Trong góc lầu một của thương hội, hai khối đá phôi kích thước tương đương cối xay tỏa ra ánh kim nhàn nhạt, rung động khe khẽ. Không khí văng vắng những âm thanh kim loại coong minh, tựa như tiếng vó ngựa của hàng vạn quân đang lao nhanh, cảnh tượng thần đị thu hút sự chú ý của các lữ khách trong đại điện.
Quản sự phân hội cũng kinh động, tò mò đến xem xét hai khối đá phôi.
"Đây là bảo bối gì vậy?" Hơn trăm người tụ tập xung quanh, đổ dồn ánh mắt vào hai khối đá.
"Đây là... hai khối Huyền Thiết Thạch Phôi..." Cô thị nữ phụ trách giới thiệu ấp úng, không biết trả lời thế nào. Hai khối đá phôi này đã nằm ở phân hội rất lâu, ít nhất cũng cả trăm năm. Ban đầu chúng được đặt ở lầu cao nhất với giá rất cao, nghe nói là đào được từ một ngôi mộ cổ nào đó, đao kiếm khó chém, lửa lớn nung không chảy, ngay cả thiên lôi cũng không thể đánh vỡ. Thế nhưng thần thức dò xét bên trong lại không có gì, các trưởng lão thương hội phán đoán đây là hai khối Huyền Thiết Thạch Phôi cổ xưa, cần năng lượng đặc thù mới có thể nung chảy thành vũ khí.
Nhưng từ khi được đưa đến đây, chưa từng có ai mua chúng, càng không ai muốn trả cái giá đó. Cứ thế năm tháng trôi qua, hai khối đá phôi từ tầng cao nhất xuống lầu tám, rồi lầu bảy, cuối cùng bị chuyển xuống đại sảnh lầu một. Giá cả cũng giảm dần, nhưng thương hội không muốn bán tháo, nên giá của chúng vẫn cao nhất trong số các Linh Bảo ở lầu một.
Suốt hơn trăm năm, hai khối đá phôi vẫn nằm im ở đó như hai tượng đá trấn môn, không ai ngó ngàng. Người có chút thân phận đều lên thẳng lầu ba, lầu một chỉ có võ giả Địa Vũ, Huyền Vũ Cảnh, nhìn giá cả xong thì chẳng ai hỏi han gì.
Nhưng không ngờ hôm nay lại xuất hiện dị tượng.
Quản sự phân hội mời đến hai vị trưởng lão để kiểm tra tình hình đá phôi. Hai vị trưởng lão xem xét hồi lâu nhưng vẫn không thấy có gì khác biệt, nói cho cùng vẫn chỉ là một khối đá! Còn về việc tại sao chúng lại phát sáng, vì sao lại xuất hiện dị tượng kim qua thiết mã kia thì họ cũng không giải thích được.
"Hai tảng đá này ta muốn!" Một giọng nói vang lên thu hút sự chú ý của mọi người.
Tần Mệnh xuyên qua đám đông, tiến đến trước hai khối đá phôi cao gần nửa người, lặng lẽ áp chế hào quang Vĩnh Hằng Văn Giới. Vẻ mặt hắn bình tĩnh, nhưng trong lòng lại vô cùng kích động. Lại là hai khối đá phôi, bên trong chắc chắn phong ấn hai bộ phận của Tiên Vương Chiến Trụ, chẳng lẽ là hai nắm đấm?
Từ khi có được Tiên Vương Quyền Sáo ở Thương Huyền Thiên Đình, Tần Mệnh mới dùng một lần, hiệu quả đã vô cùng kinh người. Nếu có thể có được hai cái nữa, lại là bản hoàn. chỉnh không thiếu sót từ vạn năm trước, chắc chắn sẽ phát huy uy lực mạnh mẽ hơn.
"Cái này... tạm thời không bán." Quản sự thương hội luôn cảm thấy hai khối đá phôi này không đơn giản. Hôm nay chúng lại phát ra dị quang, chắc chắn có điều kỳ lạ, ông ta muốn mang chúng đến Lâm Lang Các để điều tra kỹ hơn.
"Bày ở đây không bán? Không hổ là phân hội của Lâm Lang Các, đủ bá đạo! Thấy không tầm thường là muốn tăng giá ngay tại chỗ? Hiện tại đang là thịnh hội đấu giá của Lâm Lang Các, các ngươi làm vậy không sợ làm mất uy danh của Lâm Lang Các sao? Được, được, được, đây là địa bàn của các ngươi, ta không so đo. Ta trả gấp đôi giá!"
Ánh mắt quản sự phân hội lạnh lẽo, không hài lòng với lời giải thích của Tần Mệnh. Dù sao, đây là thời điểm đặc biệt, Lâm Lang Các đã sớm dặn dò đi dặn dò lại cả nửa năm nay rằng thịnh hội năm năm một lần không được phép xảy ra bất kỳ sai sót nào, càng không được làm ảnh hưởng đến thanh danh. Hơn nữa, người này trông không lớn lắm, lại có khí tức Thiên Vũ Cảnh, chắc hẳn có lai lịch gì?
"Gấp đôi còn không hài lòng? Ở cái lầu một này, gấp đôi giá đã gần bằng giá ở lầu ba rồi, còn không hài lòng sao? Linh Bảo ở lầu một thượng vàng hạ cám, có chút đặc thù, có chút bị mai một, có chút là hàng nhái phế phẩm. Ai mua được bảo thì người đó may, ai mua phải phế vật thì người đó xui, chẳng phải đó là quy tắc của tất cả thương hội sao? Sao, thấy không tầm thường là muốn tăng giá ngay tại chỗ? Ta còn tưởng chỉ có tiểu thương mới trơ trẽn như vậy, không ngờ Lâm Lang Các cũng có lúc thế này."
“Ngươi...” Quản sự phân hội tức giận, nhưng không tiện phát tác.
Đám đông xem náo nhiệt lập tức ồn ào, xôn xao. Những người dạo quanh lầu một này đều có chút tâm lý đào bảo, nhặt nhạnh chỗ tốt, hy vọng tìm được cực phẩm Linh Bảo từ những món đồ bình thường này, nên tự nhiên đứng về phía Tần Mệnh, bất mãn trách mắng quản sự phân hội, thậm chí có người còn lẩm bẩm một câu "gian thương".
"Thôi đi, bọn họ là Lâm Lang Các, là địa đầu xà, lỡ chọc giận, lát nữa lén giết ta thì ta xui xẻo mất. Thế này đi, ta trả gấp ba giá, tất cả mọi người hài lòng, thế nào? Gấp ba còn không được thì bốn lần! Cái thứ này có phải bảo bối thật hay không còn khó nói, bốn lần là đã nể mặt các ngươi lắm rồi, cao hơn nữa thì quá đáng."
Quản sự do dự một lát. Giá của hai khối đá phôi này vốn đã cao nhất ở lầu một, đem lên lầu hai cũng tính là hàng trung bình. Nếu trả gấp bốn lần giá thì gần bằng giá của những trân phẩm ở lầu năm. Hai khối đá phôi này đã nằm ở đây cả trăm năm mà không bán được, cái giá này... có vẻ vẫn nằm trong phạm vi chấp nhận được. Chỉ là, ông ta vẫn cảm thấy việc hai tảng đá này đột nhiên phát ra kỳ quang có chút bất thường, có thể cất giấu bí mật gì đó, cứ thế bán đi trong lòng thật sự có chút không nỡ.
"Ta trả gấp năm lần!" Một giọng nói bỗng nhiên vang lên từ phía sau đám đông.
Mọi người lập tức dạt sang hai bên, một người đàn ông vênh váo tự đắc, hơi ngước đầu, nhếch mép đi đến. Phía sau hắn còn có ba nam nữ khí thế bất phàm đi theo, nữ xinh đẹp khuynh thành, nam hung hãn lại mang theo vài phần tà khí. Ánh mắt họ lóe lên hàn quang, quét qua đám người xung quanh, khiến mọi người nhao nhao lùi lại.
"Long Nghiêu công tử! Người không phải ở lầu cao nhất sao, sao xuống nhanh vậy?" Vị quản sự nở nụ cười lễ phép, chủ động gật đầu chào. "Đây chỉ là hai khối đá phôi trông bất phàm thôi, giá trị cụ thể còn phải xem xét, tôi không dám đòi người gấp năm lần giá. Nếu người thích thì thế này, để tôi mang về trong các điều tra một phen, người suy nghĩ thêm?"
"Không cần, đổ thạch đổ thạch mà, nếu là bảo thì coi như ta hên, nếu là phế vật thì chút tiền nhỏ cũng chẳng quan trọng." Người đàn ông đi đến bên cạnh Tần Mệnh, còn cố ý liếc nhìn hắn một cái, nhưng cũng chỉ thoáng qua, không coi hắn ra gì.
"Tốt! Người đợi một lát, tôi bảo người sắp xếp ngay." Quản sự phất tay gọi thị nữ đến sắp xếp, dù hai khối ngọc thạch kia có trân quý chút đỉnh, nhưng ông ta không đáng vì chuyện này mà đắc tội vị gia này.
Tần Mệnh đưa tay gọi lại. "Đợi một chút! Đã muốn đấu giá thì đương nhiên ai trả giá cao hơn thì được, ta trả gấp sáu lần!"
“Hà? ?" Gã đàn ông cao gầy chậm rãi quay đầu lại, ánh mất sắc bén nhìn Tần Mệnh: “Ngươi vừa nói cái gì?”
Quản sự già cũng kinh ngạc, quái dị nhìn Tần Mệnh. Chọc hắn? Không muốn sống!
Mọi người đang định tản ra cũng dừng lại, nhìn người này, nhìn người kia, biểu lộ đều vô cùng cổ quái.
"Có phải ngươi không nhận ra ta không? Ha ha, cũng đúng, ta không hay đến vùng biển này của các ngươi, mấy nhân vật nhỏ không nhận ra ta cũng có thể tha thứ." Người đàn ông cao ngạo hừ lạnh, ánh mắt đe dọa nhìn Tần Mệnh, dám giành đồ với ta, chán sống rồi à.
"Đấu giá mua bảo, liên quan gì đến thân phận của ngươi. Ta trả gấp sáu lần giá, đồ vật ta muốn."
“Ha ha...” Quản sự già vội vàng ra hiệu cho người đàn ông và ba người bên cạnh không nên manh động, tươi cười hướng Tần Mệnh giới thiệu: "Vị này là Long Nghiêu công tử của Yêu Hỏa Tông, cũng là thân đệ của Long Kiều, người sẽ kế nhiệm chức tông chủ Yêu Hỏa Tông."