Vũ Lăng Xuân Thiếu

Lượt đọc: 9789 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »
Chương 130
chí nhu.

❊ ❊ ❊

Khuất phu nhân trầm giọng nói:

“Đi, phái người tìm khắp huyện cho ta, cũng cử người đến nhà của Linh Phủ tiểu thư xem thế nào.” “Vâng.” Trình Duệ nhận lệnh rồi lui ra, Triệu bá lo lắng dõi nhìn sang hắn.

Khuất phu nhân ngẩng đầu nhìn Tiết Vãn Thiền:

“Cô mẫu cũng từng nói rằng nên lấy tĩnh chế động, chậm rãi giải quyết sẽ hay hơn. Nhưng con xem, họ có để chúng ta có thời gian làm thế không?” Tiết Vãn Thiền với dung nhan yêu kiều tựa đóa đào, lúc này cũng thoáng tái nhợt. Sau một hồi suy nghĩ, nàng cố gượng cười, nhẹ nhàng đáp lời:

“Cô mẫu, chúng ta cũng không cần quá lo lắng. Biểu ca và Linh Phủ tiểu thư cùng ra ngoài xử lý công việc cũng là thường tình, không phải sao? Hay để hỏi Triệu bá hoặc Trình Duệ xem thế nào?” Ánh mắt nàng khẽ lướt qua Trình Duệ và Triệu bá.

Triệu bá hiểu ý, liền kín đáo huých nhẹ vào hông Trình Duệ.

“Đúng vậy! Lần trước công tử cũng từng cùng Linh Phủ tiểu thư đi đến Thủy Dương Phường và ban đêm, mới tìm ra được chứng cứ phạm tội của Tưởng Đồng Phạm.” Trình Duệ lớn tiếng đáp.

Tiết Vãn Thiền quay đầu, nở nụ cười với Khuất phu nhân:

“Người xem, con đã nói rồi mà, biểu ca là người thấu đáo nhất, nhất định đang bận rộn việc công thôi.” Nàng lại quay sang Trình Duệ:

“Vậy những khi công tử hành động như vậy, có bao giờ để lộ chút tin tức nào trước không?” Trình Duệ lập tức đáp:

“Chắc chắn không!” “Thế thì rõ rồi, biểu ca hẳn đang điều tra chuyện hệ trọng.” Tiết Vãn Thiền vừa an ủi Khuất phu nhân, cũng là tự nhủ lòng mình.

Khuất phu nhân vẫn không hài lòng:

“Có việc gì nhất thiết phải gọi Linh Phủ tiểu thư đi cùng? Cả huyện nha lớn thế này, chẳng lẽ không ai hữu dụng ngoài nàng ta?” Tiết Vãn Thiền bất lực, nhẹ nhàng lắc cánh tay Khuất phu nhân, ánh mắt cầu khẩn nhìn bà.

Khuất phu nhân không còn cách nào khác, phất tay ra lệnh cho Triệu bá và Trình Duệ tiếp tục đi tìm Khuất Nguyên Đình.

Khuất phu nhân thở dài một hơi:

“Con bé này, lúc nào cũng đứng về phía biểu ca con. Tấm lòng ấy liệu nó có hiểu được không?” Hàng mi dài của Tiết Vãn Thiền khẽ rung động, tựa hồ cánh bướm vỗ nhè nhẹ, đẹp đến mơ hồ.

Nàng nhìn Khuất phu nhân, nhẹ giọng đáp:

“Con không chỉ vì biểu ca mà nói, mà còn mong cô mẫu đừng để cơn giận hại đến thân mình.” Khuất phu nhân cảm thán:

“Cô mẫu biết con là đứa hiếu thuận, hiểu chuyện, nhưng biểu ca con sao lại mê muội vì nàng ta đến mức không nhận ra điều tốt đẹp ở con?” Tiết Vãn Thiền chăm chú nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng:

“Con không vội, cô mẫu cũng đừng lo lắng. Vãn Thiền nhất định khiến biểu ca hiểu rằng, con mới là người quan tâm và vì huynh ấy nhất.” Nàng quay đầu, cười với Khuất phu nhân:

“Cô mẫu, nếu là con, con sẽ không cứng rắn với biểu ca như vậy đâu. Người xem, trong những câu chuyện truyền kỳ, hai người càng bị ngăn cấm thì lại càng quyết tâm ở bên nhau. Phàm là con người, ai cũng có lòng chống đối, huống chi biểu ca là bậc đại trượng phu, làm sao chịu nổi sự ép buộc?” “Nếu cô mẫu ép biểu ca đến đường cùng, huynh ấy mà làm ra chuyện gì, chẳng phải hối hận không kịp sao?” Khuất phu nhân bị lời nàng lay động, bắt đầu cân nhắc.

Tiết Vãn Thiền tiếp lời:

“Người nghĩ xem, trước khi chúng ta đến, nếu biểu ca thực lòng, đã sớm thu nhận Linh Phủ tiểu thư rồi. Nhưng huynh ấy không làm thế, hẳn là vẫn ghi nhớ lời giáo huấn của cô mẫu. Biểu ca tuy bề ngoài ôn hòa, nhưng nội tâm lại rất kiên cường, nếu cứ ép buộc mãi, e rằng chẳng được kết quả tốt.” Khuất phu nhân nghe vậy, lòng dịu đi không ít:

“Lời của Vãn Thiền có lý.” Tiết Vãn Thiền chậm rãi đứng lên, tựa vào lan can nhìn những tảng đá lớn dưới mặt hồ Thái Hồ, đôi môi anh đào khẽ mở:

“Thiên hạ chí nhu, hành thiên hạ chí kiên. Cô mẫu nhìn xem, dù mềm mại như nước, cũng có thể làm thấm đẫm những tảng đá lớn của Thái Hồ, huống chi là lòng người bằng da thịt?” Nữ tử diễm lệ với chiếc cằm hơi ngẩng, trong mắt lóe lên tia sắc bén thoáng qua.

Đúng lúc này, Triệu bá vội vã chạy tới:

“Bẩm phu nhân, công tử đã trở về, hiện đang làm việc tại tiền nha.” Khuất phu nhân và Tiết Vãn Thiền đưa mắt nhìn nhau. Khuất phu nhân hỏi:

“Thế còn Linh Phủ tiểu thư, nàng ấy có trở về cùng không?” Triệu bá cúi người đáp:

“Nghe báo lại, không thấy Linh Phủ tiểu thư.” Khuất phu nhân thoáng kinh ngạc, lại nhìn Tiết Vãn Thiền, thấy nàng như đang suy tư, bèn nói với Triệu bá:

“Biết rồi, bảo Trình Duệ chú ý theo sát công tử.” “Vâng.” Triệu bá nhận lệnh rời đi.

--- A Vân và Anh Nữ đang quét dọn phòng thì Tiết Tố bước tới nói:

“Các ngươi thu dọn đồ đạc rồi đến tiền nha, huyện lệnh đại nhân gọi các ngươi qua.” Anh Nữ kinh ngạc: “Là Huyện lệnh đại nhân gọi chúng ta, không phải Linh Phủ tiểu thư sao?” “Đúng vậy, là Huyện lệnh đại nhân gọi các ngươi.” Nghe vậy, ánh mắt A Vân khẽ lóe sáng, xúc động siết c.h.ặ.t tay áo: “Vâng, nô tỳ lập tức qua ngay.” Đợi Tiết Tố đi khỏi, A Vân và Anh Nữ trở về phòng mình. Anh Nữ vội thu xếp đồ đạc, tưởng rằng sẽ trở về thôn Khê Kiều ngay.

Nàng thu xếp gần xong, quay đầu nhìn lại thì thấy A Vân chẳng thu dọn gì cả, chỉ đang chăm chú soi gương sửa soạn, chải tóc mai, cài hoa ngọc, liền không hiểu hỏi:

“A Vân, sao ngươi vẫn chưa thu dọn đồ?” A Vân miệng thì trả lời qua loa: “Thu dọn ngay đây.” Tại phòng ký nha của huyện nha, A Vân và Anh Nữ đứng ngoài cửa đợi được triệu kiến. Lòng A Vân vui mừng hớn hở, không cần nói cũng rõ.

Chẳng bao lâu, Khuất Nguyên Đình truyền gọi cả hai vào.

A Vân nhanh chóng ngước mắt, nhìn thấy sau án thư là một thân ảnh uy nghiêm, anh tuấn trong quan bào, lập tức gương mặt ửng đỏ, khẽ cắn môi: “Nô tỳ bái kiến đại nhân.” Anh Nữ cũng theo đó hành lễ.

Khuất Nguyên Đình liếc nhìn cả hai, thấy các nàng đều mang theo bọc đồ, gật đầu nói:

“Linh Phủ tiểu thư bệnh rồi, mấy ngày tới hai ngươi đến Đôn Nghĩa Phường chăm sóc nàng cho tốt. Nếu nàng có chuyện gì, hoặc tình trạng sức khỏe ra sao, nhớ kịp thời báo lại với bản quan.” “Vâng.” Hai người nhỏ giọng đáp lời.

A Vân thấy ánh mắt Khuất Nguyên Đình không dừng trên người mình, trong lòng không khỏi tiếc nuối, nhưng nghĩ tới câu nói cuối của hắn: “Nếu nàng có chuyện gì, hoặc tình trạng sức khỏe ra sao, nhớ kịp thời báo lại với bản quan,” liền lập tức phấn chấn trở lại.

--- Đôn Nghĩa Phường, Từ gia.

Cù thị bưng bát thuốc mới sắc đặt ở đầu giường Linh Phủ. Thấy Linh Phủ muốn xuống giường, bà vội ngăn lại:

“Xuống làm gì, cứ nằm trên giường mà uống, uống xong thì nằm tiếp.” Linh Phủ khổ sở cười: “Mẫu thân, con không sao, cơn sốt cũng đã hạ rồi.” Cù thị: “Dù vậy cũng không được, con hiện đang trong thời kỳ đặc biệt, nhiễm lạnh thì lần sau càng đau, tới lúc đó chịu khổ cũng là con.” Linh Phủ bất đắc dĩ đón lấy bát thuốc uống một hơi.

Hiện giờ sự chăm sóc của Cù thị quá mức kỹ lưỡng, không dễ dàng cho phép nàng rời giường, khiến Linh Phủ cảm giác mình không phải chỉ là tới kỳ kinh, mà như vừa trải qua sảy thai.

Thấy nàng uống hết thuốc, Cù thị đón lấy bát đặt sang bên cạnh, tự mình ngồi xuống ghế đẩu bên cạnh giường.

Linh Phủ nhìn thần sắc của Cù thị liền biết bà có điều muốn nói. Trong lòng thở dài, đây chính là cái giá của mối quan hệ thân thuộc. Ngày trước những suy nghĩ, hành động của nàng không cần phải giải thích với bất kỳ ai, nhưng bây giờ, làm phận nữ nhi, nàng không thể từ chối sự quan tâm của mẫu thân.

“Mẫu thân, có chuyện gì người cứ nói đi.” “Con biết mẫu thân muốn nói gì rồi.” Cù thị khẽ ngẩng đầu, chỉ tay về phía gian bếp:

“Huyện lệnh đại nhân vừa về đã cho gọi các nàng tới chăm sóc con, đủ thấy người rất quan tâm đến con.” Linh Phủ cúi mắt: “Mẫu thân, người biết không, người thân của Huyện lệnh đại nhân đã đến huyện Sở Ấp.” Cù thị: “Chuyện trong thành ai mà chẳng biết, mẫu thân tất nhiên cũng biết.” Linh Phủ nói: “Người đến là mẫu thân và biểu muội của Huyện lệnh đại nhân. Khuất phu nhân muốn Huyện lệnh đại nhân cưới biểu muội của ngài.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 2 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222
Tiến »