Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9784 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 153
canh ba (1).

❊ ❊ ❊

Khuất phu nhân trừng mắt nhìn: “Ta nói câu nào không đúng sao?” Nhiều câu lắm, thưa cô mẫu.

Tiết Vãn Thiền khẽ thở dài: “Cô mẫu sai nhất là muốn dùng tiền để đuổi khéo Từ cô nương.” Nàng không muốn nói nhiều.

Dẫu sao cô mẫu cũng chỉ vì chuyện hôn sự của nàng, dù có chỗ không đúng cũng chỉ có thể nói khéo, nếu không, dù thân thiết đến đâu, cô mẫu cũng sẽ cảm thấy nàng không biết phải trái.

Cô mẫu vốn không phải là người ngang ngược, hung hãn, nhưng đối với chuyện hôn sự, hẳn là vì quá lo lắng mà rối trí.

Khuất phu nhân mấp máy môi, cuối cùng cũng không nói thêm gì.

Hôm nay không thuận lợi, bị một nha đầu cãi lại một phen.

Nhưng lời cuối cùng của Từ Linh Phủ quả thực khiến bà có chút đuối lý.

Thấy cô mẫu như vậy, Tiết Vãn Thiền khẽ hạ đôi lông mi dài như cánh bướm, nhắm mắt lại, tựa vào vách xe để dưỡng thần.

Nhưng trong đầu lại không yên tĩnh, bất giác hồi tưởng lại mấy lần gặp mặt Từ Linh Phủ.

Lần đầu tiên, nàng vận bạch y đứng trước nha môn, cùng biểu ca đứng chung một chỗ, được dân chúng cảm kích, yêu mến.

Khi đó, Từ Linh Phủ mạnh mẽ, quyết đoán, rất xứng đôi với biểu ca. Nhưng không phải là sự xứng đôi giữa nam nữ, mà là một sự đồng điệu trong tâm hồn và lý tưởng.

Lần thứ hai gặp nàng, là trước miếu Nguyệt Lão, nàng vận trang phục thanh lịch, đứng giữa dòng người phàm trần đông đúc, lại như tự mang theo hào quang, cách biệt một lớp mờ ảo với cõi tục, đẹp như tiên nữ hạ phàm.

Lần thứ ba gặp nàng, là ở cánh đồng quê.

Nàng ngồi xổm trên đất, vạt áo dài của chiếc áo bào tròn cổ được vén lên để tránh bị bẩn, cả người toát lên vẻ tự nhiên, thoải mái. Nàng ân cần chỉ dạy cho các phụ nữ nông dân cách trồng hẹ.

Rõ ràng là một nhân vật như tiên nữ thoát tục, lại làm những việc gần gũi với đời thường nhất, mà không hề khiến người ta cảm thấy không hợp lẽ.

Vừa rồi, thấy người gặp nạn, nàng lại không chút do dự mà nhảy xuống giếng cứu người...

Mỗi lần gặp, đều là một dáng vẻ khác nhau, đến mức cho dù hai người là tình địch, nàng cũng không thể phủ nhận rằng, mỗi dáng vẻ của Từ Linh Phủ đều rất đẹp.

Đẹp đến cực độ.

Nàng thở dài một tiếng, mơ hồ hiểu được vì sao biểu ca lại thích nàng ấy.

Từ Linh Phủ là kiểu người hoàn toàn khác với nàng.

“Tình không liên quan đến dục vọng. Người cao thượng không để ý đến danh giáo, vì vậy mới có thể thuận theo tự nhiên mà hành động.” Sự hồn nhiên, khoáng đạt của Linh Phủ, ở một mức độ nào đó, rất hợp với sự thanh liêm, vô tư trong nội tâm của biểu ca. Họ đều là những người sống thuận theo tự nhiên.

Nàng dần dần hiểu rõ Từ Linh Phủ, cũng dần dần d.a.o động về khả năng giành chiến thắng trong cuộc cạnh tranh tình cảm này.

--- Phòng phía đông nhà họ Dương.

Sau khi được cứu trở về, La Thanh Phương luôn ở trạng thái ngơ ngác.

Dương nhị tẩu sắc gừng làm canh cho nàng, nàng cũng không từ chối. Người ta đưa quần áo thay cho nàng, nàng cũng ngoan ngoãn để họ thay giúp, trông như thể chỉ bị kinh hãi mà thôi.

Linh Phủ thấy tình trạng này, lại khẽ cau mày.

Những lời phụ nhân ngoài kia bàn tán, nàng đều nghe rõ. Cộng thêm sự mắng nhiếc của La tẩu tử và những gì nàng nghe được ở cánh đồng cao lương hôm nọ, Linh Phủ trong lòng đã có phán đoán sơ bộ.

La Thanh Phương hẳn không phải vô ý ngã xuống giếng, mà là đã chuẩn bị sẵn để nhảy giếng tự vẫn.

Còn nguyên nhân, mười phần thì chín phần là liên quan đến tên biểu ca kia.

Tình ái, thật sự là thứ nguy hiểm c.h.ế.t người.

Linh Phủ âm thầm lắc đầu.

Vì lo nàng ta bị bệnh, nàng liền sai người lên trấn mời đại phu tới khám cho La Thanh Phương.

Đại phu kê mấy thang thuốc trừ hàn, lại thêm thuốc an thần giải uất, nói rằng thân thể không vấn đề gì, chỉ là lòng dạ bị đè nén, sầu muộn mà thôi.

A Vân lặng lẽ tiến tới bên Linh Phủ, hạ giọng nói:

“Cô nương, nếu đại phu bảo nàng không có gì nghiêm trọng, chúng ta có nên đưa nàng…” Linh Phủ lắc đầu, bước ra ngoài.

A Vân theo ra, Anh Nữ cũng ghé lại.

Linh Phủ liếc mắt nhìn vào trong phòng, nói:

“Ta thấy cô nương này tâm trạng không được ổn. Nếu đưa nàng về nhà, người chị dâu kia nhất định sẽ lại nói những lời cay nghiệt.” A Vân thở dài:

“Nhưng chúng ta cũng không biết phải an bài nàng thế nào…” Linh Phủ ngẫm nghĩ rồi đáp:

“Tạm giữ nàng lại vài ngày vậy.” Nàng lo lắng La Thanh Phương tổn thương tình cảm quá nặng, lại bị chị dâu nhục mạ trước mặt người khác, ý định tìm cái c.h.ế.t vẫn chưa tiêu tan.

Ít nhất, chờ nàng thoát khỏi trạng thái bi cực này rồi hãy tính, bằng không, cứu cũng chỉ là vô ích.

Tối đó, A Vân dọn vào ngủ chung phòng với Linh Phủ, còn Anh Nữ và La Thanh Phương nghỉ cùng nhau để tiện bề chăm sóc.

Khoảng đầu canh hai, giữa lúc đang chìm trong giấc ngủ, Linh Phủ lờ mờ nghe được một tiếng động rất nhỏ, khẽ mở mắt ra.

Từ khi tu luyện công pháp của nguyên chủ, thính lực của nàng đã vượt trội người thường, ngay cả trong lúc ngủ cũng giữ được chút cảnh giác, bởi vậy một tiếng động nhỏ nhặt kia cũng khiến nàng tỉnh lại.

Quay đầu nhìn, bên giường bên cạnh, A Vân đang thở đều, ngủ say như chết.

Chính lúc này, nàng nghe thấy tiếng cửa mở khe khẽ.

Linh Phủ lập tức khoác áo xuống giường.

Có lẽ vì sợ làm kinh động người trong phòng, cửa ngoài không khóa kỹ, Linh Phủ nhẹ nhàng đẩy ra, liền bước tới đông sương phòng.

Dưới ánh trăng nhạt nhòa, bóng dáng La Thanh Phương đi về phía tây.

Nàng ta đi không nhanh, bước trong bóng tối, thỉnh thoảng lại vấp phải đá hay cỏ dại, nhưng tựa như chẳng hề quan tâm.

Nữ tử này đêm hôm khuya khoắt mà ra ngoài, rốt cuộc muốn làm gì? Linh Phủ lập tức im lặng, giữ khoảng cách không xa không gần mà theo sát. Không ngờ lại đi thẳng đến khu rừng ngô đồng phía tây.

Đang lúc nàng phân vân có nên bước tới hỏi hay không, bỗng thấy La Thanh Phương dừng chân, rồi tháo dây lưng của mình xuống.

Dây lưng?

Đang hơi sửng sốt, lập tức Linh Phủ thấy La Thanh Phương quấn dây lên nhánh cây ngô đồng, buộc lại thành nút.

“La cô nương!” Giữa cơn tuyệt vọng, bị người gọi giữa đêm khuya, tay La Thanh Phương thoáng run lên, dây buộc chưa kịp hoàn chỉnh đã bị giật ngược ra. Nàng ta bị tiếng gọi dọa cho giật mình.

Chỉ thấy dưới ánh trăng, một bóng dáng thanh mảnh mà cao ráo bước lại gần.

La Thanh Phương theo phản xạ lui hai bước, tay siết c.h.ặ.t trước ngực.

“Ngươi… ngươi là…” Nàng ta không sợ chết, nhưng chính mình chưa thành quỷ mà lại thấy quỷ giữa đêm khuya… “Là ta.” Linh Phủ lấy trong lòng ra cây hỏa chiết, bật sáng.

La Thanh Phương nhìn rõ gương mặt người trước mắt.

Không phải quỷ. Là cô nương cứu nàng ta lúc chiều, Linh Phủ – người được dân làng kính trọng.

Sao nàng ấy lại…?

La Thanh Phương cắn c.h.ặ.t môi, thấp giọng:

“Linh Phủ cô nương, ngươi với ta chẳng thân chẳng thích, cớ sao ngươi phải quản sống c.h.ế.t của ta?” Linh Phủ đứng yên, ánh lửa chiếu lên gò má nhẵn nhụi, đôi mắt đen như ngọc, ánh lên niềm cảm thông không lời.

“Chỉ vì vị biểu ca của ngươi sao?” Giọng nói nàng trong trẻo mà mềm mại, dưới đêm nghe càng thêm rõ. Nhưng với La Thanh Phương, lời đó như sét đánh bên tai.

“Sao ngươi biết?!” La Thanh Phương sắc mặt lúc trắng bệch, lúc đỏ bừng, tâm trạng rối bời.

Nàng ta vẫn nghĩ chuyện của mình chỉ có huynh tẩu mơ hồ đoán được. Nàng ta đã cố ý che giấu kỹ càng. Nhưng tại sao…?

Nếu cả vị khách qua đường trú trong làng này cũng biết, vậy chẳng phải cả thôn đều đã rõ ràng?

Thôi, thôi, thôi… Dù sao cũng là người sắp chết, bị biết thì đã sao? Nhiều nhất, ở mộ phần bị người nhổ đôi ba bãi nước bọt, nàng ta cũng chẳng nghe thấy được.

La Thanh Phương run rẩy hé môi, rít ra một nỗi bi ai nặng trĩu.

“Cô nương đã biết, thì nên hiểu rằng ta không còn đường sống…” “Nữ tử thôn quê vốn mệnh mỏng như cỏ. Cô nương đừng cản ta tìm c.h.ế.t nữa!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »