“Ngươi đã tìm được mộ Thí Thiên Chiến Thần ở Thiên Đình thời đại, lẽ nào không thể tìm lại nó ở loạn võ thời đại này sao? Sao còn chưa đi?"
"Muốn đi, nhưng chưa chuẩn bị xong."
"Gặp mặt thì cần chuẩn bị gì?"
Tần Mệnh lắc đầu: "Hai thời đại tuy đang chồng chéo, nhưng sự va chạm giữa những sự vật tương đồng ở hai thời đại khác nhau có thể gây ra những hậu quả khôn lường, đi ngược lại trật tự Thiên Đạo. Giống như Nguyên Linh Áo Nghĩa, khi gặp nhau sẽ thôn phệ lẫn nhau, một bên mạnh lên, một bên suy vong. Chưa rõ ràng tình hình, ta không muốn quấy nhiễu vương mộ thời đại này, lỡ xảy ra chuyện ngoài tầm kiểm soát thì không xong."
Dương Đỉnh Phong nhìn những vương tượng xung quanh: "Các ngươi đời đời truyền thừa?"
"Cũng gần như vậy."
"Sao lại đi săn giết áo nghĩa?"
"Hỏi nhiều quá."
"Áo nghĩa thuộc về Thiên Đạo, làm nhiều chuyện này sẽ gặp Thiên Khiển đấy."
"Tổ tông ơi, chừa cho con chút bí mật đi?"
“Ngươi có hiếu Thiên Khiển là gì không? Là vận rủi, là nguyền rủa, ví đụ như không sinh được con, chết bất đắc kỳ tử, hay Thiên Sát Cô Tinh, ai gần ngươi người đó chết..."
Tần Mệnh cạn lời nhìn hắn, cái gã này tư tưởng lúc nào cũng quái dị.
Dương Đỉnh Phong nhìn sâu vào mắt Tần Mệnh: "Chuyện Thí Thiên Chiến Thần đã qua lâu rồi, nhiều người có thể đã quên, nhưng hẳn vẫn còn những người như ta nhớ rõ, các bá chủ đỉnh cấp thì càng biết rõ hơn. Một khi ngươi lộ ra pho tượng Thí Thiên Chiến Thần, hoặc tin tức săn giết Thiên Đạo bị lộ ra, thì cứ chờ đấy... Ngươi sống không lâu đâu."
"Ta có chuẩn bị, không cần ngươi lo. Xử lý Tiêu Thiên Phong xong, còn việc gì nữa không? Không có thì ta bận việc đây." Tần Mệnh rời Thất Nhạc Cấm Đảo là để thu hút sự chú ý của Vô Hồi Cảnh Thiên, tránh chúng liên tưởng tới Tinh Linh Hải Vực.
Dương Đỉnh Phong nhìn Tần Mệnh: "Ngươi thật không sợ hay giả vờ không sợ?"
"Chỉ cần ta không công khai săn giết Thiên Đạo áo nghĩa là được, chứng không phát hiện. ra ta ngay đâu. Cùng lắm ta xuyên qua vết nứt thời không, trốn về Thiên Đình thời đại." Tần Mệnh gan to bằng trời, thật sự không sợ.
"Ta không có việc gì khác, ngoài Tiêu Thiên Phong, những đại ngôn nhân còn lại đều đáng tin. Ngươi có tính toán gì? Tiêu gia mất Tiêu Thiên Phong, lại mất thêm hai Thiên Vũ ngũ trọng thiên, chắc chắn không bỏ qua. Thực lực bên ngoài của Tiêu gia không uy hiếp được chúng ta, nhưng chắc chắn có vài lão già Thiên Vũ lục trọng thiên, thất trọng thiên, nếu kinh động chúng thì hơi phiền."
"Ta không rành Cổ Hải, ngươi chỉ đường đi? Tốt nhất là nơi nào có thể thu hút sự chú ý của Vô Hồi Cảnh Thiên, lại có thể an toàn thoát thân, nếu có thể gây cho chúng chút phá hoại thì càng hoàn hảo." Tần Mệnh muốn tranh thủ làm vài vố lớn trước khi bị truy bắt gắt gao, nếu không đến lúc bị giăng lưới thì chỉ có nước bỏ mạng.
"Ngươi mới đến loạn võ thời đại, chưa cảm nhận được sức nặng của bốn chữ 'vô thượng hoàng tộc'. Ta khuyên ngươi đừng vội chọc bọn chúng, càng đừng đối đầu trực diện. Không phải bất đắc dĩ, ta cũng không muốn đấu với chúng." Dương Đỉnh Phong tuy cuồng dã bá khí, nhưng lại cẩn thận khôn khéo. Nếu Vô Hồi Cảnh Thiên không nhất quyết giết hại đại ngôn nhân Tinh Linh đảo, dò xét tính nhẫn nại của Tinh Linh đảo, hắn cũng không muốn đối đầu với người của Vô Hồi Cảnh Thiên.
Bốn chữ "vô thượng hoàng tộc" tựa như ngọn Thiên Sơn hùng vĩ, đứng vững trên đỉnh Nhân Tộc, dẫn dắt Nhân Tộc, trấn nhiếp Yêu Tộc và Ma Tộc. Không chỉ địa vị tôn quý vô thượng, mà còn có uy lực khiến các thế lực khác khiếp sợ. Bảy vô thượng hoàng tộc Nhân Tộc đều có lịch sử truyền thừa vạn năm, nội tình và năng lực khống chế khổng lồ, ngoại nhân không thể tưởng tượng. Trải qua thời gian dài đối đầu với hoàng tộc Yêu Tộc và Ma Tộc, liên tục tôi luyện và trưởng thành, kinh nghiệm chiến đấu của chúng vô cùng phong phú. Nếu chúng muốn hủy diệt ai đó, thì với thế gia cỡ Vũ Lăng Thành, chỉ cần phẩy tay là xong, thậm chí không để ý, vài ngày sau sẽ quên. Đấu với vô thượng hoàng tộc chẳng khác nào lấy thân xác va vào Thiên Sơn vạn trượng, hòn đá rơi xuống cũng đủ đập chết ngươi.
“Uống cho ngươi là đại ngôn nhân Tĩnh Linh đảo!”
"Thân phận này, người không biết thì thôi, người biết thì... đều biết Tinh Linh đảo căn bản không thừa nhận chúng ta. Ngươi bảo, có ích gì?"
"Không bàn chuyện này với ngươi nữa. Cho ý kiến đi, tìm chỗ nào đó, hai ta đều là Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, trừ khi khiêu chiến Vô Hồi Cảnh Thiên, còn không thì bí cảnh hiểm địa bình thường không có tác dụng gì với chúng ta." Đến cảnh giới này, muốn trưởng thành thật sự cần cơ duyên đặc biệt và mạo hiểm, lịch luyện và linh bảo bình thường vô dụng. Tần Mệnh không có tinh lực và thời gian lãng phí, muốn làm thì phải làm lớn, phú quý hiểm trung cầu, xưa nay hắn vẫn vậy.
"Ta nói nãy giờ mà ngươi cho là gió thoảng mây bay à?" Dương Đỉnh Phong gãi đầu suy nghĩ, lông mày khẽ động: "À! Có!!"
"Chỗ nào?"
"Lâm Lang Các! Nhiều bá chủ Nhân Tộc khống chế các thương hội, thu thập linh bảo, tích lũy tài phú, còn chấp hành nhiệm vụ đặc thù. Lâm Lang Các là thương hội do Vô Hồi Cảnh Thiên khống chế, là một trong những thương hội đỉnh cấp của Cổ Hải. Dựa vào danh tiếng của Vô Hồi Cảnh Thiên, lại thường công khai đấu giá linh bảo định cấp, nên thanh danh rất vang, nhiều người có được bí bảo đều đến đó giao dịch, hoặc đấu giá."
"Được gọi là thương hội đỉnh cấp Cổ Hải, lực lượng chắc không yếu."
"Đương nhiên! Dù không có Vô Hồi Cảnh Thiên, lực lượng Lâm Lang Các cũng đủ xưng bá một vùng hải vực. Vô Hồi Cảnh Thiên khống chế cái tụ bảo bồn này rất chặt, cường giả trấn giữ phần lớn do Vô Hồi Cảnh Thiên phái đến. Một số truyền nhân thiên phú của Vô Hồi Cảnh Thiên còn đến đó chứng minh giá trị."
"Nói hết luôn đi? Sao lại chọn chỗ đó!"
"Lâm Lang Các thường tổ chức đấu giá hội, một năm một lần đấu giá lớn, năm năm một lần thịnh thế đấu giá. Ta vừa nhớ ra, năm nay lại là năm năm thịnh hội." Dương Đỉnh Phong mắt láo liên, ánh mắt càng lúc càng hừng hực: "Đúng! Chính là năm nay!"
"Thời gian cụ thể?”
"Cái đó chưa xác định, tuy năm năm một thịnh hội, nhưng thời gian cụ thể khi nào thì đến lúc đó mới công bố. Chúng ta qua đó xem sao, thừa dịp hỗn loạn quậy một trận, biết đâu lại cướp được bảo bối! Mỗi lần thịnh hội đấu giá bảo bối đều gây chấn động, còn có thể xảy ra đại loạn. Có năm Lâm Lang Các bắt sống một đầu thuần huyết Thái Thản Chiến Viên đem đấu giá, bị Kiếp Thiên Giáo cướp mất, Bát Hoang Thú Vực tức giận đánh nhau sống chết với Vô Hồi Cảnh Thiên ba năm."
Dương Đỉnh Phong càng nghĩ càng kích động, nắm chặt Tử Kim Chiến Kích vung lên vai, hào hứng nói: "Đi Lâm Lang Các! Mỗi lần thịnh hội bán đấu giá đều kinh động hơn nửa thế lực Cổ Hải, không chỉ các bá chủ hiện thân, mà vô thượng hoàng tộc cũng phái người, Yêu Tộc và Ma Tộc cũng đến. Nếu chúng ta quậy một trận ở đó, hắc hắc... Thật kích thích..."
"Vừa nãy ngươi còn hơi sợ Vô Hồi Cảnh Thiên mà? Sao đột nhiên lại hăng hái thế?"
"Tình huống khác! Nếu chúng ta thật sự quậy được Lâm Lang Các, những Yêu Tộc, Ma Tộc, Bàn Cổ Khai Thiên Môn và các hoàng tộc khác chắc chắn sẽ nghiêm túc, sẽ xát muối vào vết thương của Vô Hồi Cảnh Thiên, xem chúng ta chơi thế nào. Sao hả, tiểu Mệnh Nhi, có dám theo tổ tông điên một trận không?"
“Nghèo!" Tần Mệnh thật sự động lòng, thương hội do Vô Hồi Cảnh Thiên khống chế, lại là thịnh hội năm năm một lần, chắc chắn sẽ đem ra những bảo bối xứng tầm để đấu giá. Nếu có thể lấy được một hai món, hơn hẳn mạo hiểm khắp nơi xông xáo bí cảnh.
"Chúng ta về Tinh Linh đảo một chuyến, ngươi có tiền không?"
"Truy nã dán đầy tên ngươi, lại thêm cái vẻ ngoài nổi bật đó, đi lên chẳng phải bị tóm ngay?"
Dương Đỉnh Phong vuốt ngược mái tóc bạc, tóc dài nhanh chóng biến thành đen, từ xõa tung trở nên mềm mại, buông sau lưng, dung mạo cũng thay đổi chút ít. Dương Đỉnh Phong khẽ nhếch miệng: "Tinh Linh đảo tuy không can thiệp chuyện bên ngoài, nhưng bảo bối ở đó không ít. Không chỉ có bí thuật thay đổi dung mạo, mà còn có thể ẩn tàng khí tức cảnh giới, gọi ta một tiếng tổ tông, ta dạy cho ngươi."
"Thiên Vũ Cảnh còn có thể ẩn tàng cảnh giới? Ẩn tàng đến mức nào?"
“Như chúng ta là Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, cực hạn có thể ẩn tàng đến tam trọng
"Đồ tốt! Đi, về Tinh Linh đảo một chuyến!"
"Có học không? Gọi tiếng tổ tông ta dạy cho."
"Ta không thỉnh giáo Sương Hoa trưởng lão à?"