"Đừng tranh cãi nữa." Tế Dạ vu chủ khẽ hắng giọng, ngăn An Linh Tê lại. Thật sự gặp nguy hiểm vẫn phải trông cậy vào Đỗ Toa bợn họ xuất chiến, cứ khăng khăng làm tới cùng thì chẳng có lợi cho ai.
"Hừ! Nếu không phải Tần Mệnh nhất quyết đòi giữ, chúng ta còn lạ gì mà phải mang theo đám người này! Tưởng bở coi mình là ông trời con không bằng!" An Linh Tê lầm bầm hai tiếng, quay mặt đi, không thèm nhìn đám người kia nữa. Rõ ràng đang ở Thất Nhạc Cấm Đảo, được hưởng phù hộ, lại còn giở trò nháo sự!
Đỗ Toa khẽ nhíu mày, nhưng không chấp nhặt.
"Nhưng ít nhất chúng tôi có quyền được biết tình hình hiện tại thế nào, tại sao ba mươi ba ngày rồi vẫn chưa tìm được Vạn Tuế Sơn." Một người không nhịn được, nghiến răng hỏi. "Dù các ngươi có giết tôi, tôi cũng phải hỏi!"
An Linh Tê ngang ngược đáp trả: "Tình hình thế nào á? Thế ngươi bảo là thế nào! Ba mươi ba ngày, chẳng lẽ chúng ta không tìm kiếm chắc? Ngươi tưởng tìm Vạn Tuế Sơn dễ lắm à?"
Lúc này, một giọng nói đột nhiên vang lên từ đỉnh Tuyết Sơn, vọng khắp Tuyết Nguyên, rõ ràng truyền đến tai từng người: "Từ hôm nay trở đi, ai muốn ở lại Thất Nhạc Cấm Đảo, mỗi giây mỗi phút đều phải tu luyện, hiến tế năng lượng cho hòn đảo. Bất kỳ ai ngỗ nghịch, giết không tha! Ai không muốn tuân theo, lập tức rời đi; ai không hài lòng với cấm đảo, lập tức rời đi; ai muốn tự mình tìm kiếm Vạn Tuế Sơn, lập tức rời đi! Trong vòng một nén nhang, lập tức quyết định!"
Tuyết Nguyên nhanh chóng chìm vào tĩnh lặng, ngay sau đó bầu không khí trở nên ồn ào. Rất nhiều người rụt cổ lại, không dám nói năng lung tung, nhưng cũng có không ít kẻ bắt đầu lớn tiếng la lối.
"Đi thì đi! Hơn ba mươi ngày rồi, cứ lề mề không dám hành động, còn không bằng tự chúng ta ra ngoài tìm!"
"Ta còn nghi ngờ hơn ba mươi ngày qua hòn đảo này có di chuyển đâu! Diện tích quá lớn, sợ bị phát hiện, đến năm nào tháng nào mới tìm được Vạn Tuế Sơn? Chẳng lẽ cứ ở đây chờ vận may, chờ Vạn Tuế Sơn tự rơi xuống đầu chắc?"
"Lão tử chịu đủ rồi, trở lại Vạn Tuế Sơn chưa chắc đã trốn được về Thiên Đình, còn không bằng ở cái loạn thế này mà sống!"
“Đi, ai đi với tai Lão tử có thể tiến vào Thánh Vũ ở thời đại Thiên Đình, thì cũng có thể lên tới Thiên Vũ ở cái loạn thế này!"
Đám người xao động, rất nhiều mãnh thú cũng phẫn uất gầm thét. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, một lượng lớn cường giả tụ tập lại với nhau, lớn tiếng đòi đi.
Kim Thánh Quân và những người khác muốn khuyên, nhưng cuối cùng đều từ bỏ. Đến cả Đỗ Toa cũng không lên tiếng, ngầm đồng ý với lựa chọn của họ. Đã muốn đi, muốn ở lại loạn thế, thì tùy họ. Dù sao ở lại đây cũng không biết khi nào mới tìm được Vạn Tuế Sơn, chi bằng ra ngoài thử vận may.
"Ngươi không đi à?" Ô Kim Bảo Trư nhìn Cùng Kỳ và Thái Thản Cự Viên ở phía xa. Hai con thú dữ này trước đó vô cùng hung hăng, giờ thật sự cho chúng đi thì lại ngoan ngoãn?
Thuần huyết Cùng Kỳ không để ý tới, Thái Thản Cự Viên khoanh tay trước ngực, đứng sừng sững như cột điện sau lưng Cùng Kỳ, lạnh lùng nhìn đám người đang ồn ào.
Táng Hoa nhanh chóng thả xuống màn sương mù dày đặc, bao phủ tất cả những kẻ muốn rời đi.
"Đi thì đi, ta không tin rời khỏi đây là không sống nổi."
"Lão tử muốn xông pha một phen ở cái loạn thế này, nói không chừng vạn năm sau Thiên Đình còn phải ngưỡng mộ ta!"
"Chúng ta biết sơ lược về lịch sử phát triển, nhất định có thể sống sung sướng hơn."
"Đúng thế, ở lại đây có khi ngày nào đó lại bị vây giết, coi như trở lại Vạn Tuế Sơn, không có Tần Mệnh chỉ dẫn cũng chưa chắc đã về được Thiên Đình. Cùng là chịu chết, còn không bằng tự mình tìm đường sống."
Đa số những kẻ rời đi đều nghĩ thoáng, cũng từ bỏ ý định tìm Vạn Tuế Sơn. Cùng mạo hiểm như vậy, chỉ bằng ở lại loạn thế mà liều một phen. Cho nên bọn chúng mới dám gây sự, mới nóng lòng muốn rời khỏi đây.
Khi sương mù bao phủ, ai nấy đều vô cùng hào hứng, vô cùng kích động, thậm chí bắt đầu huyễn tưởng về việc mình sẽ đại triển hoành đồ. Những người ở lại thì do dự, giằng xé, muốn đi nhưng lại không nỡ, hoặc là vẫn còn muốn trở lại Thiên Đình.
Nhưng chỉ sau vài hơi thở ngắn ngủi, biển người và thú triều bị bao phủ trong sương mù phát ra những tiếng kêu thê lương thảm thiết, kinh hoàng, phẫn nộ, hòa lẫn với những tiếng chửi rủa và rên rỉ. Bởi vì linh lực của bọn chúng đột nhiên bị hút khô một cách tàn nhẫn, không để lại chút gì.
"Táng Hoa! Dừng tay!" Đỗ Toa đột nhiên tỉnh ngộ, vội vàng quát lớn.
Thôn Hải Thú, Tam Nhãn Cự Linh Viên, Hàn Băng Hải Xà, thuần huyết Địa Long đồng loạt nổi dậy, lao về phía màn sương mù, nuốt chửng tất cả những người và yêu muốn rời đi vào bụng, ăn tươi nuốt sống!
Tuyết Nguyên mênh mông nhanh chóng trở nên tĩnh lặng, tất cả mọi người trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng vừa diễn ra. Quá đột ngột, đột ngột đến mức bọn họ không kịp chuẩn bị gì.
Thôn Hải Thú thay mặt Táng Hoa gầm thét khắp Tuyết Nguyên: "Rời đi? Được thôi! Để lại linh lực, coi như phí bảo hộ ba mươi ngày qua ở lại cấm đảo! Còn đã rời đi, tức là kẻ địch, chắc chắn sẽ đi tiết lộ vị trí và thân phận của chúng ta, cho nên... Phải giết!"
Những người may mắn còn sống sót toàn thân lạnh toát, may mắn vừa rồi không tùy tiện rời đi, không hành động theo cảm tính.
Sắc mặt Đỗ Toa âm trầm, sao cô lại không nghĩ tới Táng Hoa muốn xử tử đám 'tai họa ngầm' này? Nhưng lý do mà Thôn Hải Thú đưa ra khiến cô không thể phản bác. Thất Nhạc Cấm Đảo đã cưu mang đám người này từ Vạn Tuế Sơn chạy đến đây, lại an toàn hơn ba mươi ngày, dâng nộp linh lực là đương nhiên. Hơn nữa, những kẻ vong ân bội nghĩa này, rời đi rồi nói không chừng sẽ làm ra chuyện gì, vì sinh tồn và lợi ích rất có thể sẽ chủ động đi tìm những cổ nhân kia đến vây quét Thất Nhạc Cấm Đảo. Vì những người ở lại, kẻ muốn rời đi phải chết. Nhưng hơn một ngàn người cứ như vậy mà chết sao? Táng Hoa quá ác!
"Khôn thật đấy." Ô Kim Bảo Trư kinh ngạc nhìn Cùng Kỳ và Thái Thản Chiến Viên ở phía xa, nó còn không nghĩ tới Táng Hoa lại đuổi tận giết tuyệt như vậy, hai tên nguy hiểm này lại ngờ tới? Đúng là ác nhân hiểu rõ ác nhân, nếu đổi lại là bọn chúng cũng sẽ làm như vậy.
"Bây giờ, tất cả mọi người ở lại, ngoan ngoãn ở nguyên vị trí, phóng thích linh lực! Ai đám không theo, giết không tha!” Thanh âm hung ác của Thôn Hải Thú nhắc nhở từng người.
Bầu không khí căng thẳng ở Thất Nhạc Cấm Đảo nhanh chóng dịu xuống, ai nấy cũng không dám nói năng lung tung, chứ đừng nói đến việc khiêu khích ai.
"Ta muốn gặp Đảo Chủ!" Lúc này Cùng Kỳ mới tiến lên phía trước, ngẩng cao đầu kiêu ngạo, khí thế hung hãn, sát khí dữ dằn cuồn cuộn, tạo thành một khí tràng mạnh mẽ và nguy hiểm.
"Đảo Chủ không gặp!" An Linh Tê lạnh lùng nhìn hai con hung thú.
"Chuyển cáo nàng, ta có thể giúp nàng tìm được Vạn Tuế Sơn, ta có thể giúp nàng ngăn cản sự truy bắt của các thế lực."
“Đã nói không gặp là không gặp!" An Linh Tê không cần xin chỉ thị sư phụ cũng biết thái độ của sư phụ thế nào. Hai con thú đữ này hung ác xảo trá, lại chẳng có tình cảm gì với Thất Nhạc Cấm Đảo, đừng hòng chúng rời đi rồi còn triệu tập thú triều đến giúp đỡ. Không có khả năng. Nếu Tần Mệnh còn sống, có lẽ còn có thể 'so chiêu' với con thuần huyết Cùng Kỳ này một chút, đù sao cũng là Tần Mệnh mang nó tới, nhưng Tần Mệnh đã chết, Cùng Kỳ không còn ước thúc, không những không giúp các cô, mà còn có thể rời đi rồi mang theo thú triều đến vây quét Thất Nhạc Cấm Đảo, khống chế Thất Nhạc Cấm Đảo.
"Ở cái loạn thế này, trừ ta, các ngươi còn có thể tin ai, còn có thể dựa vào ai? Một hòn đảo lớn như vậy, không thể cứ mãi trôi nổi dưới đáy biển, có thể là mười ngày, cũng có thể là nửa tháng, sẽ bị phát hiện. Đến lúc đó trừ diệt vong, các ngươi không còn đường nào khác. Ta có thể giúp các ngươi, thật sự giúp các ngươi, và cam đoan sẽ không nhúng chàm cấm đảo, sẽ không nuốt các ngươi, nhưng ta có một điều kiện! Chỉ cần đáp ứng, ta cam đoan các ngươi còn sống rời khỏi loạn thế."
Thái Thản Chiến Viên hung ác đảo mắt nhìn mọi người: "Mấy hòn đảo với phạm vi trăm dặm, không thể không kiêng kỵ việc truy tung Vạn Tuế Sơn. Mà sự xuất hiện của Vạn Tuế Sơn không có bất kỳ quy luật nào, muốn trông chờ vào vận may để tìm được nó, đừng nói ba mươi ngày, ba năm cũng chưa chắc! Chỉ cần đáp ứng chúng ta một điều kiện, ta lấy danh dự của Thái Thản Chiến Viên nhất tộc ra thề, dùng hết khả năng cam đoan an toàn cho các ngươi, cho đến khi các ngươi tìm được Vạn Tuế Sơn mới thôi."
"Điều kiện gì?" Huyền Kiếm Sơn là người đầu tiên lên tiếng, những người khác tuy vẫn hoài nghi Cùng Kỳ, nhưng lần này đều không vội vã phủ định. Diện tích Thất Nhạc Cấm Đảo quá lớn, lại bị các thế lực lùng bắt, đầu tiên phải bảo vệ an toàn rồi mới tìm kiếm Vạn Tuế Sơn, nhưng Vạn Tuế Sơn lại xuất quỷ nhập thần, cứ tìm kiếm thế này thật sự rất khó gặp, phần lớn đều phải dựa vào vận may.
Cùng Kỳ quay đầu nhìn về phía sâu trong Tuyết Nguyên, nơi đó không ngừng vang lên những tiếng ù ù, giống như có thứ gì đó đang không ngừng va chạm vào địa tầng: "Ta muốn đầu Bạch Hổ kia! Đem nó cho ta, ta cam đoan Thất Nhạc Cấm Đảo của các ngươi an toàn rời khỏi loạn thế!"
Canth năm dâng lên! Ngày mai đặc sắc tiếp tục...