"Đây đúng là Vạn Tuế Sơn?" Sâu trong đãy núi, chín ngọn nứi lớn nguy nga, hùng vĩ mà hiểm trở liên tiếp bộc phát khí tức hung liệt, to lớn. Vô số Yêu Thú Thánh Vũ Cảnh và Thiên Vũ Cảnh chiếm giữ trên đỉnh núi, nhìn về phía xa xăm nơi cuối tầm mắt, một màn sương mù sôi trào nối liền trời đất, bao la bát ngát. Vô số mãnh thú, linh cầm hốt hoảng bỏ chạy rồi lại liên tiếp bị nuốt chứng, cảnh tượng khiến chúng kinh hãi.
Vạn Tuế Sơn đồ sộ đến mức dù cách xa mấy chục dặm vẫn có thể cảm nhận rõ ràng, vậy mà lại hướng thẳng đến khu vực trung tâm dãy núi của chúng mà lao tới!
Toan Nghê, Thông Thiên Thạch Hầu, Phiên Thiên Thử đều hiện thân, chiến uy ngập trời, thần sắc ngưng trọng xen lẫn phẫn nộ. Vùng núi này đã được chúng đời đời kiếp kiếp gây dựng mấy ngàn năm, không chỉ trấn áp chín cái Linh Mạch, ươm trồng vô số Linh Quả, mà còn là trọng địa bế quan tu luyện của chúng. Một khi bị Vạn Tuế Sơn đụng vào, hậu quả khó lường.
Chúng phẫn nộ, hận không thể xông lên, hủy diệt ngọn Vạn Tuế Sơn kia. Nhưng nơi đó là thời không Thần Sơn, là chiến trường do Thiên Đạo chăn thả, dù là cường giả Thiên Vũ Cảnh cửu trọng thiên cũng chưa chắc dám khiêu chiến.
Nguy cơ! Khẩn trương!
Từ trước đến nay tự phụ, ngạo mạn, giờ đây chúng lại cảm thấy một sự vô lực và sợ hãi chưa từng có.
Vạn Tuế Sơn trông như còn ở rất xa, nhưng tốc độ quá nhanh, phảng phất vượt qua thời gian, lại như Hoành Độ Hư Không, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể đụng đến nơi này. Trên núi cao, rất nhiều mãnh thú bắt đầu dè dặt lui lại, thậm chí không kìm được mà muốn bỏ chạy.
"Làm sao bây giờ?" Toan Nghê và đồng bọn nôn nóng, giãy giụa.
Đúng lúc này, sâu trong chín ngọn núi lớn, một cỗ hắc khí ngập trời cuồn cuộn trào dâng, giống như núi lửa vạn cổ phun trào, oanh minh cả dãy núi, làm rung chuyển đại địa, nhanh chóng bao phủ không trung chín ngọn núi, mang đến uy áp vô song cho tất cả mãnh thú.
Tất cả mãnh thú hốt hoảng phủ phục, mặc kệ là đang chuẩn bị bỏ chạy, hay là đang giận dữ trừng mắt, mặc kệ là Thánh Vũ Cảnh, hay là Toan Nghê cùng tam đại Yêu Chủ, toàn bộ cúi đầu, thậm chí trực tiếp quỳ xuống, thần sắc kính sợ.
Đó là một đầu Hắc Long, từ sâu trong đồi núi bay lên, ngạo nghễ đứng giữa bóng tối, vảy rồng nặng nề như áo giáp, hai mắt đỏ rực rhư Yêu Nguyệt! Nó to lớn vô cùng, tựa như một lãnh địa đen kịt vắt ngang giữa bóng tối, gần như không thể thấy rõ hình đáng thực, nhưng vẫn có thể cảm nhận rõ ràng hung uy kinh khủng.
Hắc Long nhìn chằm chằm Vạn Tuế Sơn đang 'bay tới' từ xa, trong đôi mắt Yêu Nguyệt ánh lên vẻ băng lãnh và hủy diệt: "Không lo trấn thủ thời không của ngươi, lại dám đến đây giương oai!"
"Không nên vọng động, nó không phải sinh vật, nó là Thần Sơn, Thần Sơn do Thiên Đạo khống chế." Bên cạnh Hắc Long là một con yêu mãng khổng lồ không kém, đang nhanh chóng biến ảo thành hình người, đứng trên lưng rồng. Đó là một nữ tử diễm lệ tuyệt trần, đẹp đến mức không giống sinh linh thế gian, mang đến cảm giác không chân thực. Nàng dáng người thon thả, đường cong quyến rũ, từ xa vẫn có thể cảm nhận được vẻ đẹp kinh diễm thấm vào linh hồn.
Toàn thân nàng tỏa ra ánh sáng thất thải mê ly, như gợn sóng nước tinh khiết, tôn lên dung nhan tuyệt mỹ, chỉ là đôi mắt dựng thẳng yêu dị lại ẩn chứa tử vong và tà ác.
Nàng chính là Cửu U Thiên Âm Mãng đã mất tích ngoài ý muốn trên chiến trường Hoang Lôi Thiên, giờ đã đạt tới Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên, hơn nữa... phần bụng hơi nhô ra, tựa như đang mang thai.
"Vạn Tuế Sơn lao tới, chúng ta có nên tránh đi không?” Toan Nghê ngưng trọng nhìn về phương xa, thân là một trong tam đại Yêu Chủ của Yêu Thần Thú Sơn, vậy mà lại hướng Hắc Long xin chỉ thị, hơn nữa thái độ không hề giống bị ép buộc, mà tràn đầy kính sợ. Rõ ràng, Yêu Thần Thú Sơn đã đổi chủ mà bên ngoài không hề hay biết!
"Chúng ta có thể dời chín ngọn núi lớn, tránh đi mũi nhọn của Vạn Tuế Sơn." Phiên Thiên Thử đưa ra ý kiến, cũng là đang xin chỉ thị Hắc Long. Với sức mạnh của những Đại Yêu ở đây, hoàn toàn có thể trong vòng nửa phút ngắn ngủi làm rung chuyển chín ngọn núi cao ngàn trượng, đồng thời dời đi toàn bộ. Dù có thể tổn hại nhiều trận pháp, phá hủy Linh Mạch dưới lòng đất, nhưng chỉ cần tránh được Vạn Tuế Sơn, sau này đều có thể chữa trị.
Các Yêu Thú Thánh Vũ Cảnh và Thiên Vũ Cảnh khác nén lại sự khẩn trương và kiêng kị, liên tục chuẩn bị sẵn sàng, kính sợ và ngưng trọng nhìn lên không trung, chờ đợi Hắc Long hạ lệnh.
"Không cần thiết! Chỉ là Vạn Tuế Sơn! Sao có thể làm khó dễ ta!" Hắc Long đột nhiên rít lên một tiếng, đinh tai nhức óc, rung động cả vũ trụ, chấn động khiến Toan Nghê và toàn bộ Yêu Thú toàn thân loạn chiến, thống khổ gào thét. Một vài mãnh thú Thánh Vũ Cảnh thậm chí thất khiếu rướm máu, nhục thân và Linh Hồn suýt chút nữa tan rã dưới Long Uy to lớn.
"Không nên..." Cửu U Thiên Âm Mãng vừa muốn ngăn cản, Hắc Long bỗng nhiên lay động thân thể rắn chắc như dãy núi thép, lao về phía Vạn Tuế Sơn, bóng tối xâm nhập, nhuộm đen bầu trời, nhuộm tối sơn hà, bóng tối lao nhanh như sông giận, tựa biển gầm, theo thân hình khổng lồ của Hắc Long hoành hành, càn quét hơn mười dặm thiên địa, dứt khoát lao vào màn sương mù thời không.
Toan Nghe, Thông Thiên Thạch Hầu, Phiên Thiên Thử cùng tất cả Đại Yêu kinh hồn bạt vía, rung động nhìn lực lượng hắc ám bạo động, nhìn cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi kia. Hắc Long muốn va chạm Vạn Tuế Sơn? Đó chính là Thần Sơn trấn thủ Thời Không Trường Hài
"Rống! Năm đó thu ta, bây giờ còn muốn đến nữa sao, nằm mơ!" Hắc Long gầm thét, vũ trụ lay động, sơn hà run rẩy, cả phiến thiên địa dường như run rẩy dưới Long Uy to lớn của nó, và lực lượng hắc ám phấp phới trong chớp mắt va vào màn sương mù thời không. Không có tiếng động lớn nào, cũng không có năng lượng hủy diệt, nhưng trong khoảnh khắc đã giao hòa làm một, hắc ám cuồng nộ như cự thú bạo tẩu muốn xuyên thủng màn sương mù, xâm nhập Vạn Tuế Sơn.
"Chạy trở về thời không!" Hắc Long hét giận dữ, bá liệt tuyệt luân, không gian dường như bị nó chấn vỡ, rầm rầm vang dội. Nó vung vuốt sắc nhọn, vẫy đuôi giận dữ, Long Giác trên trán phát ra sức mạnh áo nghĩa kinh khủng, điều động tất cả hắc ám.
Một tiếng vang chói tai, phảng phất chân thực vang vọng, lại như phiêu đãng trong hư không, hoặc là truyền đến từ thời không xa xôi, mãnh liệt như vậy, nhưng lại không chân thực.
Nhưng Toan Nghê cùng tất cả mãnh thú kinh ngạc trừng lớn mắt, ngay cả những mãnh thú linh cầm đang bỏ chạy cũng hãi nhiên quay đầu lại, mấy vạn ánh mắt cùng tụ về một màn kia: Hắc Long... đụng vào Vạn Tuế Sơn... thật sự đụng vào!
Núi lớn lay động, thời không loạn chiến, vô vàn hài cốt từ Vạn Tuế Sơn bắn tung tóe. Cảnh tượng không thể tưởng tượng nổi, một kích rung động Thần Hồn, kinh hãi toàn bộ sinh linh, làm tĩnh lặng cả phiến thiên địa.
Trên Vạn Tuế Sơn, Bất Tử Tà Vương và Cùng Kỳ đang đối đầu cũng cảm nhận được lực va chạm to lớn này, vô số núi xương sụp đổ, ầm ầm như tuyết lở, thanh thế cực lớn gần như quét sạch hơn nửa Vạn Tuế Sơn.
"Thật sự đụng vào? Lực lượng khổng lồ cỡ nào?" Toan Nghê hít vào khí lạnh, bình thường tự xưng huyết mạch cường thịnh, uy nghiêm ngút trời, giờ khắc này cũng cảm nhận sâu sắc sự kinh ngạc của nó trước Hắc Long. Khoa trương hơn là, Vạn Tuế Sơn vậy mà đang lay động kịch liệt rồi từ từ tiêu tán. Không biết có phải thực sự đến lúc phải trở về, hay là thật sự bị đụng văng về Thời Không Trường Hà.
Hắc Long cuồn cuộn trên không, cuốn lên bóng đêm vô tận, bao phủ và xâm nhập vào màn sương mù thời không đang tiêu tán. Sức mạnh thời không của Vạn Tuế Sơn tuy cường đại, nhưng áo nghĩa hắc ám do Hắc Long khống chế cũng đứng hàng đầu trong ba ngàn áo nghĩa, hơn nữa đã được nó lĩnh ngộ thấu đáo từ vạn năm trước, lại trải qua vạn năm thai nghén, uy lực chân chính của áo nghĩa hắc ám đã có thể được nó phát huy vô cùng tinh tế.
Ngay cả Cửu U Thiên Âm Mãng cũng run rẩy trước sự cường hãn của Hắc Long. Bình thường tà ác quái đản, có chút vô lại, nhưng khi thật sự nổi giận thì uy lực bộc phát quá kinh khủng.
Khi hắc ám hoàn toàn biến mất, Vạn Tuế Sơn và màn sương mù thời không đều hoàn toàn không thấy tăm hơi, chỉ để lại một vết nứt không gian khống lồ, từ sâu trong một hạp cốc kéo dài đến ba ngàn mét trên không, tựa như bị một thanh khai thiên đao hưng hăng chém xuống, mở ra một vết rách như vậy trong thiên địa. Trong khe nứt tối tăm băng lãnh, không có âm thanh, không có sinh mệnh, ngay cả ánh sáng đường như cũng không thể lọt vào.