“Hay! Có thể ép ta dùng đến tám phần thực lực, ngươi có tư cách làm đối thủ của ta. Sau khi chết, ta có thể lưu cho ngươi toàn thây." Long Kiều toàn thân đỏ rực, khí tức kinh khủng, nhục thân như Xích Ngọc, phát ra thần quang trong suốt, nhưng đồng thời ẩn chứa uy lực tàn bạo chôn vùi vạn vật. Ảta nương theo biển lửa bạo động vô tận, tung ra thế công kinh khủng vô song.
"Nói những lời này còn quá sớm, Long Kiều... Xuất ra mười thành lực lượng của ngươi đi!" Tần Mệnh đột nhiên gầm lên, khí thế vốn đã vô cùng đáng sợ trong chốc lát tăng vọt gấp mấy lần. Một quyền bạo kích, toàn bộ Lôi triều xung quanh bạo động đến cực điểm, với tốc độ vượt xa mắt thường hướng về phía trước đánh tới, áp súc thành một trọng quyền vặn vẹo, theo Tần Mệnh vung tay đánh thẳng vào Long Kiều.
Cùng lúc đó, trên không trung vốn không có lôi điện, lại phảng phất xuất hiện một Lôi Bằng hư ảnh khổng lồ vô cùng, vắt ngang bầu trời, chống đỡ biển lửa. Nó vừa hư ảo lại vừa chân thực, tản ra uy năng kinh khủng, quan sát thiên địa, nhìn xuống chúng sinh. Hư ảnh lóe lên rồi biến mất, phảng phất ảo ảnh, và đúng lúc này, trọng quyền của Tần Mệnh oanh kích Long Kiều, dễ như chẻ tre xuyên thủng Hỏa Nguyên chi lực, đánh vào ngực ả ta.
Long Kiều nghìn cân treo sợi tóc tránh được, đồng thời ngưng tụ một bộ áo giáp Thất Thải liệt hỏa trước người. Tuy vậy, trọng quyền vẫn đánh trúng vai ả, răng rắc một tiếng giòn tan, áo giáp vỡ vụn, xương cốt nứt toác. Ả ta gào thét một tiếng, bị lực lượng khổng lồ đánh cho lảo đảo cuồn cuộn, lùi xa ba trăm mét, nhưng vẫn không thể dừng lại, tiếp tục lùi thêm một trăm mét nữa.
"Xoạt!!" Tất cả người quan chiến kinh động. Long Kiều lại bị đánh lui?
Khóe miệng Long Kiều ri máu, vai phải đau nhức đữ đội như vỡ vụn. Ả ta đột ngột quay đầu, mặt đầy kinh ngạc. Hắn vây mà có thể làm ta bị thương? Ta đã dùng đến tám phần lực lượng, chẳng lẽ hắn muốn ép ta dùng toàn lực? Kẻ vô danh tiểu tốt này rốt cuộc từ đâu tới?
Tận dụng thời cơ ngắn ngủi đánh lui Long Kiều, Tần Mệnh khiến toàn thân sôi trào Lôi triều kinh khủng, hai màu đen và máu xen lẫn. Một bên thì thê mỹ, một bên thì tà khí; một bên rung động, một bên kinh dị. Hai loại Lôi triều giống như hồng thủy vỡ bờ, lao nhanh về bốn phương tám hướng, hình thành Lôi triều kịch liệt trải rộng năm trăm mét. Lôi uy quá kinh khủng, cả phiến thiên địa đều rung chuyển, ngay cả Thiên Không Chi Thành cũng phảng phất lay động, khiến rất nhiều người đứng không vững.
"Đại Hỗn Độn Chân Lôi Quyết, Lôi Đình Phách Thiên Cửu Trọng Kích!" Tần Mệnh gầm thét như ngàn vạn lôi đình oanh minh, vang dội điếc tai. Hắn dẫn dắt Hắc Lôi mạnh nhất trong Lôi triều xen lẫn hỗn loạn, trước ánh mắt ngưng trọng của tất cả mọi người hóa thành cự nhân cao trăm mét, phảng phất thiên thần, tay cầm Lôi Đao, gầm rú bạo kích. Trong một sát na, hắn bổ ra chín trọng Lôi Đình Chiến Đao, nhất trọng mạnh hơn nhất trọng, chín trọng cùng xuất hiện, khiến cả bầu trời và biển lửa phảng phất nổ tung.
Lôi Đình Phách Thiên Cửu Trọng Kích chính là sát chiêu mạnh nhất của Đại Hỗn Độn Chân Lôi Quyết, đồng thời cũng là tuyệt kỹ lôi đạo mạnh nhất của Tần Mệnh. Giờ phút này thi triển nó bằng Hắc Lôi hủy diệt, uy lực càng tăng vọt gấp mấy lần. Hơn nữa, Tần Mệnh còn điều động hỗn độn Thiên Lôi, dẫn dắt năng lượng của Lôi Nguyên Châu.
Cửu trọng thiên đao, xé rách chiến trường, phá tan biển lửa, tạo nên cảnh tượng rung động vô song, phảng phất tiêu điểm của thiên địa vạn vật đều hội tụ vào cự nhân chống trời kia.
Long Kiều rốt cục cảm nhận được nguy hiểm, một loại lực lượng hủy điệt đập vào mặt, khiến thân thể ả ta rưn nhè nhẹ, Hỏa Nguyên Châu cũng vù vù. Ả ta đột nhiên giơ hai cánh tay lên, tóc đài múa tung, thất khiếu bộc phát Thất Thải cường quang, cả người phát ra khí tức kỳ dị lại kinh khủng. Trong chớp mắt, tất cả liệt điễm tán loạn hội tụ lại với tốc độ kinh người, phảng phất thị giác và ý thức sai lệch, tất cả liệt điễm sôi trào hội tụ, hóa thành một ngọn núi lửa nguy nga, trên không trung ù ù vang vọng, rung chuyển hoàn vũ.
Núi lửa phảng phất tái hiện uy năng năm xưa của Ngũ Hành Sáng Thế Sơn, nguy nga sừng sững, chấn động tất cả võ giả tu luyện Hỏa Hệ võ đạo ở Thiên Không Chi Thành, cũng chấn động những mãnh thú liệt diễm kia.
"Oanh!" Đạo Lôi Đình Thiên Đao thứ nhất xé rách trường không, oanh kích ngọn núi lửa nguy nga, bạo phát tiếng vang đinh tai nhức óc, giống như vạn trượng sóng lớn va chạm Thiên Sơn. Thanh âm trầm mặc kia kịch liệt đến mức khiến Thiên Không Chi Thành lay động, vô số người thống khổ ôm lấy tai. Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên giao phong đã rất khủng bố, phàm nhân khó có thể chịu đựng, huống chi lại thể hiện uy năng cỡ này.
Đạo Lôi Đình Thiên Đao thứ nhất va chạm, đạo thứ hai, đạo thứ ba liên tiếp mà tới, liên tục va chạm, trong khoảnh khắc kết thúc, nhưng lại như kéo dài vô tận. Núi lửa lay động, liệt diễm bạo động, Long Kiều bên trong bị chấn động đến không ngừng lùi lại, miệng mũi rỉ máu. Mọi người thần trí hoa mắt, tâm thần chấn kinh, hoảng hốt suy đoán nếu mình ở đó, có phải đã bị đánh cho tan nát hay không.
Đạo Lôi Đình Thiên Đao thứ chín mang uy năng vô cùng, sôi trào Hỗn Độn Chi Lực, Thiên Đạo chi uy, đồng thời có năng lượng của Lôi Nguyên Châu. Khí tức hủy diệt kinh khủng khiến cả cường giả Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên cũng đột nhiên biến sắc, ngưng trọng trừng lớn mắt chú ý chiến trường.
"Âm ầm!" Bạo động kinh thiên động địa, đỏ rực cả bầu trời, phảng phất ức vạn Lôi Xà cuồng vũ, rung động lòng người. Rất nhiều người khí huyết không thông, càng nhiều người kêu la thảm thiết, bịt chặt hai mắt ngồi xổm trên mặt đất, mắt bị đốt bị thương, suýt chút nữa mù.
Đạo Thiên Đao thứ chín xẻ đôi ngọn núi lửa Sáng Thế, mặc dù Thiên Đao tại chỗ vỡ nát, nhưng hóa thành vô số lôi điện bôn tập toàn diện, bao phủ Long Kiều đang tháo chạy bên trong.
Long Kiều toàn thân mặc giáp trụ Thất Thải Chiến Giáp, chính là năng lượng của Hỏa Nguyên Châu biến thành, ương ngạnh chống cự lôi điện, nhưng lực va đập kịch liệt và kinh khủng liên miên không dứt, vẫn khiến ả ta bị thương nặng, vừa tháo chạy vừa ho ra máu.
Đám người hít vào khí lạnh. Long Kiều vậy mà lại bại? Vừa rồi rõ ràng đã vận dụng lực lượng của Hỏa Nguyên Châu, ngọn núi lớn kia gần như thể hiện uy năng của Sáng Thế Sơn, vậy mà vẫn bị phá nát, trong đao lôi kia đến cùng ẩn chứa năng lượng gì?
Lúc này, hơn mười người kinh hô chỉ lên trời. Trên chiến trường bạo loạn, Tần Mệnh vậy mà không đợi năng lượng tản ra, càng không dừng lại hưởng thụ niềm vui chiến thắng, đã lao thẳng về phía Long Kiều.
"Long Kiều! Còn có sức đánh một trận không?" Tần Mệnh giống như vượt qua không gian, tốc độ không ngừng tăng lên, xuất hiện trước mặt Long Kiều một cách không thể tưởng tượng nổi, bạo khởi một quyền, nhanh như núi lở, cuồn cuộn Hắc Lôi kịch hệt hội tụ.
Long Kiều đột ngột ngẩng đầu, đã không thể tránh né.
Ầm ầm, Tần Mệnh trọng quyền đánh nát Long Kiều, khiến toàn trường kinh hô, vô số người hãi nhiên kêu sợ hãi, thế nhưng... Nổ tung không phải huyết nhục, mà là liệt diễm vô tận. Ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc kia, Long Kiều 've sầu thoát xác', ngưng tụ năng lượng kinh khủng, thay thế nhục thân, nghênh kích Tần Mệnh. Nhưng đây không phải năng lượng thông thường, mà là... Hỏa Nguyên Châu...
Ả ta dùng Hỏa Nguyên Châu thay thế nhục thân, nghênh kích trọng quyền.
Tần Mệnh phát giác được dị thường, đồng thời bắt được khí tức sinh mệnh của Long Kiều chuyển di, nhưng nắm đấm đã đánh tới căn bản không thể thu lại. Hắn trọng quyền đánh trúng Long Kiều, va chạm chí mạng với Hỏa Nguyên Châu, bạo động kinh khủng, liệt diễm ngập trời.
Tay phải và cánh tay phải của Tần Mệnh nổ nát vụn, huyết nhục văng tung tóe, uy năng hỏa diễm bạo động trùng thiên hất hắn văng za ngoài, tháo chạy hơn trăm mét.
Toàn trường xôn xao. Liên tiếp dị biến khiến người ta không kịp phản ứng, quá nhanh, quá kịch liệt.
Long Kiều một lần nữa hiện thân, sắc mặt trắng bệch. Rốt cuộc, vừa rồi, ả ta đã dốc hết toàn bộ linh lực, còn đẩy Hỏa Nguyên Châu ra, gần như là đánh cược mạng. Ả ta nắm chặt Hỏa Nguyên Châu, ép nó trở lại thân thể, hít sâu một hơi. Hỏa Nguyên Châu sôi trào năng lượng mãnh liệt, cấp tốc bổ sung cho khí hải và kinh mạch khô cạn của ả. Có Hỏa Nguyên Châu, linh lực của ả ta có thể nói là dùng mãi không cạn, căn bản không cần lo lắng vấn đề tiêu hao.
Tuy nhiên, ả ta không những không phấn chấn, trái lại càng ngưng trọng. Năng lượng bộc phát khi Hỏa Nguyên Châu bị va chạm đủ sức nổ nát một người cùng cấp, đến cặn bã cũng không còn. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ả ta thậm chí khinh thường dùng đến thủ đoạn cực đoan này. Kẻ này dù có chút bất phàm, tối thiểu cũng phải nổ gần chết, vậy mà chỉ hủy một cánh tay, nát nửa người da thịt!