Thời không mênh mông, vô biên vô hạn, những vì sao lấp lánh chiếu rọi, đẹp đến nao lòng. Nơi đây cảnh đẹp khiến người ta say mê, kỳ ảo khiến người ta kinh thán, nhưng cũng đồng thời khiến người ta cô độc và tuyệt vọng.
Tần Mệnh thiêu đốt Linh Hồn, dẫn dắt thuyền giấy, ngược dòng trong thời không. Năng lượng sôi trào đã hoàn toàn cạn kiệt, chỉ còn tám viên Thời Không Tinh Thạch quấn quanh bay múa, bảo vệ con thuyền giấy đẫm máu. Mười tám Vương tượng dần dần ảm đạm, từng tôn từng tôn biến mất, trở về Vĩnh Hằng Vương Cung, chìm vào giấc ngủ say.
Thất Nhạc Cấm Đảo ầm ầm di chuyển, dường như theo sát phía sau thuyền giấy, lại hình như cách rất xa. Rõ ràng có thể nhìn thấy, nhưng lại như ảo ảnh còn sót lại trong dòng thời không, con thuyền kia và họ không cùng thời gian, không cùng không gian.
Đỗ Toa và những người khác lơ lửng trong sương mù, lặng lẽ quan sát. Ban đầu họ còn tính toán thời gian, về sau dần dần chết lặng. Thời Không Trường Hà dường như vô biên vô hạn, con đường xuyên qua vạn năm thời không này cũng mịt mờ xa xôi. Sự bi tráng và mong đợi ban đầu đã bị bào mòn gần hết, bầu không khí trở nên ngột ngạt, trong sự ngột ngạt tràn ngập tuyệt vọng và mờ mịt. Con 'thuyền máu' chỉ dẫn họ phía trước đã không còn kiên cố, lung lay sắp đổ, ngọn Hồn Đăng trên thuyền không còn sáng tỏ như trước, dường như có thể tắt bất cứ lúc nào, ngay cả hình ảnh những cự nhân uy nghiêm thủ hộ cũng chỉ còn lại năm người.
Họ đều biết, ngọn Hồn Đăng yếu ớt kia chính là Linh Hồn của Tần Mệnh, thiêu đốt một chút là tiêu hao một chút, đến khi hoàn toàn đốt hết, có lẽ cũng là lúc Tần Mệnh tử vong. Họ rất muốn đến giúp đỡ, nhưng không rõ chuyện gì đang xảy ra, Tần Mệnh đã nghĩ ra cách gì, và làm thế nào để dùng Linh Hồn dẫn đường.
Họ chỉ có thể chờ đợi, chờ đợi điểm cuối của con đường. Họ chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện, cầu nguyện Tần Mệnh có thể kiên trì đến cùng.
Không ai ngờ con đường về nhà lại gian nan đến vậy, càng không ai ngờ sự giãy dụa để thoát khỏi Vạn Tuế Sơn lại đẫm máu đến thế.
Đỗ Toa, Kim Thánh Quân, Thôn Hải Thú, đều lặng lẽ nhìn về phương xa, trong tầm mắt ánh sáng mờ ảo giao thoa, thời không cuồn cuộn, con thuyền do Tần Mệnh hủy xương tạo thành ẩn hiện. Tâm tình họ phức tạp khôn tả. Nổ nát nhục thân, nhóm lửa Linh Hồn, đó là tín niệm và sự cứng cỏi đến mức nào? Bẻ gãy xương cốt, chắp vá huyết nhục, đó là sự bi tráng và kiên định đến mức nào? Cảnh tượng nhuốm máu ấy, tiếng gào thét ấy, dường như đến bây giờ vẫn còn quanh quẩn trong đầu họ, không thể xua đi, lay động tâm can. Họ như lần đầu tiên nhận ra Tần Mệnh, lần đầu tiên hiểu Tần Mệnh, và cũng lần đầu tiên lý giải nguyên nhân Tần Mệnh có thể đạt được thành tựu như ngày hôm nay. Chính là sự giãy dụa, chính là sự bất khuất, chính là sự điên cuồng, chính là sự cứng cỏi, độ cao hắn đứng hôm nay, thành tựu hắn đạt được hôm nay, đều do hắn dùng máu thịt của mình xây nên.
Không biết qua bao lâu, Vương Hồn cuối cùng biến mất trong Thời Không Trường Hà, trở về Vĩnh Hằng Vương Cung.
Mười tám tòa Vương tượng từ khi trấn thủ Vương Cung, không ngừng tỏa ra ánh sáng mờ nhạt, bành trướng Hồn Lực chân thực, dường như có Linh Hồn, trung thành thủ hộ Vương Cung. Nhưng bây giờ, khi Vương Hồn cuối cùng trở về, tất cả pho tượng đều trở nên u ám, không ánh sáng, không sức sống. Trước đây, khi nhìn vào chúng, người ta có thể cảm nhận được uy áp bành trướng, cảm giác tồn tại chân thực, nhưng hiện tại, chúng rõ ràng vẫn đứng vững ở đó, nhưng dường như đã không còn tồn tại.
Hải Đường và những người khác đã biết chuyện gì đang xảy ra bên ngoài, nhìn những Vương tượng lặng lẽ tắt đần, lòng cũng nhiều lần chìm xuống. Họ không nhìn thấy tình hình cụ thể bên ngoài, nhưng có thể cảm nhận được sự nguy hiểm và gian nan. Trước đây, Hải Đường, Ô Cương Linh còn có thể dùng đan được hoặc trí tuệ của mình giúp đỡ, nhưng hiện tại họ chỉ có thể lặng lẽ cầu nguyện, chờ đợi trốn thoát.
Thời không? Họ quá xa lạ, bất lực.
Hồn Đăng chập chờn, cô độc chỉ dẫn. Linh Hồn của Tần Mệnh đã gần như cạn kiệt, ban đầu còn có thể duy trì ý thức, hiện tại dần dần mông lung, trở nên hắc ám.
Đường ở đâu? Loạn Võ thì sao?
Tần Mệnh cố gắng giữ tỉnh táo, hắn muốn kiên trì, và vẫn đang kiên trì, nhưng thực sự đã đến giới hạn. Hắn có thể cảm nhận được sinh mệnh mình đang biến mất, ngay cả Hoàng Kim Tâm Tạng bành trướng cũng trở nên suy yếu. Hắn không biết mình còn có thể kiên trì bao lâu, và liệu có thể trở lại Loạn Võ.
Tần Mệnh chưa từng mờ mịt như bây giờ, cũng chưa từng tuyệt vọng và bất lực như bây giờ, còn có... hối hận...
Hắn chợt nhớ lại tâm trạng phức tạp khi rời khỏi bí cảnh, muốn cáo biệt Đại Mãnh. Đó chẳng phải là cái gọi là dự cảm sao? Vì sao lại không chú ý, tại sao phải khăng khăng rời đi?
Nếu ta chết, Nguyệt Tình sẽ ra sao? Người thân sẽ thế nào?
Ý thức của Tần Mệnh ngày càng u ám, càng ngày càng mờ. Những chuyện đã qua, từng màn xẹt qua ý thức, dường như rất chậm, lại dường như lóe lên rồi biến mất, dường như rất rõ ràng, lại dường như mơ hồ, xa không thể chạm. Chúng vương, ta phụ các ngươi.
"Lam Lam, ba ba có lỗi với con."
“Nếu có cơ hội, hãy mang thi cốt của ta về Thiên Đình, táng tại Lôi Đình Cổ Thành, thay ta nói một tiếng... Xin lỗi..."
"Ta muốn đi, ta muốn... đi..."
Ý thức của Tần Mệnh phát ra tiếng nỉ non cuối cùng, hoàn toàn chìm vào hắc ám.
Giờ khắc này, Linh Hồn Chi Hỏa dập tắt.
Giờ khắc này, Hoàng Kim Tâm Tạng ngừng đập.
Tần Lam mặt không biểu cảm nhìn về phương xa, đôi mắt yêu dị tỉnh hồng, khiến khuôn mặt non nớt đáng yêu của nàng trở nên tà mị lãnh khốc, chỉ là... lặng lẽ... Khóe mắt nàng ứa ra hai hàng huyết lệ, trượt dài trên khuôn mặt trắng nõn băng lãnh, khiến người ta kinh hãi. Bờ môi khẽ nhúc nhích, thì thào khàn khàn: "Cha... Cha..."
Quỷ Đồng ngoan ngoãn ngồi trên thuyền máu, tay nhỏ nắm chặt mép váy Tần Lam, sợ hãi nhìn về phương xa. Dù còn nhỏ tuổi, nhưng không phải không hiểu chuyện, nó dần dần nhận ra chuyện gì đang xảy ra, và đang dùng sức lực yếu ớt của mình để giữ cho thuyền máu ổn định.
"Hồn Đăng dập tắt."
"Tần Mệnh... chết rồi..."
Trong sương mù Thất Nhạc Cấm Đảo, rất nhiều người nhắm mắt lại. Giờ khắc này, khó nói là đau buồn, hay tiếc nuối. Họ trước kia không hiểu Tần Mệnh, cũng khó tin Tần Mệnh lại vì vượt qua thời không mà hiến dâng sinh mệnh. Từ đầu đến cuối, không hề cầu cứu ai, thậm chí không nói với ai điều gì, một mình hắn cố gắng, một mình hắn giãy dụa, một mình hắn cầu sinh, và cuối cùng đi đến cái chết.
Tần Mệnh chết, thuyền máu vẫn còn phiêu lưu, không có Tần Mệnh chỉ dẫn, nó sẽ phiêu đạt về đâu?
Trong thạch động, cây cổ thụ ngàn mét chậm rãi lay động, tỏa ra ánh sáng trong suốt tươi tốt, chiếu rọi hang đá, năng lượng hùng hồn không ngừng thông qua ngọn núi cuồn cuộn mà ra, hướng về hòn đảo liên tục khuếch tán, kích hoạt Phong Ấn trận pháp, và cướp đoạt năng lượng từ toàn bộ sinh linh, duy trì lực đẩy cho Thất Nhạc Cấm Đảo.
Táng Hoa phiêu phù trong kén linh dịch, mở bàn tay ngọc, khẽ cúi đầu, mái tóc dài đến eo im ắng phiêu đãng, dao động linh dịch. Nàng kiều nhan tuyệt mỹ, khuynh quốc khuynh thành, thân thể thon dài, uyển chuyển yêu kiều. Nàng phiêu phù trong linh dịch, giống như Tinh Linh ngủ say, đẹp không giống nữ tử nhân gian, đẹp duy mỹ động lòng người. Không tức giận, không lạnh lùng, Táng Hoa phảng phất Tiên Tử hạ phàm, khiến người say mê. Nhưng lúc này, bàn tay ngọc của nàng quấn quanh xiềng xích áo nghĩa, ý niệm nắm giữ cây cổ thụ ngàn mét, khóe mắt cụp xuống lại ứa ra những giọt trong suốt, hòa vào linh dịch, im ắng trôi nổi.
Nàng đã rút phân thân sương mù về từ sương mù dày đặc, không muốn nhìn cảnh tượng bên ngoài, có lẽ, cũng là không đành lòng nhìn nữa. Nàng rõ ràng lạnh lùng vô tình, còn hiến dâng tất cả cho áo nghĩa, liên quan đến những ký ức năm đó, những kinh nghiệm kia, đều đã chôn sâu dưới đáy lòng, nhưng không biết tại sao, mỗi lần nhìn thấy Tần Mệnh, đều nổi lên chút gợn sóng, khó mà bình tĩnh. Khi thấy Tần Mệnh tự bạo, khàn giọng gào thét, tim nàng phảng phất rung động, khi Hồn Hỏa của Tần Mệnh dập tắt, khóe mắt nàng ứa ra nước mắt.
Sáu càng dâng lên! Tiếp tục bộc phát...