"Có gì muốn nói với ta sao?" Tần Mệnh trở lại trước khối cự thạch, nhìn Ô Kim Bảo Trư ủ rõ.
"Không phải ngươi nói chuyện với hai lão già kia rất vui vẻ sao? Cười cười nói nói."
"Ta không ở đó, đã xảy ra chuyện gì?"
"Không phải mọi chuyện đều tốt đẹp cả sao? Tất cả đều vì sinh tồn, thông cảm đi."
"Trước hết nói cho ta biết chuyện gì đã xảy ra, có thông cảm hay không là do ta quyết định." Ánh mắt Tần Mệnh nhìn Ô Kim Bảo Trư trở nên sắc bén.
Ô Kim Bảo Trư ngửa người đựa vào tảng đá lớn, tay trái khoác lên đầu gối, các ngón tay khẽ gõ nhẹ. "Thật ra ta khuyên ngươi đừng nên hỏi, chuyện này biết được chắng có gì tốt cho ngươi đâu. Đằng nào ngươi cũng bình yên vô sự, Bạch Hổ cũng không sao, coi như mọi chuyện đã qua đi. Vừa rồi ngươi cũng đã ra oai một phen, bọn họ chắc cũng không dám làm loạn, không dám hại ngươi nữa đâu."
Ánh mắt Tần Mệnh càng thêm sắc bén: "Liên quan đến Bạch Hổ?"
"Ta không nói gì hết."
"Ngươi không nói, tự khắc có người nói." Tần Mệnh quay người định rời đi.
"Được rồi, được rồi, ta nói!" Ô Kim Bảo Trư thở dài, nói: "Thái Thản Chiến Viên không phải tự mình rời đi, mà bị đuổi đi. Nguyên nhân cụ thể là do Cùng Kỳ để ý đến con Bạch Hổ của ngươi, ta nghĩ... có thể là bọn chúng đoán được, hoặc trực tiếp nhìn thấu Bạch Hổ là Chí Tôn thuần huyết, nó muốn nhân cơ hội lừa mang đi, đưa về Bát Hoang Thú Vực. Cùng Kỳ này tuy là thuần huyết, tương lai có thể đại thành, nhưng nếu nuốt luyện thuần huyết Bạch Hổ, nó có thể sẽ tiến thêm một tầng, tái hiện tư chất Thượng Cổ."
"Bọn chứng đã làm gì?” Tần Mệnh quay đầu nhìn Ô Kim Bảo Trư, hai tay nắm chặt.
"Dùng Bạch Hổ đổi lấy mạng sống cho cả đảo! Chỉ cần để chúng mang Bạch Hổ đi, chúng đảm bảo triệu tập lực lượng Bát Hoang Thú Vực bảo vệ Cấm Đảo, đồng thời giúp tìm kiếm Vạn Tuế Sơn, đưa bọn họ rời đi an toàn."
"Sau đó thì sao?"
"Lúc đó Cấm Đảo đã phiêu dạt hơn ba mươi ngày, vẫn không tìm được Vạn Tuế Sơn, ai nấy đều lo lắng, Táng Hoa đã từng giết hơn một ngàn người để trấn áp. Nhưng nàng trấn được người khác, lại không trấn được đám thiên võ kia, Cùng Kỳ đúng lúc đưa ra ý kiến, nên đương nhiên khiến bọn họ động lòng. Lão già Huyền Kiếm Sơn thì sợ chết nhất, chuyện này chắc ngươi biết, hắn liền ra sức chủ trương, còn đối đầu với Đỗ Toa." Ô Kim Bảo Trư cố gắng lựa lời, không muốn liên lụy đến nhiều người hơn.
"Ai đã ngăn lại?"
“Người có thể thực sự quyết định việc đi ở của Bạch Hổ đương nhiên là Táng Hoa, nàng không thoát khỏi Nguyên Linh Mê Vụ, đừng ai mơ rời khỏi hòn đảo này. Lúc đó náo loạn rất căng thẳng, chính nàng đã giải quyết đứt khoát, giữ Bạch Hổ, đưổi Titan!" Ô Kim Bảo Trư đứng lên, phủi tuyết đọng trên người: "Đuổi Thái Thân Chiến Viên đi thật ra cũng là bất đắc đĩ, hơn ba mươi ngày vẫn không tìm được Vạn Tuế Sơn, Cấm Đảo lúc nào cũng có thể bị phát hiện, Táng Hoa cũng là muốn mạo hiểm đánh cược một phen, khống chế Cùng Kỳ, áp chế Bát Hoang Thú Vực, mưu một cơn đường sống."
Tần Mệnh nhắm mắt, dùng Bạch Hổ đổi lấy sự tồn vong của Cấm Đảo, giỏi cho ngươi, Cùng Kỳ! Ta đã hứa với huynh trưởng ngươi sẽ đưa ngươi ra ngoài, ngươi lại dám thừa lúc ta không ở đây, muốn nuốt Bạch Hổ!
"Lúc đó rất nhiều người ủng hộ, rất nhiều người do dự, rất nhiều người ngăn cản, nhưng cuối cùng đều coi như ngầm thỏa hiệp. Nên bây giờ ngươi đột nhiên còn sống trở về, bọn họ... cũng không biết phải đối mặt với ngươi thế nào." Ô Kim Bảo Trư nhìn về phía các cường giả ở đằng xa, tất cả đều ở ngoài ngàn mét, còn có người trực tiếp trốn đi. Đó là vì hổ thẹn trong lòng, không dám đối mặt Tần Mệnh, cũng là sợ Tần Mệnh phẫn nộ trả thù.
"Ta nói một câu, lúc đó tình huống như vậy xem như nhân chi thường tình, ngươi có thể bực mình bọn họ, nhưng không đến mức phải giết. Nếu thật không nín được, có thể giết vài con gà, dọa lũ khỉ con!" Ô Kim Bảo Trư hiếm khi phát thiện tâm, dù sao cũng là cùng thế hệ, có thể mang về thì vẫn nên mang về. Nếu Tần Mệnh nhất định phải đuổi tận giết tuyệt, đám thiên võ và Thánh Vũ kia sẽ liều chết phản kháng, dù không phá hủy được Cấm Đảo, cũng có thể khiến nơi này tan nát.
"Ta biết chừng mực. Trông chừng Cùng Kỳ giúp ta." Tần Mệnh bay lên không, phóng tới không trung, đến chỗ Táng Hoa.
Táng Hoa không ngăn cản nữa, để hắn tiến vào, gặp mặt dưới gốc cây già giống như kiếm phong.
Tần Mệnh vẫn như mọi khi, nhìn lên cây kén cao mấy trăm mét, giống như một trái tim khổng lồ, phập phồng đập, quấn quanh tinh hoa sinh mệnh nồng đậm. Hắn thật sự rất muốn gặp đứa bé bên trong, dù chỉ một chút thôi, nhưng sau lần cãi vã trước, hắn đã từ bỏ, sau lần sinh tử này, lòng cũng đã bình tĩnh.
Táng Hoa không thể giam cầm hắn cả đời, ba năm năm nữa kiểu gì cũng sẽ thả hắn rời đi xông pha thiên hạ, đến lúc đó sẽ có cơ hội gặp lại.
"Bên ngoài mười ba ngàn dặm là địa phương nào?" Táng Hoa cao ngạo lạnh lùng, vẫn như thường ngày, vô luận thái độ, ngữ khí hay thần thái đều không hề thay đổi, đến cả ngôi mộ kia cũng đã lặng lẽ vùi lấp, không thấy tăm hơi.
"Mười ba ngàn dặm về sau, đi thẳng về phía đông ba ngàn dặm, nơi đó là một cấm khu của Cổ Hải, tên là Tinh Linh Hải Vực, dù là vô thượng Hoàng tộc cũng chưa chắc dám tùy tiện đặt chân. Ngươi chỉ cần khống chế Thất Nhạc Cấm Đảo ở đó, cố gắng che giấu khí tức, sẽ không gặp nguy hiểm, ta dự tính trong vòng ba đến năm năm sẽ không ai dám khiêu khích nơi đó. Thời đại Thiên Đình và thời đại Loạn Võ đã bắt đầu thông nhau, đến lúc đó không cần Vạn Tuế Sơn, chúng ta cũng có thể quay lại Thiên Đình. Ngươi có thể nhân cơ hội này hấp thu năng lượng thời đại Loạn Võ ở Tinh Linh Hải Vực để tăng thực lực."
Thần sắc Táng Hoa hiếm khi ngưng trọng: "Hai thời đại cách nhau vạn năm, làm sao có thể thông nhau? Ngươi có biết mình đang nói gì không?"
"Thật khó tin, nhưng sự thật đã xảy ra, những vết nứt kia chính là dấu hiệu bắt đầu. Ta đoán Vạn Tuế Sơn bận rộn qua lại giữa hai thời đại, là để đuổi bắt những vết nứt sụp đổ kia, phong ấn những vết nứt liên kết thời không. Một khi Vạn Tuế Sơn không còn hành động nữa, vết nứt lại không ngừng tăng lên, mà lại không có lực lượng phong ấn kiềm chế, sẽ thực sự thông hai thời đại."
Thần sắc Táng Hoa càng lúc càng ngưng trọng, cũng mang theo sự hoài nghi sâu sắc: "Đối với chúng ta, thời đại Loạn Võ là lịch sử đã xảy ra vạn năm trước, đối với thời đại Loạn Võ, chúng ta là tương lai vạn năm sau, nhìn như cách xa vạn năm, kì thực có hàng vạn sợi dây liên hệ, bất cứ biến cố dị thường nào cũng có thể gây ra thay đổi to lớn.
Nhất là ở thời đại Loạn Võ vạn năm trước, nếu như ai đó không đáng chết mà chết, thì lịch sử vạn năm sau sẽ biến đổi ra sao, nếu người chết là nhân vật quan trọng, càng có thể thay đổi vô số diễn biến lịch sử. Một hai người còn như vậy, mười, tám người, hàng ngàn hàng vạn người không đáng chết lại chết, đáng chết lại sống, không nên đột phá lại đột phá, vân vân, sẽ triệt để thay đổi tất cả lịch sử trong vạn năm sau đó. Rất nhiều người sẽ không ra đời, rất nhiều sự việc sẽ không xảy ra, toàn bộ diễn biến lịch sử sẽ phát sinh biến đổi long trời lở đất.
Nếu hai thời đại xuyên qua, người thời đại Thiên Đình lại đến đây, vô tình giết chết tổ tông của mình ở thời đại Loạn Võ, thì người đó sẽ không nên tồn tại, không nên xuất sinh. Lại tỉ như, thời đại Loạn Võ có áo nghĩa truyền thừa, thời đại Thiên Đình cũng vậy, nếu hai thời không va chạm, chẳng phải một áo nghĩa có hai người truyền thừa? Một khi gặp nhau, sẽ sống chung thế nào!"
“Cho nên mới có thời không nghịch loạn, đại tai đại diệt, mới có Thiên Đạo trùng chỉnh, Niết Bàn trùng sinh!" Tần Mệnh ban đầu cũng có suy đoán như Táng Hoa, cũng cảm thấy hoàn toàn không thể nào, nhưng sự thật hết lần này đến lần khác đang diễn ra.
"Ý gì?"
"Đây là một trận loạn cục khoáng thế, tất cả đều đang vặn vẹo, tất cả đều đang hủy diệt, không còn tồn tại cái gì hợp lý hay không hợp lý. Khi mọi thứ hóa thành phế tích, một thế giới hoàn toàn mới sẽ được dựng nên, ai nên tồn tại, ai không nên tồn tại, đều phải giãy giụa chứng minh trong trận loạn cục này. Chúng ta không cải biến được diễn biến của Thiên Đạo, không ngăn cản được trận loạn cục này, chúng ta chỉ là quân cờ, bên trong hai bàn cờ. Muốn kiên trì đến cuối cùng, muốn dùng sức mạnh của quân cờ nắm giữ bàn cờ, chỉ có một con đường tắt, trở nên mạnh mẽ! Dốc hết mọi khả năng để trở nên mạnh mẽ, để mỗi lần đặt quân cờ xuống, đều làm rung chuyển toàn bộ bàn cờ, để mỗi bước đi, đều ảnh hưởng đến hướng đi của toàn bộ ván cờ." Tần Mệnh nói rất bình tĩnh, nhưng từng chữ, từng câu đều muốn đối kháng Thiên Đạo, sục sôi phóng khoáng!