"Ma nữ! Nơi này không liên quan đến ngươi. Ra khỏi Ma Vực không để dàng đâu, ngươi lo mà bảo toàn tính mạng trở về đi." Nhiếp Viễn khinh thường hừ lạnh. Hắn vốn đã có thành kiến với đám Ma vật Ma Vực. Ủy danh hiện tại của hắn được tạo nên từ việc giết hơn mấy ngàn vạn cường giả Ma tộc, đó là chiến công hiển hách mà hắn luôn tự hào ở Kiếp Thiên Giáo.
"Trước khi đến ta đã cầu nguyện, mong hái được một cái đầu người về làm quà cho phụ hoàng. Ta thấy cái đầu của ngươi không tệ, đường nét hài hòa, góc cạnh cũng sắc sảo." Triệu Yên Nhiên dùng ngón tay ngọc thon dài chỉ vào đầu Nhiếp Viễn, sát ý trong đôi mắt đỏ rực bắn ra, lăng lệ kinh người như điện mang màu máu.
"Muốn chết!" Nhiếp Viễn bạo phát khí thế kinh người, rung chuyển cả Thiên Vũ.
"Muốn thử không?" Triệu Yên Nhiên cười khẽ, hỏi Hiên Hoàng ở phía xa: "Ta hái đầu Nhiếp Viễn, ngươi hái đầu Khấu Vô Nhai, xem ai nhanh hơn?"
"Cược đi. Nếu ta thắng, ngươi phải giết Khấu Vô Nhai trước. Dạ Ma tộc các ngươi không được tranh giành với ta tại phiên đấu giá của thịnh hội, thế nào?"
'Đư ợc ơcl"
"Ma vật ngông cuồng, tưởng Nhân tộc ta sợ các ngươi chắc!" Khấu Vô Nhai giận dữ.
"Giết!" Nhiếp Viễn lập tức muốn ra tay.
Phía dưới, đám đông xao động, nhao nhao ngước nhìn lên bầu trời, trong lòng không khỏi khẩn trương. Mấy ngày nay đám ma nữ kiêu ngạo không hề nói đùa, tộc đàn của bọn chúng thường xuyên chém giết lẫn nhau, nói hái đầu là hái đầu thật, nói không cho về là chặn đánh giữa đường thật. Bọn chúng chẳng kiêng dè gì cả, nếu thành công còn là một chiến tích lớn.
"Ầm ầm!"
Từ hướng Lâm Lang Các bùng nổ ánh sáng chói lòa. Một người đàn ông hình thể tăng vọt, tựa như thi triển pháp tướng thiên địa, trong nháy mắt hóa thành cự nhân cao hơn trăm mét, Huyền Kim chiến y phát ra ô quang, như một ngọn núi lớn màu đen. Hắn uy nghiêm hùng tráng, cằm râu rậm rạp khiến cả người lộ vẻ kiên cường, ánh mắt kinh người, đầy vẻ xâm lược.
Đúng là cường giả trấn thủ Vô Hồi Cảnh Thiên, một siêu cấp chiến tướng có Cự Linh huyết mạch, thuộc về một trong Tứ Hoàng của Vô Hồi Cảnh Thiên, 'Hắc Hoàng': "Các vị, giữ chừng mực. Nơi này là Thiên Không Chi Thành, thịnh hội đấu giá của Lâm Lang Các sắp bắt đầu. Nếu còn muốn tham gia, thì giữ thái độ kiềm chế. Nếu không, mời lập tức rời đi."
Tiếng như hồng chung, vang vọng thiên địa, mang theo áp lực mênh mông, truyền khắp Thiên Không Chi Thành, chấn nhiếp chiến trường giằng co trên không.
Nhiếp Viễn và những người khác thoáng thu liễm khí thế. Không nể mặt Vô Hồi Cảnh Thiên cũng phải cân nhắc đến hội đấu giá sau đó, bọn họ đều mang theo sứ mệnh đến đây. Nhưng đúng lúc bọn họ đang lo lắng làm thế nào để lôi kéo người đàn ông thần bí này về phe mình, Triệu Yên Nhiên lại ngoắc tay với Tần Mệnh: "Đừng náo loạn với bọn chúng, chúng ta đi."
"Các vị, sau này còn gặp lại." Tần Mệnh luôn đứng ở đó mỉm cười gật đầu với mọi người, rồi đuổi theo Triệu Yên Nhiên.
Bầu không khí thoáng chốc trì trệ, nhiều người quái đị nhìn Tần Mệnh, chuyện gì xảy ra vậy? Hẳn đầu quân cho Ma tộc rồi sao?
Khấu Vô Nhai và đồng bọn cũng kỳ quái, hắn dễ dàng nương nhờ Dạ Ma tộc như vậy, chỉ vì Triệu Yên Nhiên xinh đẹp câu hồn?
"Ngươi là người Dạ Ma tộc!" Ánh mắt Nhiếp Viễn bỗng trở nên âm lãnh, sát khí bức người cuồng dã xô ra từ nhục thân hắn, ầm ầm bộc phát.
Toàn trường xôn xao. Hắn là người Ma tộc ư? Hắn rõ ràng là người Nhân tộc, sao lại trà trộn với Ma tộc? Chẳng trách dám công khai khiêu chiến Long Kiều, coi thường uy danh của Yêu Hỏa Tông, hóa ra đã sớm có liên hệ với Dạ Ma tộc, có Dạ Ma tộc chống lưng.
Ánh mắt Long Kiều cũng lạnh lẽo, sát ý bắn ra từ ngọn lửa trong mắt.
"Sau này còn gặp lại, hôm nào ta sẽ đến lĩnh giáo." Tần Mệnh không chỉ đuổi theo Triệu Yên Nhiên, còn quay đầu chỉ vào Nhiếp Viễn, công khai tuyên chiến!
"Nhân tộc bại hoại, vậy mà lại làm chó cho Ma tộc!" Nhiếp Viễn giận dữ, hắn không thể chấp nhận được việc người Nhân tộc trà trộn với người Ma tộc. Chỉ vì thái độ 'lập lờ nước đôi' của Yêu Hỏa Tông giữa tam tộc mà hắn đã hận không thể đạp diệt Yêu Hỏa Tông, thậm chí từng thề rằng nếu tiếp quản Kiếp Thiên Giáo, trận chiến đầu tiên sẽ là chinh phạt Yêu Hỏa Tông.
Hắn hiện tại vô cùng tức giận, vừa rồi lại còn muốn mời chào một tên cặn bã bại hoại như vậy!
"Tư tưởng quá nhỏ hẹp. Với tâm tính này của ngươi, Bàn Vũ Tiên Tôn sao có thể giao Kiếp Thiên Giáo cho ngươi?" Tần Mệnh bước vào đám Ma Vân nồng đậm, không nhìn cơn giận của Nhiếp Viễn, càng không nhìn ánh mắt kinh ngạc quái dị của toàn trường, theo Triệu Yên Nhiên rời đi.
"Tiểu gia hỏa này không tệ đấy chứ, vậy mà có thể đánh ngang tay với Long Kiều. Nói thật với ta, nếu nàng hóa thân Chu Tước bổ nhào qua, con cóc của ngươi có chống đỡ nổi không?" Trong trang viên cho thuê của Dạ Ma tộc, Triệu Yên Nhiên vừa cười vừa đánh giá Tần Mệnh. Khuôn mặt kiều diễm quốc sắc thiên hương của nàng đẹp đến nghẹt thở, dáng người quyến rũ lại khỏe khoắn cân đối, toát ra một mị lực vô cùng đặc biệt, nguy hiểm lại mê người! Nhưng nghĩ đến thân phận của nàng, e rằng trong thiên hạ không có mấy người dám trêu chọc, nếu không chết cũng không biết vì sao.
"Chỉ đựa vào Lôi đạo, tất bại." Tần Mệnh không phủ nhận rằng Long Kiều đã cường thịnh đến một trình độ cực hạn. Ngay cả một Thiên Vũ Cảnh lục trọng thiên bình thường cũng phải đốc toàn lực ứng phó. Hắn tuy nắm trong tay Thôn Lôi Thuật và hỗn độn Thiên Lôi, nhưng Sáng Thế Hỏa Nguyên của Long Kiều đã dung hợp đồng thời lĩnh ngộ ba mươi năm, đủ để đối kháng với áo nghĩa Thiên Đạo chân chính. Trừ phi hắn vận dụng Vĩnh Hằng Vương Đạo, nếu không khó mà kiên trì lâu dài.
"Vậy nếu cộng thêm những thứ còn lại thì sao?"
"Chắc thắng!" Tần Mệnh mỉm cười, điểm tự tin này hắn vẫn có.
"Ngươi còn có thứ gì mạnh hơn Lôi Nguyên châu nữa à?" Triệu Yên Nhiên rất ngạc nhiên về người này. Khi Triệu Lệ nói có một huynh đệ đến, muốn nàng tiếp đón một chút, nàng chỉ cảm thấy hứng thú với thân phận vạn năm trước của hắn, và tò mò xem người mà Triệu Lệ gọi là huynh đệ có năng lực gì. Thật không ngờ nàng vừa mới đồng ý thì bên ngoài đã đánh nhau, còn trực tiếp đối đầu với Yêu nữ Long Kiều của Yêu Hỏa Tông!
Long Kiều thường xuyên xuất nhập Ma Vực, Yêu Vực, thậm chí từng giao đấu với nàng. Nàng hiểu rất rõ thực lực của nữ nhân kia, nhất là sau khi tiến vào Thiên Vũ Cảnh, thực lực của Long Kiều gần như hàng năm đều có biến hóa long trời lở đất. Tuyệt đối không ngờ rằng người huynh đệ này của Triệu Lệ lại có thể đánh ngang ngửa với Long Kiều, còn thể hiện ra Lôi Nguyên châu hiếm thấy.
Ba vị Ma Tướng Dạ Ma tộc trong phòng đều đánh giá Tần Mệnh. Vậy mà có thể chiêu mộ được Lôi Nguyên châu, không tệ, không tệ. Nếu mang về Dạ Ma tộc bồi đưỡng kỹ càng, tương lai nhất định sẽ là một viên mãnh tướng. Nếu hắn có thêm chút thiên phú tư chất, có lẽ có thể giống Long Kiều dung hợp Lôi Nguyên châu, giác tỉnh năng lượng mạnh nhất, tương lai xông vào đỉnh phong Thiên Vũ, thậm chí Hoàng Vũ cũng có thể.
Như vậy, không uổng công bọn họ mạo hiểm rời khỏi Ma Vực, đến Thiên Không Chi Thành chuyến này.
"Hắn họ Tần, tên Mệnh!" Triệu Lệ giới thiệu.
"Tần Mệnh?" Triệu Yên Nhiên vừa nghe cái tên đã thấy quen thuộc, những Ma Tướng còn lại đều như có điều suy nghĩ, dường như đã nghe ở đâu rồi.
Triệu Lệ lấy ra một tờ lệnh truy nã, đặt lên bàn.
"Tần Mệnh?! Ngươi chính là người mà Võ Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực lên hợp truy nã?" Triệu Yên Nhiên rốt cục nhớ ra, đánh giá lại Tần Mệnh. Chẳng trách khí thế tư thái đều bất phàm như vậy, hóa ra lại là một nhân vật.
"Gan không nhỏ đấy. Vô Hồi Cảnh Thiên truy nã ngươi khắp thiên hạ, ngươi vậy mà nghênh ngang đến Thiên Không Chi Thành mua bảo bối của bọn chúng!" Một Ma Tướng ngạc nhiên đánh giá Tần Mệnh, cũng lộ ra vài phần ý cười. "Có quyết đoán, ta thích tính cách này."