Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 904 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 2 ❖

Mai Ninh trang điểm xong bước ra ngoài đường. La Đông ăn mặc chỉnh tề, đeo kính đen đang đứng dựa vào chiếc xe hơi chờ cô. Anh cười khi cô xuất hiện. Cảnh này làm cô nhớ đến bộ phim “Người đàn bà đẹp”. Trong phim cũng có cảnh nhà triệu phú đứng dựa xe chờ người đẹp của mình. Cô mỉm cười.

La Đông đi chiếc xe Honda arcord màu mận chín tới đón Mai Ninh. Chiếc xe rất hiện đại, lịch sự và trang nhã. La Đông cũng có một chiếc Toyota nhưng anh không thích. Chiếc Honda arcord này anh mượn của một người bạn đang làm ăn ở nước ngoài.

“Ai ya, xe đẹp quá!”, Mai Ninh buột miệng tán thưởng. “Màu xe của anh đẹp quá, La Đông”.

“Lên xe đi công chúa, mình đi chơi vui vẻ nhé. Đi công viên thế giới trước nhé”

“Vâng, em muốn đi xem trước một chút”. Cô bước lên xe, ngồi bên phải La Đông. “Chiếc xe đã thật. Là xe của anh à?”.

“Không, mượn của người bạn”. Anh nổ máy, chiếc xe màu tím, biển số đen, từ từ lao nhanh lên đường. “Tối hôm qua anh nằm mơ thấy em”. La Đông quay qua nói chuyện với cô.

“Thế à, không hay rồi”. Cô nói. Mai Ninh e rằng đôi môi của mình không được tươi lắm nhưng không thấy anh ta nhận xét gì.

“Anh rất ít khi mơ thấy phụ nữ”. Anh quay lại nhìn về phía trước. Những hàng cây hai bên đường từ từ chạy lùi về phía sau.

“Còn em thì lại rất hay mơ đến đàn ông, nhưng mà chỉ mơ thấy một người thôi”.

“Nhất định người đó không phải là anh”.

Mai Ninh bỗng cảm thấy những việc cô đang làm có vẻ như đang phản bội lại tình yêu của Thượng Tây Lâm. Nhưng cô lại khó mà từ chối trước lời mời thiết tha của La Đông, và cô cũng không thể cự tuyệt được lối sống sang trọng của anh, của nhà hàng năm sao và những ánh đèn. Cô biết rằng bản thân mình không thể đi quá đà bởi giữa cô và Thượng Tây Lâm đã có một tình yêu từ bao năm nay không thể thay đổi được. Nhưng giờ phút này, cô bỗng muốn thay đổi, muốn tìm một cái gì đó mới mẻ xem giữa vào cuộc sống, làm cho cuộc sống trở nên phong phú hơn. Huống hồ bây giờ Thượng Tây Lâm lại đang có tư tưởng muốn độc lập.

“Tại sao anh không lấy vợ đi? Có lẽ anh quá ưu tú chăng?”. Cô nói.

“Tôi toàn yêu những người phụ nữ không muốn lấy tôi làm chồng. Bọn họ lúc nào cũng nói tôi chỉ là một công tử hào hoa. Nhưng mà tôi đâu có thế. Em xem tôi có như vậy không?”. La Đông kể lại với Mai Ninh chuyện tình yêu tan vỡ bằng những lời nói hoang đường, anh ta làm như mình là một người chung tình.

“Không giống. Anh là người có phong độ, đàng hoàng. Đúng ra anh giống một người Châu Âu khờ khạo”. Cô nói thật từ đáy lòng.

Ngày hôm đó, họ đến công viên thế giới chơi. La Đông không bỏ lỡ thời cơ nắm lấy tay Mai Ninh mỗi khi bước lên những bậc cầu thang. Mai Ninh cũng chẳng muốn rụt tay lại. Buổi trưa, họ cùng nhau tới nhà hàng hương vị Triều Tiên ăn cơm đến chiều mới ra về.

La Đông lái xe đến nhà hàng Trường Thành rồi dừng xe lại. Anh rất thích nơi đây. Đó là một nhà hàng cao cấp có chỗ ngồi viết thư pháp, có những chậu cây rất đẹp. Ở những chỗ như thế này, anh mới cảm thấy mình được đề cao. Nhưng giờ phút này, trong lòng anh vẫn cảm thấy không thoải mái, vẫn còn một sự kìm nén lòng ham muốn trả thù. Chỉ có chiến thắng được tất cả bọn đàn bà con gái, anh mới đồng thời chiến thắng được bản thân. La Đông kéo Mai Ninh đi dạo quanh trung tâm mua sắm Yên Xa. Ở lầu 3 của trung tâm, Mai Ninh lại nhìn thấy chiếc áo khoác mà cô và Thượng Tây Lâm đã thấy ở trung tâm mua sắm tự chọn. Chiếc áo khoác giá 7.018 tệ, giá ở đây là 6.888 tệ. Cô mặc thử, chiếc áo rất vừa. Lúc ấy La Đông định mua cho cô nhưng cô kiên quyết từ chối, anh kéo tay cô lại, nhìn cô với ánh mắt nghiêm nghị: “Em không được từ chối anh”.

Cô lắc đầu, lúc này Mai Ninh lờ mờ hiểu ra những cái mà mình đang hy vọng có thể sẽ có được từ anh ta. Nhưng cô không biết phải nên bắt đầu như thế nào. Giữa hai người, làm thế nào để mặc cả, ra giá. Niềm mong ước đó càng lúc càng rõ ràng. Cô thừa hiểu La Đông đang muốn dụ dỗ cô. Chuyện này không loại trừ yếu tố anh ta rất thích cô nhưng trong ánh mắt của La Đông, cô còn đọc được một thứ gì khác nữa – đó là một ý đồ muốn chinh phục để trả thù. Bọn họ rời trung tâm Yên Xa rồi bước vào nhà hàng Trường Thành, ở đó họ ăn buffer kiểu Đức. Mai Ninh chẳng thích những đồ ăn kiểu này, có lẽ chỉ có người Đức mới ăn cái kiểu thịt nhão nhoét ấy. Lúc này La Đông cảm thấy rất hưng phấn, ánh mắt của anh nhìn Mai Ninh càng lúc càng nồng nàn. Cuối cùng, trong ánh đèn mờ ảo của nhà hàng, La Đông đặt tay lên đùi Mai Ninh:

“Mai Ninh, anh muốn nói với em một chuyện”.

“Chuyện gì vậy? Anh nói đi”. Giọng nói của cô cũng thiết tha không kém.

“Anh muốn em ngủ một đêm với anh, tối mai nhé. Anh biết em chưa bao giờ qua đêm với ai, vì vậy em hãy ra giá đi”. La Đông bình tĩnh nói.

Rốt cuộc Mai Ninh cũng đợi được giờ phút này. Cô đăm đăm nhìn La Đông, gương mặt của La Đông cũng căng thẳng đợi câu trả lời của cô. Chuyện này có thể coi như là một cuộc giao dịch trai gái bất chính. Đầu óc Mai Ninh mụ mẫm. Cô cúi gằm mặt xuống.

“Trưa ngày mai em sẽ trả lời. Em còn phải nghĩ đã, lúc này lòng em đang rối bời, thật sự là rất bối rối”.

Ngay lúc đó, La Đông hiểu rằng anh đã có câu trả lời. Anh khua tay nói: “Anh đưa em về nhà nhé. Chiếc áo khoác đó anh đã mua cho em. Đã để lên xe. Thật sự anh rất thích em. Nhưng giữa chúng ta, mãi mãi không bao giờ thuộc về nhau, vì vậy chúng mình phải làm cuộc giao dịch này. Em là một cô gái thông minh, anh rất thích em”. La Đông đứng dậy sửa lại quần áo.

Trở về nhà, chẳng bao lâu sau Mai Ninh đã tìm được câu trả lời, cô đang cần một căn hộ. Cô nghĩ nếu như dùng trinh tiết để đổi lấy căn hộ mà có nằm mơ, 10 năm nữa cô mới có thì cũng là xứng đáng. Cho đến hôm nay, cô mới hiểu thì ra mình là một người theo chủ nghĩa hiện thực. Hơn nữa, cô có thể dùng căn hộ này làm quà để tặng Thượng Tây Lâm. Hai người có căn hộ này là có thể làm đám cưới được rồi. Đó là điều cô mong ước bấy lâu, kể từ sau khi tốt nghiệp đại học. Sáng hôm sau, họ hẹn nhau trước cửa nhà hàng Quốc Tế. La Đông đeo kính đen, lái chiếc xe Honda arcord, trông rất bảnh bao tới đón. Mai Ninh mặc chiếc áo gió màu vàng ngô giá 300 tệ bước tới. Mai Ninh có vẻ như một tay buôn lão luyện trên thương trường. Cô nói với La Đông:

“Em đồng ý với anh. Em cần một căn hộ 3 phòng ngủ 1 phòng khách”.

“Được thôi” – La Đông vô cùng sảng khoái. “Em thấy khu nhà ở công viên Vạn Khoa của thành phố thế nào?”

“Được thôi. Em đã xem quảng cáo chi tiết trên báo Công thương Trung Hoa. Em rất thích vị trí này”. Cô nói.

“Ừ, chúng mình đi xem nhà trước đi”. Anh ta cười nói – “Ngay bây giờ nhé”.

Khi Mai Ninh đồng ý chấp nhận lời đề nghị của La Đông, anh lập tức cảm thấy thoải mái vô cùng. Ngay lập tức La Đông lại có được thói quen cũ – một trạng thái trên thương trường. Anh thấy giá cả như vậy là rất hợp lý. Anh cần phải lấy việc chiến thắng cô gái này để chiến thắng được sự nhu nhược, yếu hèn của bản thân. Ý chí chiến đấu lại sục sôi trong anh. Hai người lên xe, họ tự biết trong lòng nhau có những gì, họ không nói với nhau một lời, cả hai đều đang chờ đợi phi vụ giao dịch hoàn thành và giờ phút đó đang tới.

La Đông và Mai Ninh cùng tới phòng Quản lý nhà đất khu chung cư công viên Vạn Khoa thành phố Bắc Kinh. Cả một buổi sáng hai người xem nhà, tiến hành các thủ tục mua nhà. La Đông có người bạn thân phụ trách ở đó nên mọi việc diễn ra rất thuận lợi. Mai Ninh đích thân chọn một căn hộ 90m 2 , và cô đã có chìa khóa trong tay. Trong khi làm thủ tục, người bạn nói trêu La Đông: “Mua nhà cho người tình à? Nhiều chỗ ẩn náu nhỉ”.

“Không – La Đông nghiêm túc nói – Tôi mua là để lấy vợ đó”.

Xe của họ đi tới nhà hàng nghỉ mát Lệ Đô thì trời đã về chiều, có được căn hộ trong tay, nhưng Mai Ninh lại không cảm thấy sung sướng, vui vẻ. Bỗng nhiên cô cảm thấy căng thẳng. Họ cùng nhau đăng ký một căn phòng trong nhà hàng Lệ Đô. La Đông mỉm cười kéo tay Mai Ninh đi về phía hồ bơi, hình như anh ta muốn vận động một chút trước khi cuộc đua bắt đầu. La Đông dự định bơi khoảng một tiếng. Nước trong hồ bơi của nhà hàng rất đẹp và trong. Lúc họ đi tới hồ bơi, Mai Ninh chợt nghĩ không hiểu giờ này Thượng Tây Lâm đang làm gì? Đã hai tuần rồi cô chưa gặp anh, không biết lần gặp tới, anh ấy có rời xa cô không? Nếu bỗng nhiên biết mọi sự thật, anh ấy sẽ nghĩ gì? Mình đang vì mình hay vì anh ta? Thứ mình có được nhiều hơn hay là mất đi nhiều hơn? Mình đang đóng kịch hay đang thực hiện một vụ giao dịch? Mình có dũng khí để tiếp tục làm không? Cuối cùng cô cũng quyết định lên gân với bản thân mình, cô bước tới hồ bơi. Khi Mai Ninh mặc áo bơi xuất hiện bên cạnh bể bơi, La Đông đang đợi ở đó – ngay lập tức đờ người ra trước thân hình tràn đầy sức sống của cô. Cô cười nói: “Chúng mình bơi đi”.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »