Trương Tiểu Hoa vừa định phóng thần thức ra ngoài, khóe miệng liền nở một nụ cười khổ. Xung quanh Truyền Hương giáo hạn chế việc sử dụng thần thức, chắc hẳn là tác dụng từ trận pháp của giáo phái này. Nghĩ cũng phải, Truyền Hương giáo tự có cao thủ luyện khí, còn bản thân hắn chỉ mới ở đỉnh phong Luyện Khí tầng sáu, đếm trên đầu ngón tay cũng chỉ vừa đủ chạm ngưỡng trung kỳ. Đó là còn chưa nói đến việc chỉ có thể làm cao thủ trước mặt những người luyện võ, chứ nếu thực sự đụng độ cao thủ tiên đạo, chẳng phải sẽ bị người ta đùa giỡn trong lòng bàn tay sao?
Con người mà, dù là tiên đạo hay võ đạo đều phải khiêm tốn. Khiêm tốn làm người, khiêm tốn làm việc mới có thể đạt được thành công vang dội. Ừm, dù có thành công rồi cũng phải khiêm tốn, tự mình vui vẻ là được, việc gì phải đi chia sẻ niềm vui với người khác? Người ta có muốn chia sẻ với bạn không?
"Thần thức bị áp chế, cũng coi như là một chuyện tốt!" Trương Tiểu Hoa nghĩ thầm: "Vốn dĩ tầng thứ nhất của 'Khiên Thần Dẫn' luyện mãi mà chẳng có biến chuyển gì. Thời gian trước mải mê tham ngộ khẩu quyết, thể ngộ thiên đạo, lại còn luyện chế đan dược, thời gian dành cho việc tu luyện thần thức ít đi hẳn. 'Khiên Thần Dẫn' tuy vẫn đang luyện từng chút một nhưng không có dấu hiệu tiến bộ. Hôm nọ, sợi thần thức trong đan tâm bị cuốn sách 'Khí Luyện Thiên Hạ' dẫn động, cũng không biết làm sao mới tu luyện thành công. Chỉ một sợi thần thức đơn giản đó thôi mà gần như có thể sánh ngang với toàn bộ thần thức của mình. Nếu tu luyện đến tầng nào đó của 'Khiên Thần Dẫn', biến chất lượng thần thức thành như sợi đó, thì mình chắc chắn sẽ rất lợi hại. Thần thức bị áp chế lần này ngược lại là cơ hội để luyện lại 'Khiên Thần Dẫn' từ đầu, biết đâu lại có một sự thay đổi hoàn toàn mới."
Chậc, tên này đúng là lạc quan, thế mà lại coi cấm chế áp chế thần thức của người ta thành phương pháp rèn luyện thần thức của chính mình.
Tuy nhiên, suy nghĩ này của Trương Tiểu Hoa cũng rất có lý. Người xưa có câu: "Mai hoa hương tự khổ hàn lai, bảo kiếm phong tòng ma lệ xuất" (Hương hoa mai từ trong giá rét mà ra, lưỡi bảo kiếm từ trong mài giũa mà thành). Chỉ trong nghịch cảnh mới tìm được những cơ hội mà thuận cảnh không thể có được!
"Có thần thức trong mười mấy trượng, vẫn còn hơn là không có gì." Trương Tiểu Hoa nghĩ vậy rồi bước ra khỏi lều.
Trước mặt là một hồ nước tròn trịa, nước xanh biếc, to bằng hồ Điền Trì. Ánh nắng vàng kim vẫn chưa chiếu rọi xuống mặt hồ, chỉ có gió nhẹ thổi qua, gợn lên những lớp sóng lăn tăn.
Xung quanh hồ cũng là bốn bề núi cao, cây cối xanh tươi, gần như y hệt với cảnh quan quanh hồ Điền Trì ngày hôm qua. "Chuyện này..." Trương Tiểu Hoa không nói nên lời, nếu không phải thần thức vẫn bị áp chế, hắn đã tự nhiên cho rằng đây chính là hồ Điền Trì. Chẳng trách hôm qua Dương quản sự nói, tất cả dược đồng đến từ Hồi Xuân Cốc đều sẽ hỏi cùng một câu hỏi!
Giờ vẫn còn sớm, có lẽ do tối qua bận rộn quá muộn, lúc này bên hồ tĩnh lặng như tờ, không thấy bóng người qua lại. Trương Tiểu Hoa đưa mắt nhìn quanh, thấy phía sau lều là một khu rừng rậm, liền bước tới đó. Hắn tùy tiện tìm một bãi đất trống, bắt đầu luyện Bắc Đẩu Thần Quyền. Bộ quyền pháp này cũng không sợ bị người khác nhìn thấy, mình biết võ công cũng không cần phải giấu giếm, nếu không luyện quyền thì mới là chuyện bất thường.
Mười một lượt Bắc Đẩu Thần Quyền luyện xong thấy thật sảng khoái, mười lượt lưu động đã rèn luyện khắp xương cốt toàn thân, tuy chưa đón nhận được lượt lưu động thứ mười một, nhưng điều đó cũng bình thường. Trương Tiểu Hoa mới tiến giai Bắc Đẩu Thần Quyền được vài tháng, làm sao có thể nhanh chóng tiến giai thêm lần nữa?
Luyện xong quyền pháp, Trương Tiểu Hoa thấy trời vẫn còn sớm nên không vội quay lại lều. Lắng nghe tiếng chim hót líu lo trong rừng, tâm trạng hắn thấy vô cùng thoải mái, liền cất bước đi sâu vào trong rừng. Khu rừng này cây cối um tùm, đi giữa rừng ngửi thấy mùi đất ẩm thoang thoảng, khiến bao nhiêu phiền não đều bị ném ra sau đầu, vì thế mà Trương Tiểu Hoa đã đi được một quãng khá xa từ lúc nào không hay.
Đang đi, Trương Tiểu Hoa vô tình liếc mắt sang bên cạnh, lập tức không thể nhấc chân nổi nữa. Chỉ thấy dưới một gốc cây bên cạnh đang mọc một loại thực vật màu nâu, cao hơn nửa thước. Những chiếc lá chìa ra giống hệt chân vịt, giữa đám lá hình chân vịt ấy, khẽ vươn lên một cọng thân thẳng tắp, trên đỉnh thân là một quả hình bầu dục, màu xanh nhạt.
Loài cây này tuy cao hơn nửa thước, nhưng cỏ dại xung quanh lại cao tới hơn một thước, che khuất nó rất kỹ. Nếu không phải Trương Tiểu Hoa tình cờ đi ngang qua, thì căn bản là không thể nhìn thấy.
Nhìn chằm chằm vào quả màu xanh nhạt kia, Trương Tiểu Hoa vừa mừng rỡ vừa khó hiểu. Loại thực vật này trong sách vở của Hồi Xuân Cốc gọi là "Áp Chưởng Thảo", còn trong ngọc giản lại gọi là "Long Lân Quả". Tên gọi khác nhau, bộ phận dùng làm thuốc cũng khác nhau. Lá hình chân vịt này là vị thuốc chính để luyện "Thanh Độc Đan", giải độc thanh hỏa cực kỳ hiệu nghiệm. Còn "Long Lân Quả" lại là vị thuốc chính của "Thanh Lâm Đan" trong tiên đạo, chuyên dùng để ngưng thần điều hòa chân khí. Dược thảo này đã thất truyền từ lâu trong giang hồ, ngay cả Hồi Xuân Cốc cũng chỉ có ghi chép chứ không hề có thực thể.
Dược thảo quý giá như vậy mà lại mọc ngay dưới gốc cây, làm sao Trương Tiểu Hoa không kinh ngạc cho được? Chỉ là, nhìn quả kia vẫn còn hình bầu dục, chưa tròn trịa, màu sắc cũng là xanh nhạt, chưa chuyển sang màu đậm, nên năm tuổi vẫn còn non, nếu dùng để luyện đan thì dược lực vẫn chưa đủ.
Trương Tiểu Hoa đi tới trước mặt, đang định ngồi xổm xuống kiểm tra kỹ hơn, thì đột nhiên mày nhíu lại, thân hình khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục ngồi xuống.
Trương Tiểu Hoa nhìn một hồi, khóe miệng lộ ra một tia giễu cợt, đưa tay định giả vờ hái. Đúng lúc đó, từ phía sau truyền đến một giọng nói ôn nhu: "Vị sư huynh này, xin hãy dừng tay."
Trương Tiểu Hoa làm vẻ kinh ngạc, vội vàng đứng dậy quay đầu nhìn lại. Cách chỗ hắn đứng không xa, một đệ tử áo xanh đang cầm trường kiếm đứng đó.
Đệ tử kia nhìn thấy Trương Tiểu Hoa quay người lại, thấy diện mạo của hắn thì ngẩn ra, chắp tay nói: "Vị sư huynh này, trông có vẻ lạ mặt, xin hỏi là người của ngọn núi nào?"
"Ngọn núi nào?" Lần này đến lượt Trương Tiểu Hoa ngẩn người, vội vàng đáp lễ: "Tại hạ Nhậm Tiêu Dao, tối qua vừa mới tới Truyền Hương giáo..."
Người kia nghe xong liền cười nói: "Ồ, tôi biết rồi, xem ra sư đệ là luyện khí đồng tử do Luyện Khí Đường chiêu mộ. Tại hạ là đệ tử tuần sơn của Võ Minh Đường, sư đệ ở quá xa trú địa rồi, tốt nhất là nên mau chóng quay về đi."
Nói xong, ánh mắt gã vô tình liếc nhìn cây Áp Chưởng Thảo kia.
Trương Tiểu Hoa thấy lạ vì sao gã vừa nhìn đã khẳng định mình là đồng tử của Luyện Khí Đường, liền cười nói: "Đa tạ sư huynh nhắc nhở, tại hạ sáng sớm tỉnh dậy, đi dạo lung tung nên mới tới đây, tại hạ về ngay, về ngay đây."
Sau đó, hắn chỉ vào cây "Áp Chưởng Thảo" nói: "Tại hạ hái cây cỏ kỳ lạ này rồi đi ngay."
Nói đoạn, lại định ngồi xổm xuống.
Đệ tử kia thấy vậy vô cùng sốt sắng, ngăn lại: "Sư đệ này dừng tay, cây Hà Diệp Thảo này là vật tại hạ đã phát hiện từ sớm, chỉ vì năm tuổi còn nhỏ nên mới chưa hái, xin sư đệ hãy dừng tay."
"Hà Diệp Thảo" là một loại thực vật giống với "Áp Chưởng Thảo", nhưng "Hà Diệp Thảo" rất phổ biến, không có gì quý giá cả. Trong mắt Trương Tiểu Hoa tràn đầy vẻ chế giễu. Đệ tử áo xanh này vừa rồi rõ ràng là đang đi về hướng khác, không hề biết ở đây có Áp Chưởng Thảo hay Long Lân Quả gì cả, chẳng qua là nghe thấy động tĩnh của mình nên mới lại đây. Vậy mà giờ lại nói mình là chủ nhân của cây cỏ này, còn chỉ hươu bảo ngựa, sợ mình biết được sự quý giá của dược thảo này, thật đúng là nực cười.
"Thì ra là vật đã có chủ..." Trương Tiểu Hoa đứng dậy, chắp tay nói: "Xin sư huynh thông cảm, may mà chưa hái, không gây ra sai lầm đáng tiếc."
Sau đó hắn lại chỉ vào đám cỏ dại xung quanh: "Sư huynh nên cắm cái biển báo gì đó vào, kẻo hôm nào lại bị người khác hái nhầm."
Người kia nghe xong, lạnh lùng nói: "Sư đệ tốt nhất đừng lo chuyện bao đồng, con đường này là nơi tại hạ tuần sơn mỗi ngày. Ngươi mới tới đây, nếu không phải tối qua hồ Tĩnh Hải mở cửa thì làm gì có dấu chân người ở đây? Ngươi đi đi, muộn nữa là ta bắt ngươi tới Chấp Pháp Đường đấy."
Trương Tiểu Hoa tỏ vẻ hoảng sợ, liên tục chắp tay rồi quay người đi theo đường cũ trở về.
Trong thần thức, khuôn mặt đệ tử kia lộ vẻ giận dữ. Đợi khi bóng dáng Trương Tiểu Hoa biến mất, trong mắt gã lại tràn đầy vẻ kinh hỷ. Sau đó gã cẩn thận nhìn quanh, thế mà lại lấy từ trong ngực ra một cái xẻng nhỏ, thuần thục đào cây Áp Chưởng Thảo lên, ôm cả đất và rễ vào lòng, thậm chí không buồn tuần sơn nữa mà thi triển khinh công chạy vội về.
Trương Tiểu Hoa đang đi phía trước không khỏi ngẩn người. Thủ pháp di dời dược thảo này thuần thục đến mức sánh ngang với đệ tử Hồi Xuân Cốc, mà thân khinh công này thì thật sự không xứng với cái danh tuần sơn! Đệ tử Võ Minh Đường hình như không tệ đến mức đó chứ.
"Nhưng mà, tên này ngay cả danh tính cũng không nói, chắc chắn đã nảy sinh ý định lừa gạt mình. Hơn nữa, vừa mở miệng đã khẳng định mình là đồng tử Luyện Khí Đường, không cho mình giải thích, chắc ngày thường cũng là kẻ độc đoán chuyên quyền. Hì hì, Truyền Hương giáo cũng chỉ đến thế mà thôi, trước đây mình đã đánh giá quá cao giáo phái này rồi. Người xưa nói quả không sai: 'Rừng lớn, chim gì cũng có'."
"Thôi bỏ đi, dù sao Long Lân Quả này năm tuổi còn quá ít, không dùng được. Hơn nữa đã tới Truyền Hương giáo, còn phải làm việc ở Thác Đan Đường, chẳng lẽ lại thiếu dược thảo quý giá hay sao? Cứ để cho tên đó đắc ý đi."
Trương Tiểu Hoa vừa tự an ủi vừa đi về. Thần thức của hắn bị áp chế nên sớm đã không còn thấy tung tích của người kia nữa. Hơn nữa, trên đường hắn còn cẩn thận tìm kiếm, hy vọng có thể phát hiện thêm điều gì, đáng tiếc, chỉ đành coi như dã tràng xe cát.
Từ trong rừng đi ra, khu cắm trại đã là một khung cảnh nhộn nhịp. Mọi người đều đang thu dọn, ngay cả Cường Thế vừa nãy còn đang ngủ say cũng tích cực chạy ngược chạy xuôi. Nhìn thấy Trương Tiểu Hoa xuất hiện, Cường Thế lập tức tươi cười tiến lại gần, nói nhỏ: "Dượng, người đi đâu thế? Vừa nãy Dương quản sự đã tới tìm người, thấy người không có ở đây, ông ấy có chút tức giận đấy."
Trương Tiểu Hoa ngẩn ra, dùng thần thức quét qua. May mắn thay, Dương quản sự đang nằm trong phạm vi mười mấy trượng, Trương Tiểu Hoa lập tức tìm thấy ông ta trong đám đông. Ông ta cũng đang chỉ trỏ, mang dáng vẻ của một người lãnh đạo.
Trương Tiểu Hoa cười nói với Cường Thế: "Con cứ thu dọn trước đi, phiền con xem giúp ta con Tứ Bất Tượng, xem gói hành lý trên lưng nó còn đủ không, ta đi xem Dương quản sự có việc gì."
Cường Thế cười nói: "Có gì mà phải dọn đâu? Đến Truyền Hương giáo không cho mang theo gì cả, chỉ có dượng là được mang vài gói hành lý nhỏ thôi. Vừa nãy con mới thấy con Tứ Bất Tượng ở bên cạnh, dượng không cần lo lắng, không ai dám làm kẻ trộm đâu."
"Không ai ư?" Trương Tiểu Hoa thầm cười: "Không ai trộm ngầm, nhưng sẽ có kẻ cướp công khai!"