“Nàng là ai?” Kim Văn Thanh và những người khác tò mò nhìn Mị Nữ xinh đẹp lạnh lùng bên cạnh Kim Thánh Quân. Gây ra động tĩnh lớn như vậy, sao không giết đi mà còn mang về?
"Dương Phong Hoa!" Thuần huyết Cùng Kỳ ánh mắt run lên, đúng là người của Vô Hồi Cảnh Thiên! Nàng vô tình đi ngang qua đây, hay là thật sự đến điều tra?
"Nàng tự xưng là người của Vô Hồi Cảnh Thiên, bên ngoài còn rất nhiều người, sắp tìm đến." Kim Thánh Quân cảnh giác nhìn ra ngoài.
"Cảnh giới gì?" Đỗ Toa vô thức nắm chặt tay, Thiên Cương chi lực phun trào trong huyết mạch, cả người khí thế trở nên nặng nề cường thịnh như núi. Mới đó đã có hai người đến, đều là Thiên Vũ Cảnh, bên ngoài sẽ có bao nhiêu người, mạnh đến cảnh giới nào? Yên tĩnh lâu như vậy, cuối cùng vẫn là bị phát hiện sao?
"Các ngươi nên lo lắng về thân phận của chúng ta mới đúng." Dương Phong Hoa cùng lão nhân đi cùng nhau. Hắc Giao đã bị rút cạn linh lực, nhưng sát khí vẫn rất nặng, bảo vệ hai người họ, cảnh giác nhìn đám cường giả trước mặt.
"Vô Hồi Cảnh Thiên rất mạnh sao?” Đỗ Toa và những người khác đều nhìn về phía thuần huyết Cùng Kỳ.
"Cùng Kỳ?" Dương Phong Hoa kinh ngạc. Sao ở đây lại có hung thú Cùng Kỳ? Khí thế kia, bộ dáng kia sao quen thuộc thế, chẳng lẽ... là 'Yêu Hoàng Thái Tử' của Bát Hoang Thú Vực?
Nàng trao đổi ánh mắt kinh ngạc với lão nhân bên cạnh, đều đoán được thân phận Cùng Kỳ, nhưng vẫn không dám tin. Dãy núi này rốt cuộc có lai lịch gì, chẳng lẽ là Bát Hoang Thú Vực sao?
"Thống lĩnh Nhân Tộc là bảy đại vô thượng Hoàng tộc, hai ở lục địa, năm ở Cổ Hải. Vô Hồi Cảnh Thiên là một trong năm đại vô thượng Hoàng tộc ở Cổ Hải, có ngàn dặm hải vực, năm tòa tiên đảo, khống chế Thượng Cổ Trọng Khí Nguyên Mẫu Đỉnh, Luyện Yêu Lô." Cùng Kỳ cảnh giác Dương Phong Hoa. Đợi năm ngày, không thấy phụ hoàng, lại chờ phải người của Vô Hồi Cảnh Thiên. Bên ngoài còn rất nhiều cường giả? Chẳng lẽ thật sự đến lùng bắt tòa đảo này? Nguy hiểm thật rồi.
Vô Hồi Cảnh Thiên bá đạo cường thế, thường xuyên đối đầu với Yêu Tộc, nhất là các Hoàng tộc Đại Yêu Vực. Số Đại Yêu chết dưới tay họ không dưới tám, chín chục vạn. Nếu mình rơi vào tay bọn họ, không bị hỏa luyện thành binh khí thì cũng bị rút gân lột da nuốt chửng.
"Quả nhiên là ngươi!" Khí tức mãnh liệt cuộn trào trong người Dương Phong Hoa. Dấu ấn Luyện Yêu Lô lưu lại trên người nàng phát ra cộng minh, chứng tỏ nàng từng gặp Cùng Kỳ này, vậy rất có thể là Hoàng Thái Tử của Bát Hoang Thú Vực. Chẳng lẽ nơi này thực sự là lãnh địa của Bát Hoang Thú Vực? Với mối thù sâu nặng giữa hai bên, tiến vào chẳng phải là khó thoát khỏi cái chết?
Dương Phong Hoa và lão nhân đều khẩn trương, mặt hơi trắng bệch. Xong rồi, xong rồi! Sao lại đâm đầu vào hang ổ của thú thế này!
Vô thượng Hoàng tộc? Mọi người da đầu tê dại, đến Đỗ Toa cũng cau chặt mày. Sao lại vớ phải một củ khoai lang bỏng tay thế này! Họ không hiểu rõ cục diện loạn võ thời đại, nhưng câu "Nhân Tộc bảy đại vô thượng Hoàng tộc" đã đủ chứng minh tất cả. Nếu đặt vào thời đại Thiên Đình, chắc chắn là cấp bậc như Đông Hoàng Chiến Tộc. Mà trong thời loạn thế cường thịnh mà nguy hiểm này, thực lực nội tình của vô thượng Hoàng tộc chắc chắn hơn Đông Hoàng Chiến Tộc vài lần, thậm chí gấp mười lần cũng không ngoa!
"Làm sao bây giờ?" Nhiều người hoảng hốt. Bên ngoài còn một đám người của Vô Hồi Cảnh Thiên? Chẳng phải là bị bao vây rồi sao. Giờ có ném con nhỏ này ra cũng không kịp, một khi cường giả Vô Hồi Cảnh Thiên khóa chặt nơi này, họ coi như xong thật rồi.
"Nàng có thân phận gì ở Vô Hồi Cảnh Thiên?" Huyền Kiếm Sơn hỏi ngay.
"Sao, ngươi muốn dùng nàng để uy hiếp Võ Hồi Cảnh Thiên?” Cùng Kỳ lạnh lùng nói, mắt láo lên, chuẩn bị tính đường lui. Nếu Võ Hồi Cảnh Thiên bao vây nơi này, nó chỉ có đường chết.
Huyền Kiếm Sơn và những người khác trao đổi ánh mắt ngưng trọng. Uy hiếp? Ở đây uy hiếp hung thú Cùng Kỳ, ở kia lại uy hiếp vô thượng Hoàng tộc? Bọn họ đúng là gan lớn thật!
Sắc mặt Đỗ Toa càng thêm khó coi, lo lắng bị vây quét, lo lắng bị tập kích, nhưng chưa từng nghĩ đến đội ngũ cấp bậc vô thượng Hoàng tộc lại càn quét đến đây, còn trời xui đất khiến xông vào. Đã có đội ngũ ở bên ngoài, một khi phát hiện nàng mất tích, chắc chắn sẽ bắt đầu điều tra khu vực lân cận. Thất Nhạc Cấm Đảo... cuối cùng vẫn bại lộ.
"Nàng nói nam nhân của nàng ở bên ngoài." Kim Thánh Quân bỗng nói.
"Ồ? Khấu Thanh Dương à, coi như là một nhân vật, một trong những tôn tử được 'Bạch Hoàng' của Vô Hồi Cảnh Thiên yêu thích nhất."
“Bạch Hoàng? Bạch Hoàng là ai?"
"Một trong Tứ Hoàng của Vô Hồi Cảnh Thiên!" Cùng Kỳ lạnh lùng đáp lại khiến mọi người như rơi vào hầm băng, toàn thân rét run. Đến kẻ ngốc cũng hiểu ý nghĩa của những chữ này!
Ồ? Không đúng, đôi mắt đẹp của Dương Phong Hoa lóe lên, tựa hồ đoán được điều gì. Cùng Kỳ này đúng là 'Thái tử' của Bát Hoang Thú Vực, nhưng đám Thú Nhân Tộc hung hãn này dường như không rõ cục diện bên ngoài, thậm chí không biết Vô Hồi Cảnh Thiên và 'Bạch Hoàng'. Thật kỳ lạ, một đám Thiên Vũ Thánh Vũ, sao có thể không biết Vô Hồi Cảnh Thiên? Trừ phi, bọn họ không thuộc về thời đại này! Chẳng lẽ thật như các lão nhân trong tộc đoán, đây là một dãy núi đi theo Vạn Tuế Sơn mà đến?
"Làm sao bây giờ? Vô Hồi Cảnh Thiên đến bao nhiêu người! Đã vây quanh nơi này chưa?" Mọi người hoảng loạn, chuyện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu!
Đỗ Toa và những người khác liên tiếp bay lên không, đứng trong tầng mây. Đến Táng Hoa cũng ngưng tụ thành phân thân, cảnh giác trong sương mù. Bây giờ đi đã không kịp, hơi động đậy là bị phát hiện.
"Thực lực đối phương thế nào? Có cao giai Thiên Vũ không?" Đỗ Toa đứng trước phân thân Táng Hoa. Nếu là trung giai Thiên Vũ, nàng có thể ứng phó, nhưng nếu đến cao giai Thiên Vũ, thật sự không gánh nổi. Mà một khi khai chiến sẽ gây động tĩnh lớn, tất sẽ kinh động đến cường giả và mãnh thú lân cận.
"Tạm thời dò được sáu khí tức, ba người, ba yêu, có một Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên!" Táng Hoa đang cảm thụ tình hình khu vực lân cận thông qua Nguyên Linh Áo Nghĩa.
"Chỉ có sáu người?" Ô Kim Bảo Trư nhướng mày.
"Dùng chữ 'chỉ có' bá khí thật đấy! Một Thiên Vũ Cảnh thất trọng thiên đã đủ chúng ta ứng phó, còn chê ít?" Thôn Hải Thú bất mãn nói.
"Ý ta là còn ai khác không."
Không khí căng thẳng, căng thẳng xen lẫn kìm nén và sợ hãi.
Huyền Kiếm Sơn thừa lúc mọi người dồn sự chú ý lên không trung, ngưng âm thành tuyến, truyền vào tai Cùng Kỳ: "Ta bảo vệ ngươi rút lui!"
Cùng Kỳ liếc Huyền Kiếm Sơn, không trả lời. Cả tòa đảo đều bị khống chế, muốn chạy phải xuyên qua tầng mây mù dày đến mấy trăm mét. Lúc bình thường mấy trăm mét chẳng là gì với nó, mấy bước là qua, nhưng ở đây mấy trăm mét lại đủ quyết định sinh tử. Đến Dương Phong Hoa Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên còn bó tay chờ bị bắt, huống chi nó chỉ tứ trọng thiên.
"Chờ lát nữa nếu xung đột, lại là một trận ác chiến. Ta bảo Cửu Độc Âm Lân Mãng cùng nhau bảo vệ ngươi. Hai ta Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, phối hợp với ngươi Thiên Vũ Cảnh tứ trọng thiên, chỉ cần nắm được cơ hội nhất định có thể đào tẩu." Huyền Kiếm Sơn không nhất thiết muốn chạy thật, phải xem tình hình rồi tính. Dù sao hắn cũng cẩn thận, nghĩ đến phải chuẩn bị đường lui, vạn nhất có chuyện bất lợi cho hắn, hắn thà bảo vệ Cùng Kỳ giết ra ngoài theo hướng khác.
Cùng Kỳ chớp mắt. Ý kiến hay, nếu có hai Thiên Vũ ngũ trọng thiên bảo vệ, nó lại dốc toàn lực mở Cấm Thuật, cơ hội thoát thân sẽ lớn hơn: "Nhân loại! Nếu thành công, ta đảm bảo tương lai ngươi sẽ thông suốt không trở ngại trong thời loạn thế!"
Huyền Kiếm Sơn gật đầu với nó, rồi bắt đầu liên lạc với Cửu Độc Âm Lân Mãng, còn lén liên lạc với ba Thiên Vũ còn lại, chuẩn bị sẵn sàng đào mệnh.
"Bọn chúng đến!" Táng Hoa phát hiện sáu khí tức đang tới gần, vô cùng cẩn thận, bí mật, nhưng không thoát khỏi sự dò xét của nàng. Nhưng đúng lúc này, Táng Hoa đã hòa vào đại thụ trong thạch động đột nhiên mở to mắt, ánh mắt rung nhẹ, không dám tin nhưng đầy chấn kinh, sau một lát nàng triệu tập lực lượng hội tụ ở phía đông, dò xét vùng biển đó.
Giờ khắc này có hai khí tức khác đang bay nhanh về phía này, một trong số đó quen thuộc đến vậy!
Táng Hoa mấp máy môi: "Tần... Mệnh?"