng lên hai ly cà phê cho chúng tôi. Du mập híp mắt cười nhìn tôi: “Nói đi anh bạn, tìm tôi có việc gì? Năm đó chúng mình ngày ngày ăn mì độn, nhưng giao tình thâm sâu. Anh có việc gì, tôi sẽ toàn tâm giúp tất, có phải không?”. Du mập nói ra rất bộc trực.

Tôi nhìn chăm chăm vào anh ta. Du mập thay đổi nhiều, càng ngày càng mập ra, nhưng khí chất thì vẫn như xưa. Tay cầm điện thoại Nokia, đồng hồ bằng vàng bóng loáng, nhìn anh ta là thấy ngay cuộc sống khá dư dả.

“Giúp tôi một việc”. Tôi nhìn cô thư ký một cái. Cô ta rất xinh đẹp và quyến rũ, cô mặc bộ đầm xẻ cổ lộ ra một phần bộ ngực xinh đẹp.

“Tôi có một người bạn gái, cô ấy từ Tứ Xuyên đến cần tìm việc. Đến chỗ anh làm kỹ thuật viên massage được không?”. Tôi nhìn vào anh ta.

Anh ta ngó tôi một hồi rồi cười phá lên: “Anh Hoa, tiểu tử nhà ngươi cũng tán gái tứ tung ư? Sao rồi! Chơi chán rồi muốn bỏ, tính gán qua tôi hay sao? Được rồi, tôi nhận cho, không thành vấn đề, làm tốt lắm! Người đâu?” - Anh ta hỏi tôi.

“Chờ chốc lát thôi. Tôi sẽ dẫn qua cho anh, tôi hẹn cô ấy trước cửa tiệm bán kem Đông Đơn”. Tôi nhìn đồng hồ: “Đợi tôi chút xíu, tôi về liền”.

Từ xa, tôi đã nhìn thấy cô ấy đứng trước cửa tiệm kem, cô ấy mặc một bộ đầm màu đỏ chói, đứng đó trông rất nổi, mặt trông có vẻ sốt ruột. Nhìn thấy tôi từ đường bên kia băng qua, cô tỏ vẻ vui mừng, nở một nụ cười tươi như hoa. Tôi bước nhanh, né những xe hơi và người đi bộ để sang chỗ cô ta.

“Em tưởng là anh gạt em”, cô ta hờn dỗi nói. “Đợi lâu chưa? Anh đã hẹn được một người bạn. Em sẽ có việc làm ngay. Đi theo anh”.

Chúng tôi cùng đi trên đường theo hướng Bắc. Cô ta thoa một tí son nhưng không che lấp nổi vẻ xinh xắn, trong trắng toát ra từ con người cô.

“Ăn cơm tối chưa?”, tôi nói.

“Ăn rồi, ăn mì sợi, do em tự nấu”.

“Chỗ em ở có xài gas không?”.

“Không, chỉ có lò than tổ ong thôi. Em làm sao kham nổi một cái nhà có máy sưởi ấm và ống dẫn gas để đốt”.

“Trời đông sắp đến, khi đó anh sẽ tìm cho em một căn hộ có máy sưởi ấm đốt gas nhé!”.

“Thôi!”. Cô lắc đầu - “Em tự có cách, cám ơn anh nhiều”. Cô nhìn tôi, ánh mắt ngụ ý một sự tự trọng khác thường. Tôi cảm thấy bị lay động.

Đến khách sạn Hòa Bình, Du mập ngồi đối diện, ngắm nhìn cô hồi lâu khiến Hồng Mai mất tự nhiên. Du mập xoay nhìn qua tôi, hàm ý khen tôi khá lắm. Tôi giới thiệu hai người với nhau: “Cô nói là muốn đến hôp đêm làm trưởng nhóm. Nhưng phải đi làm trước một thời gian, sau đó mới có thể thăng tiến làm trưởng nhóm được, đúng không anh Du?”. Tôi nói với anh ta.

“Đương nhiên! đương nhiên. Đã là anh Hoa giới thiệu, thì tôi sẽ chiếu cố. Hôm nay cô có thể đến chỗ chúng tôi xem luôn cũng được, làm quen với chỗ làm luôn”.

Du mập nhìn cách ăn mặc, trang điểm của Hồng Mai một hồi, rồi quay qua cô thư ký nói: “Hôm nay cô hãy dẫn cô Hoàng đến làm quen với Trung Tâm của mình một chút rồi dẫn cô ấy đi mua hai bộ đồng phục nhân viên, sắp đặt chỗ ở tốt cho cô ấy luôn thể. Cô là người Tứ Xuyên phải không?” - Du mập nhìn tôi chớp mắt, Hồng Mai gật đầu một cái.

“Tứ Xuyên là một nơi rất đẹp. Nơi ấy cũng có nhiều cô gái đẹp. Thôi tụi mình đi nào!”.

Trong quá trình giới thiệu, Hồng Mai không nói một tiếng nào. Cô có chút hồi hộp. Tôi cho rằng cái tướng to đùng của Du mập đã tạo áp lực cho cô ấy.

Ra đến ngoài cửa, Du mập nói nhỏ vào tai tôi: “Em này xinh thiệt, anh làm cái chuyện ấy thật sướng đấy”.

Tôi hơi giận, song lại xuống giọng nói, “Tôi chưa từng đụng đến cô ấy một ngón tay. Anh phải đối xử cho tốt với cô ấy đấy nhé. Mẹ kiếp, không tôi giận đó!”.

“Được, được”. Du mập cười nham hiểm. Gã phẩy tay gọi người phục vu, một chiếc xe Ford bóng mướt chạy đến.

“Này Mai, cứ theo anh ấy đi, em yên tâm, mọi việc sẽ tốt thôi. Có chuyện gì thì gọi điện liền cho anh nhé!”. Tôi nhìn cô, chân thành mỉm cười, quơ chiếc điện thoại cầm tay vẫy chào. Cô chần chừ một hồi, hình như muốn nói gì đó song lại thôi. Cô nhìn tôi một cái rồi theo Du mập chui vào xe hơi. Ở trong xe, họ vẫy tay chào tạm biệt tôi rồi nhanh chóng rời đi. Tôi bỗng nhiên cảm thấy bị bỏ rơi, chỉ còn lại một mình. Tôi ghét nhất phải đối mặt với bóng mình. Chiếc xe đi mất dạng. Tôi quyết định đi ăn mì sợi Tân Khương và cật dê nướng. Đêm tối của thành phố như một bức màn dưới lòng đất từ từ nâng lên. Đêm như vậy làm tôi có thể ngửi được mùi dục vọng bốc ra trong bóng tối, nó như bụi trong màn đêm lơ lửng, được những lỗ mũi của con người hít thở vào.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »