Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 2 ❖

Vừa từ Thâm Quyến về đến Bắc Kinh, tôi được tin Linke đã hoàn thành xong kịch bản hoạt cảnh nổi tiếng của mình có tên là “Phong táng”. Tôi không tìm thấy Lotimy ở Thâm Quyến, nhưng tôi có cảm giác rằng cô đã quay về Bắc Kinh. Hồi còn học đại học, Linke có viết kịch bản hoạt cảnh có tên là “Tử táng”. Anh ta tự cuốn giấy quanh mình rồi chôn mình xuống sân bóng rổ của ký túc xá học viện sân khấu kịch trong một ngày. Nằm đó, anh nghe được nhiều dư luận, thu hoạch cách quan sát và tư duy nhân loại dưới một góc độ khác.

Mùa đông cuối cùng trước khi tốt nghiệp, Linke lại tổ chức vở hoạt kịch “Băng táng” trong vườn trường. Linke dùng băng xây cho mình một ngôi mộ rồi ngủ trong ấy cả buổi sáng. Còn nhớ hôm đó, khi bước ra từ ngôi mộ băng, mặt anh ta đỏ bừng. Anh ta mặc nhiều áo quần nên không bị lạnh cóng. Cái người có khuynh hướng thích mai táng bản thân mình ấy cứ muốn được mai táng trong gió. Nhưng anh ta không biết phải làm sao để có thể mai táng trong gió. Hồi ở ký túc xá, anh ta từng kể cho tôi nghe về những suy nghĩ này. Anh bảo anh không tìm thấy một biện pháp nào cả, vì gió quá vô hình.

Về đến Bắc Kinh, chúng tôi gặp nhau tại Bar Arfulid, thiếu mất Linke. Cái thằng thiếu niên nho nhã đeo mắt kiếng ấy là người đầu tiên bị chết trong kịch hoạt cảnh của chính mình. Khi chúng tôi ngồi với nhau, tôi phát hiện không thấy anh ta, bèn hỏi thì được biết là anh đã chết rồi.

“Nó tìm được hình thức “Phong táng” chưa?”, tôi hỏi.

“Tìm được rồi. Hôm nó qua đời, ở Bắc Kinh có một trận gió lớn”, Lolan nói.

“Nó mặc cái áo gió màu xanh đậm”, Joena nói.

“Tay trái nó cầm một cái chong chóng có màu”, Geoke nói.

“Nó nói nó muốn đi Nội Mông, ở đó mới có gió Nam thổi mạnh”, Magar nói.

“Cậu đoán xem nó cầm quyển sách gì? Một quyển sách có tên “Kim mục trường”. Nó nói quyển sách đó có thể chỉ dẫn nó làm thế nào để đi vào cánh đồng cỏ”, Pepe nói.

“Nó còn để lại một bức thư. Trong thư, nó nói rằng cuối cùng nó có thể hoàn thành hoạt cảnh “Phong táng” của mình. Nó còn nói nó sẽ đi như gió, tan biến dần trong gió và đó sẽ là cái kết cục của kịch bản này”, Trần Hồng nói.

“Nó đã xa Bắc Kinh 9 ngày rồi. Nó đã hoàn thành tác phẩm của nó đúng không?” Sibrake hỏi tôi.

Tôi cầm bảng thời gian biểu, tính toán một hồi rồi nói: “Nó chắc chắn đã hoàn thành tác phẩm rồi. Nó đã được mai táng trong gió”.

“Vậy chúng mình hãy chúc mừng nó. Lần này thì cuối cùng, nó cũng đã hoàn thành vở kịch hoạt cảnh của mình. Lolan nâng ly lên, tôi cảm thấy giờ phút này thật yên lặng, yên lặng đến nỗi tôi có thể nghe được cả thế giới chỉ có một người đang đi, chỉ có một người đang khóc, một người hoài niệm, và một người cuối cùng nguyện táng mình trong gió. Hồi lâu sau, 8 người chúng tôi cùng chìm trong tiếng nhạc Mexico trong quán bar.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »