"Đảo đâu? Cấm đảo đâu rồi?" Cùng Kỳ sốt ruột gào lên. "Bạch Hổ của ta đâu? Thuần huyết Bạch Hổ của ta đâu!"
Cổ Thiên Thần nhíu mày nhìn về phía Tây Bộ. Vừa rồi cái thanh âm thần bí kia, chẳng lẽ là do hư không sụp đổ, cả tòa đảo bị kéo vào trong đó? Ai có năng lực lớn đến vậy, một hòn đảo rộng hơn hai trăm dặm, biến mất chỉ trong vài giây ngắn ngủi? "Trên đảo có những ai?"
"Dương Đỉnh Phong! Chắc chắn là Dương Đỉnh Phong!" Cùng Kỳ chợt nhớ ra. Dương Đỉnh Phong tuy không được Tinh Linh đảo thừa nhận, nhưng với tư cách là Hoàng tộc trong yêu tộc, nó biết rõ mối quan hệ thực sự giữa Dương Đỉnh Phong và Tinh Linh đảo. Thế nhưng, để khiến cả tòa đảo biến mất trong nháy mắt, cần nguồn năng lượng khổng lồ cỡ nào, lại phải là Linh Bảo cấp bậc gì!
"Dương Đỉnh Phong? Kẻ ở Tinh Linh đảo?" Cổ Thiên Thần thấy cái tên này có chút lạ lẫm, nhưng vẫn nhớ ra.
"Chính là hắn."
"Sao hắn lại ở trên đảo? Chẳng lẽ hắn khống chế ngươi? Dương Đỉnh Phong vốn không được Tỉnh Linh đảo thừa nhận, càng không thể gánh vác rủi ro thay họ, hắn đám ra tay với ngươi?" Cổ Thiên Thần nghỉ hoặc nhìn Cùng Kỳ.
Sắc mặt Cùng Kỳ âm trầm. Bạch Hổ sắp đến tay mà lại vuột mất. Thuần huyết Bạch Hổ đó, đủ để quyết định huyết mạch tiến hóa của nó, thậm chí là vị thế tối cao tại Bát Hoang Thú Vực. Nhưng mà… Đáng giận! Cùng Kỳ không muốn nói thêm gì với Cổ Thiên Thần, nó muốn giữ bí mật này cho riêng mình, sau khi trở về sẽ liên hợp với Bát Hoang Thú Vực lùng bắt Cấm đảo, bắt Tần Mệnh và Cùng Kỳ. "Sao ngươi lại ở đây? Chẳng lẽ tòa đảo này có Nguyên Linh Áo Nghĩa?"
Trước đó Cùng Kỳ đã nghi ngờ, nhưng không dám chắc chắn.
Cổ Thiên Thần không nói gì thêm. Bí mật về Nguyên Linh Áo Nghĩa nhất định phải được bảo vệ, sau này phải do hắn chưởng khống và cướp đoạt. Nếu nuốt được cỗ Nguyên Linh Áo Nghĩa kia, hắn nhất định có thể thức tỉnh sức mạnh cường đại hơn, thể hiện uy lực kinh khủng hơn. Đại thiên tử đời tiếp theo của Tiên Linh Đế Quốc, rất có thể là hắn.
Một người một thú, đều trầm mặc, mỗi người một tâm tư. Cửu Độc Âm Lân Mãng thì thở phào nhẹ nhõm. Đào thoát khỏi Cấm đảo, lại còn cứu được Cùng Kỳ, chỉ cần đi theo Cùng Kỳ thật tốt, tương lai nhất định sẽ được trọng dụng.
Thất Nhạc Cấm Đảo trôi lơ lửng trong hư không, nước biển dữ đội tứ phía lao nhanh, hỗn loạn kéo dài hơn nửa canh giờ mới ổn định. Bọn họ thoát chết, lòng còn sợ hãi, ngồi bệt trong đống đổ nát thở hổn hến, cầm Linh Quả nuốt vội để bổ sung linh lực. Dù chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra, nhưng xem ra họ vừa trở về từ cõi chết, lại tránh được một kiếp.
Tần Mệnh ôm Táng Hoa, tiện tay thu Vĩnh Hằng Vương Quốc. "Dương Đỉnh Phong, Dương đại hiệp, Dương tổ tông, ngươi có bảo bối này, sao lúc trước trốn khỏi Vạn Tuế Sơn không dùng?"
"Ngu! Lúc đó ta thân quen gì với ngươi?" Dương Đỉnh Phong đang xót của, tên nhóc này lại dám tìm hắn tính sổ.
"Ngươi..."
"Hơn nữa, không gian lực của ta quá mạnh, lỡ quấy nhiễu Vạn Tuế Sơn thì sao? Vạn Tuế Sơn là thời không lực, không chỉ đơn thuần là không gian!" Dương Đỉnh Phong liếc Táng Hoa đang hôn mê trong ngực Tần Mệnh, xoa xoa tay, lẩm bẩm: "Cô ta là đảo chủ hả? Đẹp hơn cánh hoa phân thân nhiều."
"Có nặng không? Ta giúp ngươi ôm một lát?"
"Tránh ra!"
"Ối, lưu manh! Hèn hạ! Lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn! Bỏ tay ra, đừng sờ soạng!" Mắt Dương Đỉnh Phong sáng lên, nhìn Táng Hoa từ trên xuống dưới.
Tần Mệnh vội ôm chặt Táng Hoa, tránh ánh mắt xâm lược của hắn. "Chúng ta nghỉ lại trong hư không một ngày, đợi nàng hồi phục rồi lao ra."
"Không cần! Đây là hư không, không phải Thời Không Trường Hà, đừng lo lắng quá. Chỉ cần xé rách hư không là có thể xông ra đễ đàng."
"Nhìn cái gì! Bớt nhìn đi, như sói đói về thảo nguyên ấy. Kiếp trước nhịn chết đói à?"
"Ngươi đi đâu đấy? Đừng lợi dụng lúc người ta hôn mê mà sờ soạng, biết xấu hổ không?" Dương Đỉnh Phong thèm thuồng nhìn Tần Mệnh ôm mỹ nhân rời đi, trong lòng ghen tị vô cùng. Nếu mà tìm được chỗ vắng vẻ, lột y phục ra sờ soạng hai cái, thưởng thức thân thể mỹ diệu, xong việc lại mặc vào, ai mà biết được. Thật hời cho thằng nhóc đó.
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra! Nói mau!" Đỗ Toa bước tới, mặt mày âm trầm. Liên tiếp biến cố khiến họ bị động và chật vật, còn để Cùng Kỳ chạy thoát. Nếu là bình thường, mất một con thuần huyết Cùng Kỳ cũng không quan trọng, nhưng tình huống lúc đó cho thấy Cùng Kỳ mang theo oán hận bỏ đi, với địa vị và uy danh của Bát Hoang Thú Vực, chắc chắn sẽ phát động trả thù điên cuồng. Hơn nữa, Tần Mệnh vừa hố Vô Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực, khi hai bên làm rõ chân tướng, chắc chắn sẽ liên thủ truy bắt.
Cấm đảo trước giờ luôn kín tiếng ẩn mình, nhưng ít nhất vẫn còn kiểm soát được tình hình. Bây giờ thì hay rồi, cùng lúc đối mặt với cơn giận của hai đại Hoàng tộc, đừng nói trốn về Thiên Đình, sống sót ở đây đã là may mắn.
Dương Đinh Phong vừa bá đạo vừa dịu dàng nắm tay Đỗ Toa: "Có người đàn ông của em che mưa chắn gió, đừng sợi"
"Lão nương không rảnh đùa với ngươi, nói rõ cho ta, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, vừa rồi người kia là ai?"
"Tiếng 'lão nương' của em nghe khí thế và bá đạo thật đấy, khiến anh xao xuyến hết cả người. Đừng có thả thính anh như vậy, anh sợ không kiềm chế được."
"Ngươi… không biết xấu hổ à?"
"Gan lớn ăn no, gan nhỏ chết đói."
Sau khi nhận được báo cáo của hai vị lão nhân, Võ Hồi Cảnh Thiên lập tức triệu tập đội ngũ hùng mạnh vượt biển chặn đánh, không thể để Cấm đảo và Bát Hoang Thú Vực cấu kết.
Cùng lúc đó, hơn ba mươi con Phiên Hải Cự Sa chở Cùng Kỳ, Thái Thản Chiến Viên và Long Dực Thú với tốc độ cao nhất truy tìm Cấm đảo. Chúng cũng không thể để Cùng Kỳ rơi vào tay Vô Hồi Cảnh Thiên, để phòng ngừa bất trắc, chúng còn phái vài con Long Dực Thú về Bát Hoang Thú Vực báo cáo tình hình.
Và thế là, một trận tao ngộ chiến nằm trong dự kiến nhưng cũng có chút bất ngờ đã nổ ra dữ dội sau đó ba ngày. Đội quân chặn đánh của Vô Hồi Cảnh Thiên cực kỳ hùng mạnh, trong một trận hỗn chiến đã chém giết mười mấy con Phiên Hải Cự Sa, bắt sống Cùng Kỳ, áp giải về Vô Hồi Cảnh Thiên. Vùng biển xảy ra giao tranh vừa hay lại là vùng biển sầm uất với nhiều hòn đảo, hàng ức sinh linh vây xem, gây ra náo động lớn.
Vô Hồi Cảnh Thiên nghiêm khắc thẩm vấn Cùng Kỳ, tiếp tục lùng bắt Cấm đảo. Nhưng chỉ hai ngày sau, Bát Hoang Thú Vực nhận được báo cáo liền điều động mãnh thú gần đó vượt biển chặn đánh, giao chiến kịch liệt hơn với Vô Hồi Cảnh Thiên, khiến biển đảo điên đảo, thương vong thảm trọng. Hai bên tuy đều rút quân, nhưng lại gây ra sóng to gió lớn.
Dù Vô Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực là đối thủ, nhưng những cuộc chặn đánh liên hoàn, chém giết đẫm máu như thế này vô cùng hiếm khi xảy ra. Lần này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cả hai bên đều hung tàn đến mức không sợ chết như vậy.
Mọi người nhao nhao đoán già đoán non, cho rằng có chuyện lớn xảy ra, chọc giận hai đại Hoàng tộc.
Không lâu sau, Vô Hồi Cảnh Thiên tuyên chiến toàn diện với Bát Hoang Thú Vực, Bát Hoang Thú Vực càng ngang nhiên đáp trả vì mất thuần huyết Cùng Kỳ. Một cơn bão chiến tranh khổng lồ sắp hình thành trong cơn thịnh nộ của cả hai bên. Một bên là Hoàng tộc vô thượng của Nhân Tộc, một bên là bá chủ đỉnh cấp trong Yêu Tộc, cả hai không chỉ có thực lực cường đại, tầm ảnh hưởng to lớn, mà xung quanh còn có cả một quần thể thế lực khổng lồ, cũng liên tiếp tuyên bố khai chiến trong vài ngày ngắn ngủi.
Các bá chủ khác đều nhao nhao điều tra tình hình. Vô Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực nổi điên vì cái gì? Rốt cuộc chuyện gì đã khiến hai bên thịnh nộ đến mức này?
Nhưng mà, ngay lúc đại chiến hết sức căng thẳng, Cổ Thiên Thần lại đưa thuần huyết Cùng Kỳ trở về Bát Hoang Thú Vực.
Không lâu sau, Bát Hoang Thú Vực hẹn ngày với Vô Hồi Cảnh Thiên, cả hai bên cùng hủy bỏ tuyên chiến trong ánh mắt càng thêm quái dị của các bên, rút về lãnh địa của mình, hành quân lặng lẽ.
Ba ngày ngắn ngủi sau, một tờ tập sát lệnh nhanh chóng lan ra khắp Cổ Hải, kèm theo một bức chân dung rõ ràng - Võ Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực liên hợp truy bắt mục tiêu, Tần Mệnh!
Trong chốc lát, dư luận xôn xao, các bên nhao nhao nghị luận, Tần Mệnh ở đâu ra, lai lịch gì? Đã làm chuyện gì nhân thần cộng phẫn mà lại bị hai đại bá chủ đỉnh cấp cùng nhau truy bắt? Chẳng lẽ cuộc chém giết của hai bên trước đó đều liên quan đến người đàn ông thần bí này?
"Tần Mệnh?"
"Tần Mệnh!"
"Tần Mệnh?"
Trong lòng Cổ Hải mênh mông, bóng tối bao trùm, áo nghĩa mãnh liệt, một người đàn ông áo đen tóc đen cầm một bức chân dung, lặp đi lặp lại lẩm bẩm cái tên này, vẻ mặt vô cùng quái dị: "Mắt ta hoa rồi à? Thằng nhóc này làm sao tới Loạn Võ Thời Đại? Ngũ Phương Thiên Đình còn chưa đủ cho nó quậy, chạy tới Loạn Võ Thời Đại gây họa! Vừa đến đã náo ra một trận lớn như vậy, đến Vô Hồi Cảnh Thiên và Bát Hoang Thú Vực cũng dám chọc, lá gan này thật đúng là… Ha ha… Tiểu tổ ta có bạn rồi!"