Thời điểm tiếng súng im bặt, lũ zombie cơ bản đã bị thanh trừng hoàn toàn. Ôn Nhu và lão Mạnh gần như không trực tiếp tham chiến, mọi thao tác đều do đội quân triệu hồi của Thẩm Dịch đảm nhiệm. Đây cũng là lần đầu tiên họ thể hiện đầy đủ năng lực, tự mình gánh vác một mặt trận khi không có sự chỉ huy trực tiếp của Thẩm Dịch.
“Làm tốt lắm, Frost,” Ôn Nhu nói.
Sức mạnh của Creeping Feature không quá vượt trội, nhưng cũng không hề yếu ớt. Việc tiêu diệt nó không phải ai cũng có thể làm được.
“Xin nguyện sống chết, cống hiến sức lực,” Frost trao cho Ôn Nhu một chiếc rương.
Ôn Nhu mở ra, bên trong là một thanh mã tấu cấp D – với thân phận của Creeping Feature, đó đã là giới hạn vũ khí mà hắn có thể cung cấp.
Ôn Nhu giao mã tấu cho Lair, rồi quay sang lão Mạnh: “Mỗi người một nửa, tạm thời trang bị cho binh lính của chúng ta trước.”
Lão Mạnh cười khẩy: “Tôi không tham gia chiến đấu, cũng không cần.”
Ôn Nhu bước nhanh về phía trước: “Thẩm Dịch đã dặn, trừ khối lập phương Horadric, những thu hoạch khác chia đều. Hắn nói anh được thì anh được, đừng khách khí.”
Lão Mạnh nhún vai: “Thoạt nhìn đây là một hành động hèn hạ, vô sỉ, tham lam, khốn kiếp, nhưng ít ra hắn cũng giữ lời.”
“Anh đang khen hay mắng vậy?”
“Khen hắn.”
“Thật là một lời khen khó nghe.”
Ôn Nhu cười rồi lên xe, các binh sĩ tiếp tục hành quân tiêu diệt, còn lão Mạnh thì ung dung ngồi nghỉ.
Sau khi tiêu diệt Creeping Feature cùng đám zombie, Frost, Facey và Michelle đều tăng một cấp, Ford tăng hai cấp nhờ sử dụng Linh Hỏa Thương với sát thương cao. Ngoài ra, Gambell, Knight và John cũng đã tăng cấp ở Tristram trước đó. Như Kim Cương đã nói, số lượng lớn quái vật phân bố khắp thế giới Diablo có tác dụng bồi dưỡng binh sĩ triệu hồi cực kỳ hiệu quả. Với đà này, đội quân triệu hồi sẽ nhanh chóng đột phá cấp 10.
Điều khiến mọi người thực sự vui mừng là trong quá trình chiến đấu, Frost và Gambell lần lượt lĩnh ngộ kỹ năng chuyên biệt biến dị. Đúng như Ôn Nhu dự đoán, quá trình biến dị kỹ năng chịu ảnh hưởng lớn từ thiên phú của Thẩm Dịch, toàn bộ đều hướng tới sự tinh vi hóa. Họ có thể kiểm soát kỹ năng hiệu quả hơn, phù hợp với yêu cầu cá nhân, thay vì chỉ đơn thuần tung ra kỹ năng một cách thô thiển. Loại biến dị này thoạt nhìn có vẻ không tăng đáng kể sức mạnh, nhưng lại có tiến bộ vượt bậc trong việc vận dụng tinh tế, khiến kỹ năng trở nên linh hoạt hơn và thích ứng tốt hơn với từng hoàn cảnh.
Suy nghĩ một lúc, Ôn Nhu ghi chép vào PDA: “Binh sĩ triệu hoán phối hợp rất tốt, nhưng hiện tại thiếu một nhân vật trung tâm đủ mạnh. Đề nghị bồi dưỡng một chiến sĩ nòng cốt thực thụ, làm điểm tựa chủ lực, dẫn dắt và phát động tấn công, đồng thời bảo vệ hiệu quả những binh lính khác. Hiện tại, Ralph hoặc Haby có đủ tiềm năng, có thể chọn một người để cường hóa. Mặt khác, đề nghị phân bổ tài nguyên để Zeus thiết kế phương hướng cường hóa chiến thuật tốt hơn cho binh sĩ triệu hoán.”
Đây là thói quen nàng học được từ Thẩm Dịch: sau mỗi trận chiến, đều tổng kết, kiểm nghiệm và hoàn thiện bản thân. Ưu điểm của nó là giúp ta luôn có mục tiêu phát triển rõ ràng, thay vì tùy hứng ứng biến.
Không còn quái vật đáng gờm cản đường, tốc độ hành quân của các binh sĩ tăng nhanh. Chẳng bao lâu sau, họ cũng đuổi kịp địa điểm mục tiêu.
Đó là một tòa Thần Điện sừng sững giữa sa mạc bao la, bề ngoài trông có vẻ đổ nát. Hai bức tượng thú bằng đá hai bên cửa điện đã phong hóa nghiêm trọng, chỉ có con chim cánh đen khổng lồ trên đỉnh thần điện vẫn trông sống động như thật. Dưới con chim khổng lồ là hai thanh liêm đao bắt chéo nhau. Trong truyền thuyết phương Tây, liêm đao là vũ khí của thần chết. Sự xuất hiện của chúng tại đây, ý nghĩa mà nó biểu thị không cần phải nói thêm.
Tia Chớp Đen dừng lại, Ôn Nhu ra lệnh, Arias nhanh chóng leo lên một cây khô, Barrett nhắm ngay cửa thần điện, sẵn sàng chiến đấu. Sau đó, hơn mười binh sĩ chia thành hai cánh, bao vây Thần Điện, quan sát khu vực xung quanh.
“Michelle báo cáo, phía trái an toàn!”
“Haby báo cáo, phía phải an toàn!”
“Ralph báo cáo, khu vực xung quanh mục tiêu an toàn, trong phạm vi ba cây số không phát hiện bất kỳ dấu hiệu khả nghi!”
Lính trinh sát Ford ôm súng xông vào Thần Điện, không lâu sau báo cáo: “Tôi đã ở bên trong, cửa vào an toàn!”
Ôn Nhu điều khiển chiếc Mustang ra khỏi xe, cho hai xe đậu trước điện, rồi ra lệnh: “John, anh ở lại trên xe, duy trì liên lạc, những người khác đi theo tôi!”
---❊ ❖ ❊---
Tiến vào Thần Điện, Ôn Nhu thông báo qua kênh liên lạc: “Tôi đã đến Tử Vong Thần Điện.”
Giọng Thẩm Dịch vang lên: “Tốt, tình hình thế nào?”
“Đây là một mê cung, tạm thời chưa gặp bất kỳ kháng cự nào.” Ôn Nhu quan sát xung quanh, đáp lời.
Trước mắt hiện ra một khu kiến trúc đồ sộ dưới lòng đất, với những mái vòm cao vút. Những bức tường đá khổng lồ chia không gian thành nhiều phòng, những ngọn đèn treo trên tường dường như không bao giờ tắt. Ánh sáng mờ ảo hắt lên những phù điêu kỳ dị uốn lượn trên tường đá, tạo cảm giác như lạc bước vào trung tâm một đô thị xa lạ. Những cao ốc san sát như rừng, đường xá giao nhau chằng chịt, khiến người ta lạc lối không biết nên đi đâu.
Đây không phải một trò chơi, không có bản đồ thu nhỏ, cũng không có dấu hiệu nào dẫn đến mục tiêu.
“Trước tiên, sử dụng trinh sát điện tử để dò đường, tìm ra vị trí mục tiêu rồi mới hành động!”
“Liệu cách này có quá chậm không?”
“Không sao, chậm một chút cũng được, miễn là an toàn.”
“Tôi lo nếu quá chậm, tất cả nhiệm vụ chính tuyến sẽ hoàn thành, khi đó tôi sẽ không thể hoàn thành nhiệm vụ này nữa.”
“Đừng lo lắng, trước khi em có được khối lập phương, chúng tôi sẽ không tiêu diệt Duriel. Tôi sẽ đợi em.”
“Đợi em?” Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên khuôn mặt Ôn Nhu: “Nghe như một buổi hẹn hò vậy.”
“Nếu em thích nghĩ như vậy.” Thẩm Dịch cũng đáp lại bằng một nụ cười.
“Ha, nhắc đến mới nói, tôi cũng muốn hẹn hò. Chúng ta chưa từng có một buổi hẹn hò nào cả, không được, sau khi trở về anh phải đi chơi với tôi một lần.”
“… Bây giờ không phải lúc nói những điều này.” Thẩm Dịch cười khổ. Phụ nữ thật là phụ nữ, luôn khao khát sự lãng mạn đến tận cùng.
“Không được, anh phải hứa với tôi trước, sau khi trở về nhất định phải có buổi hẹn hò đầu tiên của chúng ta!”
“Được rồi, được rồi.” Thẩm Dịch bất đắc dĩ đồng ý, Ôn Nhu có thể hình dung ra vẻ mặt dở khóc dở cười của anh, khẽ cười một tiếng.
Các binh sĩ và Lão Mạnh đều tự giác quay đi, làm như không nghe thấy cuộc trò chuyện.
Ôn Nhu dịu dàng nói: “Vậy được rồi…”
Đột nhiên, một bóng đen lao thẳng về phía Ôn Nhu.
Ôn Nhu theo bản năng cúi đầu, chỉ cảm thấy một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua trước mắt, ba móng vuốt sắc bén sượt qua khuôn mặt nàng, vài sợi tóc dài bị cắt đứt bay lên.
Vuốt sắc thế không giảm, vừa đánh hụt vào không khí liền trực tiếp móc ngược vào hai mắt Ôn Nhu.
Ôn Nhu ngã ra mặt đất, tránh được nhát tấn công, chân phải đồng thời đá lên, trúng ngay tên đánh lén, hung hăng đạp nó văng ra ngoài. Bóng đen phát ra một tiếng kêu gào bi thống thê lương, mượn lực cú đá bắn ngược trở lại chỗ sâu u ám. Các binh sĩ vừa kịp phản ứng, liên tục nổ súng về phía bóng đen mất hút, tiếng súng ầm ĩ, tia lửa chiếu cả vùng không gian u ám lúc sáng lúc tối.
---❊ ❖ ❊---
Rầm! Ôn Nhu chạm đất, hai tay vỗ xuống bật người bắn dậy: “Ngừng!”
Các binh sĩ đồng thời đình chỉ công kích.
Lão Mạnh tiến lên xem xét, quay đầu lại nhìn Ôn Nhu, lắc đầu: “Nó đã không còn.”
“Chạy trốn thật nhanh.” Ôn Nhu hừ lạnh, sau đó mới đúng dậy nói qua kênh: “Em không sao, Thẩm Dịch, có thứ gì đó vừa đánh lén em.”
“Cái gì thế?”
“Có thể là Cave Leaper, tốc độ của nó rất nhanh, hơn nữa chỗ này không được sáng lắm, em không thể hoàn toàn xác định. Bất quá có thể tránh được các binh sĩ cảnh giới, hẳn là loại quái vật nào đó có được năng lực tiềm hành.”
“Xem ra lần sau chúng ta phải trang bị thêm thiết bị nhìn đêm và phá ẩn hình… Em nhớ cẩn thận chút.”
“Em biết rồi.”
Chấm dứt đối thoại, Ôn Nhu thả ra mấy con ong điện tử, sau đó cầm PDA: “Zeus, ghi chép địa hình chung quanh.”
Màn hình chớp sáng đỏ liên tục, bắt đầu dựa vào ong điện tử quét địa hình xung quanh, tái hiện lại trên màn hình. Hình dáng một tấm bản đồ dần dần hiện ra, thoạt nhìn thực sự giống như công năng bản đồ trong game vậy, ong đi đến đâu bản đồ mở ra đến đấy, so với trò chơi, hiệu quả của ong trinh sát điện tử rõ ràng càng thêm hữu hiệu, chúng rất nhanh tìm được con đường đi thông tầng thứ hai.
Có điều ngạc nhiên là trên đường không nhìn thấy bất luận quái vật nào.
“Tìm được cửa động.” Ôn Nhu nói, nàng chỉ vào một con đường gần đó: “Lối này. Phải cẩn thận, ong trinh sát điện tử không nhìn thấy quái vật, nhưng có thể chúng đã che dấu.”
“Rõ!” Tất cả binh sĩ đồng thanh trả lời.
Ford dẫn đầu đi vào thông đạo, lão Mạnh giữ khoảng cách ba mét bước theo Ford, nhiệm vụ của y là cứu viện Ford khi gặp nguy hiểm. Sau đó là Ôn Nhu và Frost song song tiến lên, bên trái là Ralph, Michelle, Knight, Gambell, bên phải là Haby, Kafka, Lair, Facey, phía sau là Arias cùng năm gã chiến sĩ máy.
Nếu hình dung bằng đội hình bóng đá, đây chính là đội hình 2-2-8-6, có thể nói là thận trọng, nhưng ưu điểm là dễ dàng rút lui khi gặp tình hình chiến đấu bất lợi.
Đây là Thẩm Dịch đặc biệt đề nghị, không cầu công, trước tiên bảo toàn an toàn. Khi hắn bắt đầu trở nên cẩn trọng, y còn cẩn thận hơn cả một kẻ nhút nhát.
Đi theo con đường xâm nhập, quả nhiên không có bất kỳ quái vật nào xuất hiện. Thông đạo tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng bước chân sột soạt của các binh sĩ thỉnh thoảng vang lên.
Ford dẫn đầu đội ngũ, ôm Linh Hỏa Thương, nòng súng liên tục thay đổi hướng, mỗi bước đi đều cẩn thận quan sát xung quanh.
“Có phát hiện gì không, Ford?” Frost hỏi.
“Ngoài ba con chuột, hai con rắn, mười hai con rệp, không còn gì khác, báo cáo hết.”
“Oa, xem ra kẻ địch của chúng ta cũng không ít. Chuột có thể truyền bá ôn dịch, rắn có độc, đều có thể gây tổn thương cho chúng ta.” Facey huýt sáo, ôm ống phóng rốc-két uy phong lẫm lẫm đi ở tuyến thứ ba, rất có khí thế, sẵn sàng tiêu diệt toàn bộ rắn chuột.
“Đúng vậy, chuột còn có thể nhảy lên cắn ‘chỗ đó’ của cậu, sau đó ăn tươi nó.” Haby nói.
Facey bĩu môi: “Để nó ăn no rồi chết.”
Tất cả binh sĩ đều phá lên cười.
Frost nghiêng đầu: “Đừng có đùa giỡn, nhìn xung quanh đi, tôi cảm thấy mình đang tiến vào nghĩa địa.”
Bọn họ đi một đoạn đường dài, cuối cùng tới một đại sảnh rộng lớn. Bốn phía là những cột đá cao lớn, xung quanh đại sảnh đặt vô số cỗ quan tài, khắp nơi tràn ngập khí tức tan hoang, mục nát.
Số lượng quan tài càng đi càng nhiều, y như Frost nói, giống như tiến vào nghĩa địa.
Ôn Nhu nhíu mày: “Có gì đó không ổn, tất cả mọi người dừng lại!”
Frost hô lớn: “Dừng tại chỗ, phòng ngự!”
Ôn Nhu quan sát xung quanh, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên một chiếc quan tài.
Nàng bước tới, nhẹ nhàng đẩy nắp quan tài, bên trong tối đen, dường như chẳng có gì cả.
Nỗi căng thẳng trong lòng Ôn Nhu vừa dịu đi, một bộ xương khô đã bật dậy từ quan tài, lao về phía nàng với ngọn lửa xanh u ám rực lên trong hốc mắt. Ôn Nhu vội lùi lại, chuẩn bị tung roi, nhưng một tia chớp lại lóe lên từ lòng bàn tay khô héo của bộ xương, phóng thẳng về phía mặt nàng.
Ôn Nhu ngửa người tránh né, tia chớp tiếp tục lao tới, nhắm vào Arias. Arias bước một bước, né được đòn tấn công, nhưng một chiến binh máy phía sau không kịp phản ứng, bị tia chớp đánh bay vào tường. May mắn thay, lớp giáp dày của gã đã giảm thiểu phần lớn lực tác động, dù vậy, điện quang vẫn bao phủ lấy cơ thể gã, khiến gã trông thảm hại hơn cả khi bị thương.
Ôn Nhu nhảy lên, roi Xé Trời vung xuống, trúng vào bộ xương khô, nhưng nó vẫn đứng vững, thậm chí còn phát sáng rực hơn trước. Ngay lập tức, một quả cầu sét bắn ra. Ôn Nhu đang lơ lửng giữa không trung, nhanh chóng chém một đao vào quả cầu, phá tan nó thành vô số tia lôi điện, chiếu sáng cả đại sảnh tối tăm.
“Cẩn thận, là pháp sư khô lâu!” Lão Mạnh hét lên. Pháp sư khô lâu, một dạng sinh vật tương tự những gì Pandora triệu hồi từ cánh cổng ác ma. Sinh mệnh lực của chúng không cao, chỉ khoảng 80 điểm, nhưng sở hữu kỹ năng tấn công tầm xa đáng gờm.
Vừa dứt lời, một tiếng rít kỳ lạ vang vọng khắp Tử Vong Thần Điện. Đồng thời, tất cả các quan tài đồng loạt bật mở, vô số bộ xương khô đứng dậy, và tất cả đều là pháp sư khô lâu.
“Nổ súng!” Frost ra lệnh. Mười bốn nòng súng đồng loạt phun lửa, xé toạc màn đêm. Mưa đạn kim loại tạo thành một cơn lốc xoáy, xé nát những pháp sư khô lâu, đẩy chúng ngã xuống quan tài.
Nhưng số lượng pháp sư khô lâu vẫn không ngừng tăng lên, đồng thời giơ cao những mảnh xương tay còn sót lại. Từng đợt hào quang hiện lên, trong chớp mắt, băng sương, hỏa diễm, lôi điện bay múa khắp không gian, chiếm lĩnh toàn bộ đại sảnh.
---❊ ❖ ❊---