Bàn tay lớn của Lý Đạo Huyền nhấc bổng Tần Trường Thanh lên, treo lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất chừng sáu bảy mét.
Khi pho tượng này cử động, Lý Đạo Huyền cảm thấy rất linh hoạt, hơn nữa còn rất có lực, bởi vì nó không chỉ làm từ silicon, bên trong còn có khung xương bằng kim loại làm giá đỡ, cho nên thân thể sẽ không mềm nhũn.
Hắn còn thấy khá thích cơ thể này.
Lý Đạo Huyền không trực tiếp bóp chết Tần Trường Thanh, mà khống chế lực đạo, khiến Tần Trường Thanh cảm nhận được sức mạnh to lớn đang ép hắn lại thành một cục, nhưng vừa vặn lại không bị thương.
Tần Trường Thanh cả người đều sợ ngây dại, trong cổ họng không thốt nổi lấy nửa câu, chỉ có hai chân vẫn đang đạp loạn trong không trung.
Còn bách tính Giáng Châu thì reo hò ầm ĩ, không ít người vừa la vừa hét, lệ rơi đầy mặt.
Cũng không trách bọn họ kích động, thờ phụng thần tiên cả đời bỗng nhiên hiển linh, ai mà không kích động cho được?
Lý Đạo Huyền: "Mọi người nói xem... Tần Trường Thanh có phải quan tốt không?"
Bách tính nhất thời cứng đờ.
Bình thường có người hỏi bọn họ như vậy, chắc chắn phải đáp là "quan tốt".
Nhưng hiện tại người hỏi họ là Tắc Vương, câu trả lời này thì... hừ...
Một bách tính hét lớn: "Không phải quan tốt, hắn là cẩu quan."
Một bách tính khác cũng hét theo: "Hắn nhận tiền của người giàu, giúp bọn họ ức hiếp lương dân."
"Chu viên ngoại cướp đoạt cháu gái của lão Dương, lão Dương đến nha môn tri châu đánh trống kêu oan, ngược lại bị cẩu quan này tống giam vào ngục, tra tấn đến chết."
"Hắn giúp Lý viên ngoại cướp hai mẫu đất của nhà họ Trịnh!"
Bách tính đối với vị tri châu Tần Trường Thanh này xem ra đã tích oán từ lâu, trước kia không tìm được lối thoát, nhưng bây giờ có Tắc Vương đứng ra "chủ trì công đạo", nỗi bất mãn tích tụ đã lâu kia, lập tức tuôn trào như lũ đổ.
Lý Đạo Huyền nghiêm túc lắng nghe, muốn xem có ai nói đỡ một câu tốt cho Tần Trường Thanh hay không, tuy nhiên, một câu cũng không có, ngoại trừ những lời mắng chửi hắn, ngay cả một lời khen hắn cũng không tìm thấy.
Đến nước này, Lý Đạo Huyền đã biết nên làm gì.
"Vị quan này có đáng giết hay không, do các ngươi quyết định."
Lý Đạo Huyền nói xong, chậm rãi đặt Tần Trường Thanh vào chính giữa đám đông bách tính...
Vừa mới đặt xuống, "phì", một bãi nước bọt đã nhổ lên mặt Tần Trường Thanh.
Tiếp đó, một tảng đá từ bên cạnh bay tới, "bộp" một tiếng đập trúng đầu Tần Trường Thanh, rồi nảy văng ra, trúng một bách tính bên cạnh, bách tính kia ôm trán kêu to: "Đù, đừng ném đá bậy bạ, trúng người mình rồi, dùng chân tay không tốt sao?"
"Đúng đúng, đừng làm bị thương người mình."
Một đám bách tính vung chân tay lên, nhắm vào Tần Trường Thanh ở giữa mà đánh đập túi bụi.
Những bách tính này bình thường không ai chống lưng, bị tham quan ức hiếp cũng chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng, bây giờ có Tắc Vương cao tám mét đứng ra chống lưng, cuối cùng đã hiểu được cảm giác "có hậu đài" là gì, không cần phải để người ta ức hiếp nữa, tất cả bất mãn đều được trút hết ra bằng chính đôi nắm đấm của họ.
Người ở vòng ngoài không đánh được, thế mà còn rất gấp: "Cho ta vào, để ta đá hai cái."
"Phải thay phiên nhau đánh chứ! Người đằng trước đừng có chỉ tự mình đánh cho sướng, để chúng ta ở ngoài cũng vui lây với."
Lúc này, hầu như toàn bộ bách tính thành Giáng Châu đều đang đổ dồn về cửa miếu Tắc Vương, đầu phố chật hẹp sớm đã không đứng nổi nữa, trên tường vây bên cạnh cũng bò đầy người, thậm chí mái nhà ở xa cũng đứng đầy người, có người thậm chí vì mái nhà không chắc chắn, giẫm thủng một lỗ rồi rơi xuống, gây ra một phen gà bay chó chạy.
Tần Trường Thanh trong đám đông nhanh chóng bị nắm đấm và chân cước của bách tính đánh cho không còn ra hình người, sau khi không còn "mục tiêu công kích", bách tính lại vẫn không giải tán, vẫn vây lấy ba tầng trong ba tầng ngoài, vẻ mặt thành kính nhìn vị Tắc Vương khổng lồ trước mắt.
"Đại ân của Tắc Vương!"
Lý Đạo Huyền thấy cục diện đã khống chế được, có thể bắt đầu đẩy mạnh kế hoạch của mình, chậm rãi mở miệng, dùng âm điệu mang theo tiếng vang nói: "Mưa... đã rơi rồi... năm nay các ngươi có thể trồng trọt rồi..."
Bách tính: "Tắc Vương phù hộ! Năm nay được mùa."
Tắc Vương là thần ngũ cốc được mùa mà, bách tính đương nhiên trước hết là cầu điều này.
Lý Đạo Huyền: "Chỉ có được mùa là không đủ, còn phải có sự vận chuyển thuận tiện..."
Đạo lý này, bách tính hơi có chút kiến thức đều hiểu, bọn họ ngẩn người, có chút không hiểu vì sao Tắc Vương lại muốn nói điều này vào lúc này.
Lý Đạo Huyền: "Ta chỉ quản việc được mùa, không quản được việc khác... Cho nên... ta mời một người bạn đến giúp các ngươi, tên của hắn là Đạo Huyền Thiên Tôn..."
Bách tính cũng không biết Đạo Huyền Thiên Tôn là ai, nhưng Tắc Vương nói là bạn, vậy là được rồi, còn hỏi nhiều làm chi, tóm lại cứ tạ ơn trước đã: "Đa tạ Tắc Vương!"
Lý Đạo Huyền: "Đạo Huyền Thiên Tôn sẽ giúp các ngươi khơi thông dòng sông, giúp các ngươi làm giàu, các ngươi phải phối hợp cho tốt..."
Bách tính: "Tuân lệnh!"
Rất nhanh, vị Tắc Vương khổng lồ kia bay lên, càng bay càng cao, càng bay càng cao... chui vào trong một đám mây thấp, tầng mây khép lại, Tắc Vương biến mất không thấy.
Bách tính: "Oa! Tắc Vương quay về trời rồi."
Tiếp đó, tầng mây lại tách ra, lần này bay ra một vị thần tiên có thể hình nhỏ hơn Tắc Vương rất nhiều, to bằng thể hình người bình thường.
Đây đương nhiên là Lý Đạo Huyền lấy ra thêm một tiểu Thiên Tôn silicon kích cỡ tỷ lệ nhỏ, tiểu Thiên Tôn này từ trên trời giáng xuống, "bịch" một tiếng ngồi trước mặt mọi người, lần này bên trong cơ thể silicon không có khung xương kim loại nữa, cho nên cơ thể này rất mềm, đàn hồi. Sau khi rơi xuống đất còn uốn cong một cách kỳ lạ, vặn thành góc độ mà người bình thường tuyệt đối không thể vặn được, sau đó xoẹt một cái lại đàn hồi trở về, lúc này mới đứng vững.
Bách tính: "..."
Thiên Tôn silicon lắc lắc tay, lắc lắc chân, sống lại rồi!
Hắn toét miệng "hê hê" cười: "Tắc Vương để ta đến chăm sóc các ngươi."
Bách tính nhất thời không biết nên nói gì, đành tiếp tục nói: "Đa tạ Thiên Tôn!"
Thiên Tôn silicon giơ tay chỉ về phía sông Phần bên cạnh thành châu: "Ta muốn mở rộng, đào sâu con sông này, khôi phục năng lực vận tải đường thủy ngày xưa của nó, các ngươi mau mau thông báo cho ngư dân trên sông, tất cả lên bờ, kéo cả thuyền gỗ nhỏ của họ lên bờ, kẻo lát nữa bị ta thi pháp làm hỏng."
Bách tính bán tín bán nghi.
Họ tin Tắc Vương, nhưng lại không quá tin vị thần tiên lai lịch bất minh này, nếu không phải thấy hắn bay từ trên trời giáng xuống, thậm chí sẽ có người cho rằng hắn là kẻ lừa đảo.
Tuy nhiên... hành động từ trên trời giáng xuống này, ít nhiều vẫn mang theo chút khí thế thần uy, bách tính cũng không dám làm càn, vẫn ngoan ngoãn nghe theo mệnh lệnh.
Ngư dân vội vã lái thuyền gỗ nhỏ của mình vào bờ, bách tính trên bờ giúp sức kéo, đưa tất cả thuyền gỗ nhỏ đó lên bờ, kéo ra xa bờ một khoảng.
Rất nhanh, trên đoạn sông Phần này, đã không nhìn thấy một chiếc thuyền nào nữa.
Thiên Tôn silicon leo lên lầu nam thành châu, đối mặt với con sông Phần giống như cái mương nước nhỏ, giơ hai tay lên: "Mọi người nhìn cho kỹ đây!"