Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 907 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 2 ❖

Từ khi Ngô Tuyết Văn và Hoàng Thượng gặp nhau ở quán bar Ngạch Thạnh, cuộc sống của cả hai bắt đầu thay đổi. Với Ngô Tuyết Văn, sau lần gặp Hoàng Thượng, cô dự tính thay đổi lại cuộc sống. Cô không thể tưởng tượng được rằng vẫn còn có bóng mát trên đầu cô. Từ đáy lòng cô, xuất hiện một ý nguyện muốn trở thành một “người phụ nữ tốt”. Khi nhìn thấy Hoàng Thượng cầm cốc bia đi về phía mình, cô đã cảm nhận giữa họ sẽ phát sinh một cái gì đó thân thiết. Cô chẳng những không ghét anh ta mà ngược lại, lại thấy rất thích là đằng khác. Khuôn mặt điển trai hơi xương xương của Hoàng Thượng khiến cô nghĩ đến một diễn viên Đài Loan, gương mặt anh ta thể hiện một nỗi chán chường trong cuộc sống hôn nhân, cô nghĩ, để trở thành một người phụ nữ tốt giống như người ta, trước hết cô phải giúp người đàn ông kia thoát ra khỏi vực thẳm hôn nhân. Giờ phút đó, suy nghĩ của cô rất chân thành.

Còn với Hoàng Thượng, sau khi gặp Ngô Tuyết Văn, lòng anh tràn đầy một sự thích thú không rõ ràng. Một cảm giác thích thú hoàn chỉnh kể cả về thể xác lẫn tinh thần. Trạng thái này anh chỉ có được khi mới yêu lần đầu. Anh tin chắc tình yêu lại đang đến với mình, tin chắc mình vẫn có thể yêu như một chàng thanh niên mới lớn đầy lãng mạn. Cuộc sống mới của anh sẽ bắt đầu từ đây. Cảm giác mà Ngô Tuyết Văn đem lại cho anh giống hệt như cảm giác anh có với Lương Tiểu Sơ chín năm về trước. Cô cũng có tiếng cười ngây thơ, trong sáng, cũng có sự bướng bỉnh khó bảo, e thẹn chỉ của những thiếu nữ, rồi thì tính trẻ con, có những lúc tính khí còn thay đổi thất thường nữa. Hoàng Thượng không hề biết rằng Ngô Tuyết Văn đã dùng những chiêu bài đó đi lừa bắt từng người đàn ông.

Có số điện thoại của Ngô Tuyết Văn, mấy ngày sau anh liền hẹn cô đi uống cafe. Trong lúc vui vẻ, Hoàng Thượng không nhịn được đã hôn cô. Hai người đều có cảm giác họ gặp nhau quá muộn. Ngô Tuyết Văn coi anh là một khởi điểm để làm lại cuộc đời, còn Hoàng Thượng lại coi cô là một dấu hiệu cho một cuộc sống mới. Một tuần sau hai người biến khỏi Bắc Kinh.

Họ cùng nhau đi Tam Hiệp. Nghe nói ở đó có rất nhiều công trình đang xây dựng và rất nhiều phong cảnh đẹp, họ cùng nhau tham quan hết nơi này đến nơi khác. Lần đi Tam Hiệp này, Hoàng Thượng đã phải đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Anh biết rằng bản thân anh ra đi nhưng cũng sẽ quay trở lại, để rồi sẽ hình thành một kết cục mới. Có lẽ anh sẽ ly hôn, nhưng không biết đây có phải là kết quả anh mong đợi hay không? Trong thời gian tám ngày tham quan ở Tam Hiệp, hai người cuốn lấy nhau như đôi uyên ương. Việc cô ấy không còn là trinh nữ, Hoàng Thượng cũng không để bụng, huống hồ thời đại này, một cô gái ngoài 20 tuổi còn trinh là điều hiếm thấy. Ngô Tuyết Văn đã lừa anh bằng một câu chuyện tình lãng mạn, cô kể lúc còn đang trên ghế trường Đại học, cô đã dại dột, vì câu chuyện bị thất thân đó mà cô mãi mãi nguyền rủa thù hận người đàn ông đã lừa dối cô.

“Em không nên như vậy. Chuyện đâu có đó. Việc đã qua cũng chẳng nên truy cứu làm gì, quan trọng là làm thế nào chúng mình sống được cùng nhau. Em có muốn làm vợ anh không?”, Hoàng Thượng sốt sắng hỏi.

Ngô Tuyết Văn nhìn vào mắt Hoàng Thượng hồi lâu, người đàn ông 36 tuổi này đang trốn chạy cuộc sống hôn nhân. Cô nhìn anh, và nhận ra bản thân mình đang bị anh lôi kéo vào trong cuộc sống phức tạp ấy, và họ cũng tìm được một chút hạnh phúc. Trước đây, cô luôn nghi ngờ rằng bản thân mình sẽ không bao giờ có thể có lại những tình cảm như thế này. Hai người nằm sát bên nhau như hai chú cá đang phơi mình dưới ánh trăng, toàn thân lấm tấm những giọt mồ hôi sau cuộc mây mưa.

“Em đồng ý lấy anh”. Cô nói. Tuyết Văn nghĩ mình có thể trở thành một người vợ đảm đang, một người mẹ hiền – đó cũng chính là lý tưởng sống của nhiều thiếu nữ Trung Quốc ngày nay.

Hoàng Thượng vui sướng trước câu trả lời của Ngô Tuyết Văn. Trong bóng tối, anh kéo Tuyết Văn nằm sát lại, thân thề ấm áp của Tuyết Văn kích thích anh, anh nhẹ nhàng vuốt ve cô. Kỳ thực nằm trong bóng tối, Tuyết văn đang âm thầm so sánh anh với những người đàn ông mà cô từng ăn nằm, cô chỉ xếp anh vào loại khá mà thôi. Hoàng Thượng đã hai tháng không gần vợ, nên việc làm tình với Tuyết Văn đã đem lại cảm giác mới mẻ cho anh. Tuyết Văn giả vờ nằm yên như kẻ bị động, với kỹ thuật xử lý những sự rên rỉ, e thẹn một cách điêu luyện.

Từ Tam Hiệp quay về Bắc Kinh, Hoàng Thượng đưa đơn ly dị. Không ngờ người vợ Lương Tiểu Sơ sau khi cầm tờ đơn, chẳng những không kinh ngạc mà cũng không to tiếng kêu gào, khóc lóc như anh đã tưởng tượng trước đó. “Lúc anh chẳng nói chẳng rằng biến mất mấy ngày, tôi đã biết tới cái kết cục như ngày hôm nay. Không sao đâu, tôi và anh sẽ ly hôn. Thậm chí tôi còn cho Lâm Lâm đi theo anh luôn, nó sống với anh sẽ tốt hơn, suy cho cùng anh là cha của nó. Tôi chỉ cần có quyền đến thăm con là được rồi”.

Hoàng Thượng quá ngạc nhiên nhìn vợ. Anh không hề biết rằng người vợ Lương Tiểu Sơ ấy, trong tám ngày qua đã bị dày vò, hành hạ khổ sở đến mức nào mới đưa ra được quyết định buông xuôi tất cả. Lương Tiểu Sơ dự định rút lui triệt để, cô sẽ bỏ đi thật xa, để lại tất cả cho anh, và cô sẽ bắt đầu một cuộc sống mới. Anh đừng tưởng chỉ một mình anh mới muốn có một cuộc sống mới, sau khi quyết định như vậy, lòng cô nguội lạnh.

“Em nói là, em nói cho anh nuôi Lâm Lâm luôn à?”, Hoàng Thượng hỏi lại lần nữa. Anh không tin rằng ngay cả đứa con gái cô cũng bỏ mặc. Anh rất yêu đứa con gái 6 tuổi của mình, con bé rất thông minh, xinh đẹp, nó là thứ quan trọng nhất trong đời anh.

“Vâng, để cho anh đó. Anh còn cần gì nữa? Tôi bỏ lại hết”. Cô bình tĩnh nói. Đến giờ phút này, Hoàng Thượng mới phát hiện ra, để hiểu được một người chẳng dễ chút nào, chỉ đến phút thay đổi cuối cùng, cá tính của con người đó mới thể hiện rõ nét nhất, phức tạp nhất. Bỗng nhiên lúc này, anh mới phát hiện ra, có lẽ bản thân mình chưa bao giờ hiểu được Lương Tiểu Sơ .

“Chỉ là... Hoàng Thượng, nói thật với anh, một ngày vợ chồng ân nghĩa trăm năm. Tôi có một trực cảm, anh và cô gái đó sẽ chẳng có kết quả tốt đẹp gì. Không hơn 3 tháng anh sẽ biết ngay”. Lương Tiểu Sơ nói một hơi. “Tôi sợ không được lâu như thế đâu. Tôi cũng không muốn gặp lại anh, anh hãy tự lo cho mình”. Cô quay người bỏ đi. Câu nói của cô khiến Hoàng Thượng giật mình, có lẽ đây là màn kết cuối cùng giữa hai người sau chín năm chung sống, nói chia tay là chia tay ngay như thế này sao? Anh thấy cay cay nơi đầu mũi. Bỗng nhiên, anh phát hiện ra rằng cái mùi gà mái trên người người vợ đã mất đi đâu hết, có lẽ cái mùi ấy từ trước tới nay thật sự chưa bao giờ có, chỉ là do ảo giác của anh mà thôi.

Lúc này anh còn phát hiện trên người mình còn có sự thay đổi, anh bỗng cảm thấy thèm muốn cô. Anh ôm chầm lấy người vợ đang định bỏ đi, kéo tay cô lại. “Em… đừng đi, đừng đi…”. Anh ôm chặt lấy vợ, kéo vào trong phòng ngủ, vật cô xuống giường. Trước nay anh chưa bao giờ thèm muốn cô đến vậy. Nhưng lúc này Lương Tiểu Sơ đã hoàn toàn trấn tĩnh, cô chống trả anh như đang chống trả một kẻ tội phạm định cưỡng hiếp cô. Trong lúc thoát thân, cô căm thù bạt một cái vào tai Hoàng Thượng: “Đồ khốn nạn! Anh đúng là thằng lưu manh! Tôi sẽ không tha cho anh đâu!”. Nói xong cô chạy nhanh ra cửa.

Hoàng Thượng bị tát một cái hoa cả mắt, anh ngồi thừ ra hồi lâu, bỗng nhiên anh chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao. Chuyện này xuất phát như thế nào? Anh như người mất trí, đau lòng nghĩ mãi không ra.

Nửa tháng sau khi ly hôn, Hoàng Thượng và Ngô Tuyết Văn tổ chức đám cưới. Họ chỉ mời vài người bạn thân đến dự. Lúc đầu Ngô Tuyết Văn tính mời hai mươi mấy người tình của mình đến dự hôn lễ nhưng cô lại ngại Hoàng Thượng. Trong lòng cô tràn đầy sự phấn khích, từ nay trở đi, cuộc sống mới của cô đã bắt đầu. Còn Hoàng Thượng, trong lòng anh lúc này lại xuất hiện một sự sợ hãi không yên, lại một lần nữa cuộc hôn nhân mới bắt đầu, một cuộc hôn nhân giả tạo, vội vã.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »