Ánh Sao Trên Tay

Lượt đọc: 902 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❖ 3 ❖

Ngô Tuyết Văn đang trong tâm trạng cực kì phấn kích. Một lần nữa, cô lại bị kích động trước việc chiến thắng một thằng đàn ông. Cô nhớ lại cái bộ mặt kinh ngạc, đau khổ của La Đông hôm đó trong nhà hàng Vương Phủ khi cô cho biết mình chỉ là một kỹ nữ. Cô đã khiến La Đông rơi bịch từ trên trời xuống, không còn hay biết gì nữa. Đó là một thằng đàn ông, một thằng đàn ông với bộ mặt kiên định. Tuyết Văn cười sằng sặc trong căn hộ của mình. Con Babi đang ngắm nhìn những con cá vàng bơi trong bể nước, Tuyết Văn vừa nghe ban nhạc 808 hát vừa nhún nhảy. Cô tự hào về bản thân. Chỉ trong vòng hai năm, bằng sắc đẹp của một phụ nữ, cô đã thu về không biết bao nhiêu thứ. Một tài khoản lên đến 6 số trong nhà băng, hàng lô xích xông quần áo, son phấn và cơ man nào là đồ trang sức. Tất cả đều do bọn đàn ông dâng tặng cô. Tuyết Văn đặc biệt thích chuỗi vòng 99 hạt ngọc phỉ thúy và chiếc nhẫn hình yên ngựa mà La Đông tặng. Thậm chí, lúc này cô lại cảm thấy tội nghiệp cho La Đông. Tuyết Văn nghĩ chờ một tháng nữa, khi La Đông đã loại bỏ cô ra khỏi đầu óc, cô sẽ lại mời anh ta đi chơi, không biết anh ta có còn muốn cùng với mình nữa không nhỉ?

Tuyết Văn cảm thấy hoàn toàn tự do. Cô không thuộc về bất kỳ một thằng đàn ông nào, cô chỉ thuộc về bản thân cô. Cô hoàn toàn thỏa mãn về mình. Phụ nữ cần phải học cách phát huy ưu thế của bản thân. Cô nhớ đến Hà Duy, người đầu tiên và cũng là người cuối cùng làm tổn thương cô, bây giờ chỉ còn một mình anh là thằng đàn ông chưa bị cô hạ nhục. Cô đã miệt thị không biết bao nhiêu thằng đàn ông. Song với cô, Hà Duy luôn là một đỉnh núi cao khó lòng vượt qua. Cô nghĩ mình phải tuyên chiến với anh ta. Trong bộ sưu tập quần lót đàn ông của Tuyết Văn, còn thiếu chiếc quần của Hà Duy. Tuyết Văn nhớ hồi còn học đại học, Hà Duy thường mặc chiếc quần đùi vải màu xanh mẹ anh ấy may cho, loại quần ấy bây giờ rất khó tìm thấy. Cô muốn tìm gặp Hà Duy, đã hai năm rồi cô chưa gặp anh. Suy nghĩ trong vòng năm phút, xác định những gì mình mong muốn... nhưng lâu lắm rồi cô không gọi điện cho anh.

“Xin chào. Cho hỏi Hà Duy có đó không?”

“Tôi đây. Chị là ai?”

“Là người bạn cũ của anh đây, có nhận ra không? Tuyết Văn, vâng, là em đây. Em rất muốn gặp anh, đi ăn tối với nhau nhé?”. Trong khi nói, Tuyết Văn nghe được tiếng đập thình thịch của trái tim mình. Tiếng Hà Duy vẫn mạnh mẽ, lôi cuốn như ngày nào, thật dễ chịu.

“... Ừ được. Chúng mình hai năm rồi không gặp nhau nhỉ?”. Anh bình tĩnh nói.

“Vâng. Vì thế em muốn gặp anh. Có việc muốn nhờ anh giúp. Em mời anh dùng bữa với em ở nhà hàng Bắc Kinh bảy giờ tối nay. Gặp nhau ở tầng hai nhà hàng Bắc Kinh được không?”.

“Ừ. Gặp nhau nói chuyện sau nhé, chào em”, Hà Duy cúp ống nghe.

Tuyết Văn cũng buông máy điện thoại. Cô mở tủ quần áo, nghĩ bộ sưu tập của mình sẽ thật hoàn mỹ. Cô cười.

Tuyết Văn nhìn thấy Hà Duy từ phía cửa lớn đang đi về phía cô, thần sắc tĩnh lặng. Anh vẫy tay chào cô rồi nhanh chân bước tới. Hà Duy chẳng thay đổi mấy, vẫn dáng vẻ thâm trầm, lão luyện ngày nào. Hiện anh đang làm biên tập cho tạp chí Văn hóa Đông Phương, anh vẫn viết, tiểu thuyết của anh càng ngày càng hay. Ngày xưa hồi còn học đại học, cô thường để đèn cả đêm ngồi chép cho anh bộ tiểu thuyết. Nhìn thấy anh xuất hiện, lòng Tuyết Văn không khỏi xúc động, nhưng ngay lập tức, cô tự kiềm chế mình, cười nhạt.

“Hồi này em đẹp quá. Chiếc váy này cũng rất đẹp”. Hà Duy vừa ngồi xuống vừa nói.

“Cám ơn lời khen của anh. Hai năm qua anh sống có được không? Sao chẳng điện thoại gì cho em cả?”, Tuyết Văn giả như trách móc. “Anh bận thế cơ à?”

“Anh bận tối ngày”.

“Em nhìn thấy hình anh trên trang bìa một tạp chí, trông khá lắm”.

“Thế thì phải cảm ơn tay phó nháy. Anh ấy là bạn của anh. Em sống thế nào?”. Anh nhìn cô cười. Tuyết Văn không sao đối diện được với ánh mắt ấy, ánh mắt của người đàn ông đầy trí tuệ, thâm trầm, lặng lẽ. Cô đã từng có được ánh mắt ấy, nhưng giờ đây cô đã mất nó.

“Em sống không đến nỗi, có thể nói khá hơn anh nhiều”. Tuyết Văn nói khiêu khích. Cô tiếp viên bước tới, Tuyết Văn lật qua lật lại cuốn thực đơn rồi kêu món cá chiên dầu hào, hải sâm nướng khô, tay gấu hầm rượu, tôm hùm đuôi phượng, cuối cùng là món vi cá om vàng. Hà Duy nhìn cô mỉm cười. Anh hiểu sau khi chia tay, Tuyết Văn lúc nào cũng muốn thể hiện mình có cuộc sống sung sướng hơn anh. Anh biết những món cô gọi kia tính ra bằng cả số tiền thu nhập của anh trong một năm. Nhưng sắc mặt của Hà Duy vẫn không thay đổi. Anh quá thừa hiểu cô. Người con gái ưa hiếu thắng này không hề thay đổi, ngoài việc cô ta đã già đi rất nhiều mà thôi, cô ta không còn những nét thơ ngây, trong sáng ngày nào. Cô tiếp viên viết thực đơn xong. Tuyết Văn nói với anh: “Chắc chắn là em sống khá hơn anh nhiều. Em có tiền”. Cô lấy chiếc ví trong túi, rút ra từ đó một xấp tiền đủ loại xanh xanh đỏ đỏ. Hà Duy nhìn thấy rõ những tờ tiền đó toàn là ngoại tệ, nào là bảng Anh, dollar Mỹ, yên Nhật, dollar Hồng Kông... nhưng rặt không có lấy một tờ nhân dân tệ. “Em không dùng tiền nhân dân tệ!”

Hà Duy không thay đổi sắc mặt nói: “Em đúng là sống khá sung túc, anh không nghi ngờ điều này”.

“Thế mà trước đây anh bảo sống với em, anh sẽ bị hủy hoại”. Tuyết Văn lạnh lùng nói.

“Chuyện xưa không nên nhắc lại được không? Anh muốn biết em hẹn anh tới đây có chuyện gì?”, Hà Duy nhẹ nhàng hỏi.

Tuyết Văn cười một hồi: “Ha... là thế này... Em nói anh đừng cáu nhé. Em có một ý đồ xấu, đó là em đang sưu tầm quần lót của những người đàn ông đã ngủ với em. Hiện chỉ thiếu mỗi chiếc quần của anh. Em nghĩ... xin lỗi cho em nói thẳng. Em muốn trả 2000 đô lấy chiếc quần của anh. Em muốn biết anh còn dùng chiếc quần đùi màu xanh đó không?”, Tuyết Văn nở nụ cười độc ác “Còn dùng không?”

Hà Duy lặng người trong giây lát. Lúc này cô tiếp viên bắt đầu bê những món đồ ăn tới. Cá chiên dầu hào, hải sâm nướng khô, tay gấu hầm rượu, tôm hùm đuôi phượng... Cô tiếp viên bước đi, Hà Duy nhìn Tuyết Văn vẫn đang cười với một nụ cười độc ác.

“Em không nên hạ nhục anh như vậy”. Anh nói. “Việc đó không cần thiết”.

“Không, em không đùa đâu, em nói thiệt đó. Em đưa tiền cho anh luôn bây giờ”. Cô nói rồi rút trong ví ra một xấp tiền đô loại 100 đồng rồi đếm. “Xin hãy đáp ứng tâm nguyện này của em. Đây là lần khẩn cầu cuối cùng của em”.

Anh vẫn nhìn cô. “Em không nên dùng cách đó để hạ nhục anh. Em lúc nào cũng muốn thắng anh. Anh hiểu rằng em quá hiếu thắng. Chúng mình đã từng yêu nhau thật lòng, và cũng đã làm tổn thương đến nhau. Có lẽ em vẫn còn hận anh, cho đến ngày hôm nay em vẫn không thể vượt qua được anh, đó là tất cả những gì anh lý giải. Chỉ có điều em không nên đùng cách đó để miệt thị anh, nói đúng ra, việc làm này của em hôm nay chính là em đang tự miệt thị bản thân mình. Nói đúng ra, chiếc quần đùi đó của anh không đáng nhiều tiền như vậy, nhưng nó lại là chiếc quần quí giá nhất trên đời này”.

“Xin anh đồng ý cho”. Tuyết Văn nói.

Bỗng nhiên Hà Duy lại cảm thấy rất xúc động. Không hiểu vì lẽ gì, anh cảm thấy thái độ và cách sống của cô bây giờ, tất cả đều liên quan đến anh. Chính là anh, người đã khiến cô 18 tuổi phải đi nạo thai để rồi có cái nhìn quá coi thường cuộc sống và những người đàn ông như hôm nay. Mãi cho tới hôm nay, anh mới hiểu, sự việc đó ảnh hưởng quá lớn đến đời một người con gái. Anh thấy Ngô Tuyết Văn vẫn chỉ là một con người thật yếu đuối, thật đáng thương. Tất cả những điều đó phát sinh từ lòng hận thù anh mà thôi. Anh quay qua nói với cô: “Tuyết Văn này, thật đấy, em đang tự miệt thị chính bản thân em. Anh không hiểu tại sao em lại đối xử với chính mình như vậy? Đúng, chuyện chia tay của anh đã gây cho em một vết thương lớn, khiến em thù hận tất cả bọn đàn ông, và thế là em tuyên chiến với họ bằng cách chinh phục từng người, từng người một, xé nát trái tim họ, đồng thời thu về từ họ những thứ mà em muốn. Tất cả những chuyện đó đều xuất phát từ việc em hận anh, từ việc em cho là anh đã làm tổn thương em. Thế nhưng hoàn toàn ngược lại, em đang tự làm tổn thương bản thân mình. Như vậy em có đáng được tôn trọng không? Có được là một người phụ nữ có hạnh phúc thực sự không? Không hề. Em vẫn ở trên chín tầng mây, thành trái bóng chuyền qua chuyền lại trong tay bọn đàn ông. Cuộc sống như vậy được coi là vui thú sao? Xem ra em chẳng vui vẻ tí nào. Tuyết Văn, tại sao em không dừng lại đi, hãy chọn một người đàn ông tốt lấy làm chồng? Tại sao em không muốn sinh một đứa con để thành một người phụ nữ hoàn chỉnh? Trong cuộc sống có rất nhiều trách nhiệm và nghĩa vụ cần chúng ta kiên nhẫn đón nhận. Còn em, em đang biến thành một người không có trái tim trong thành phố này. Điều này chẳng có ý nghĩa gì. Anh có thể chấp nhận sự miệt thị của em, và ngày mai, ngày mai anh sẽ gửi chiếc quần ấy cho em mà không lấy bất kỳ đồng tiền nào. Chỉ có điều cuối cùng, chính em mới là người bị nhạo báng. Tại sao em không chọn cách sống mà một người phụ nữ nên có? Em không có lý do nào để đổ lỗi hết lên đầu anh. Bởi vì tự em đã lựa chọn tự do cho mình. Em hãy chọn một lối sống giản dị. Thôi. Anh đi đây”, Hà Duy đứng lên. “Lần sau để anh mời em ăn cơm”. Nói xong anh bước đi.

Tuyết Văn ngồi đó nhìn những đĩa thức ăn nguội lạnh chưa động miếng nào. Bỗng chốc, cô nhận ra những lời nói của Hà Duy lại chạm tới vết thương lòng. Cho tới hôm nay, cô chợt nhận ra người mà cô cừu hận chỉ là người trong tưởng tượng, một hư ảnh. Có lẽ anh ta đúng, chỉ là tự mình chọn cách sống cho mình. Mình vẫn không thắng nổi anh ta. Tuyết Văn đau lòng khóc òa lên.

Trở về căn hộ, trong lòng Tuyết Văn tràn ngập một tình cảm mất mát mà cô chưa bao giờ có. Cô đem tất cả những chiếc quần đùi sưu tầm được vào buồng tắm, lấy kéo cắt nát chúng ra sau đó châm lửa đốt. Những gương mặt đàn ông lần lượt xuất hiện trong ánh lửa. Cô vẫn khóc, cô nghĩ bản thân cô từ trước tới nay vẫn luôn là kẻ bại trận, chưa hề thắng bao giờ. Cô cảm thấy sợ, trước nay mình chưa bao giờ thắng! Cô gào ầm lên, cô đốt tất cả số quần đùi thành một đống tro tàn, xả nước vào cho chúng trôi đi. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, ngắm nhìn Bắc Kinh dưới những ánh đèn sáng nhấp nháy. Có lẽ mình thật sự nên thay đổi cách sống, mình phải chọn lối sống của một cô gái chân chính.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 1 năm 2025

« Lùi
Tiến »