"Đấu với ta một trận, thắng, ta trả người lại cho ngươi, cam đoan hoàn hảo không chút tổn hại." Lời Tần Mệnh vừa đứt, cả con phố xôn xao. Khiêu chiến Yêu Nữ Long Kiều? Gã này điên thật hay sao? Nữ nhân yêu nghiệt này là người được Yêu Hỏa Tông công khai nhắm cho vị trí môn chủ kế tiếp, lại là siêu cấp thiên kiêu nổi đanh Cổ Hải, có thực lực siêu cường, chống lại được cả áo nghĩa của Thiên Đạo.
Vậy mà cũng dám khiêu chiến nàng? Chán sống rồi!
Tần Mệnh đối diện Long Kiều, nắm chặt song quyền, tia lôi từ kẽ tay bắn ra tứ tung. Hắn chậm rãi vặn cổ, thân thể phát ra những tiếng răng rắc giòn giã, tựa như giải trừ một loại gông xiềng nào đó, khí tức Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên dần dần bộc lộ. Triệu Lệ đã đi mời Dạ Ma tộc, có bọn họ chống lưng, hắn không còn lo lắng gì, có thể lĩnh giáo uy lực của Linh Nguyên Châu.
"Ngươi có tư cách gì khiêu chiến ta?" Giọng Long Kiều lạnh lùng, mang theo uy năng kỳ dị, khiến mọi người trên phố cảm nhận được áp lực nặng nề.
"Ta vốn không phải thiện nhân, đệ đệ hoàn khố của ngươi tìm ta, thì phải chịu trách nhiệm tới cùng. Ngươi thắng ta, ta trả người cho ngươi, nếu ngươi bại, chuyện hắn về Yêu Hỏa Tông... Tùy ta định đoạt!" Giọng điệu cường thế của Tần Mệnh khiến vô số người hít vào khí lạnh, vị gia này đủ cứng rắn a.
"Báo đanh tánh, nói tông môn của ngươi, ta, Long Kiều, không giết chó hoang vô chủ." Long Kiều đưa tay ngăn hai người phẫn nộ phía sau lại, ánh mắt sắc bén như đao găm đón nhận ánh mắt khiêu khích của Tần Mệnh. Kẻ đám công khai khiêu chiến nàng không nhiều, mà sống sót đến cuối cùng càng hiếm.
"Ta xưa nay ra tay tàn nhẫn, nếu ngươi bại, nói không chừng đến cả Hỏa Nguyên Châu cũng giữ không nổi." Khí tức Tần Mệnh càng lúc càng sắc bén, đứng đó như một ngọn núi khổng lồ sừng sững, mang đến cho người ta cảm giác áp bức mạnh mẽ. Quanh thân hắn không ngừng bùng lên những tia chớp đen, như những vết nứt không gian, lộ ra khí tức đáng sợ. Đôi mắt hắn càng đáng sợ, đáng sợ đến kinh người, hoàn toàn biến thành màu đen nhánh, như hố đen vô tận, nhìn kỹ, trong hố đen dường như ẩn chứa sức mạnh hủy diệt, muốn kéo cả linh hồn người vào xoắn nát.
"Kẻ muốn Hỏa Nguyên Châu của ta, chưa ai sống sót rời khỏi. Hôm nay nếu ngươi bại, mệnh phải lưu lại cho ta." Long Kiều cảm nhận được sự bất phàm của Tần Mệnh, khơi dậy chiến ý trong nàng, toàn thân bốc lên ngọn lửa huyết sắc. Ngọn lửa không quá dữ dội, nhưng vặn vẹo cả không gian, tỏa ra nhiệt độ cao kinh người, khiến mọi người trên phố lùi lại phía sau. Khí tức Thiên Vũ Cảnh ngũ trọng thiên, cùng với uy lực của Hỏa Nguyên Châu, một khi bộc phát, chắc chắn gây ra thương vong lớn.
Khí thế Tần Mệnh tăng vọt, lôi uy kinh khủng cuồn cuộn trào ra, ẩn chứa sự bá liệt và cuồng bạo tột cùng. Sức mạnh hủy diệt từ Hắc Lôi bắn ra, lan tỏa khắp con phố, khiến người ta kinh dị, nghẹt thở. Phàm là người có chút nhãn lực đều nhận ra, gã đàn ông này không chỉ cứng đầu, thực lực chắc chắn cũng không tầm thường, có lẽ có lai lịch gì đó.
Không gian xung quanh Long Kiều vặn vẹo, hoa văn lửa trên mày nàng như ngọn lửa thật đang nhảy múa, đôi mắt đỏ ngầu như máu, lóe lên ánh sáng mê hoặc kỳ diệu. Trong ánh mắt ấy, phảng phất có mặt trời, mặt trăng hủy diệt, ngân hà tái sinh, có núi sông dời đổi, có vạn vật hồi phục, có tuyệt vọng lại có sinh cơ. Nàng dung hợp với Hỏa Nguyên Châu ba mươi năm, có thể nói nàng chính là Hỏa Nguyên Châu, Hỏa Nguyên Châu chính là nàng. Mà Hỏa Nguyên Châu thai nghén từ Ngũ Hành Sáng Thế Sơn, nơi diễn biến ra vô số sinh linh, tự nhiên cũng ban cho Hỏa Nguyên Châu thần lực kỳ diệu.
Hai mắt Tần Mệnh ấp ủ hủy diệt, hai mắt Long Kiều cuộn trào sáng thế, cả hai không ai nhường ai, không hề sợ hãi, khí tức của nhau đều đang tăng lên, vô hình trung va chạm, giao tranh.
"Phụt!" Rất nhiều người trong quán rượu, lữ điếm hai bên ho ra máu tươi, trong số đó không thiếu cường giả Thánh Vũ Cảnh, vậy mà dưới sự giằng co bằng ánh mắt đã bị trọng thương, không chịu nổi uy áp đó.
Toàn trường kinh hãi, con đường nhanh chóng được dọn dẹp, tạo ra khoảng trống hơn ngàn mét. Người thì lùi về các tòa nhà cao tầng trên những con phố còn lại, kẻ thì trốn vào quán rượu, lữ điếm hai bên. Công trình kiến trúc nơi này đều được Thiên Vô Hồi Cảnh gia cố, bố trí cấm chế và năng lượng mạnh mẽ, sẽ không dễ dàng bị phá hủy.
Thế nhưng...
"Răng rắc!" Rất nhiều công trình kiến trúc vậy mà xuất hiện vết nứt, sau đó bùng nổ ánh sáng mạnh, chính là lực lượng cấm chế của công trình kiến trúc tự bảo vệ. Nhưng theo khí thế của hai người trên đường phố tăng lên, công trình kiến trúc vẫn không ngừng rạn nứt, đầy những vết nứt, nhiều bức tường ngoài bắt đầu nổ tung, rung chuyển cả tòa nhà, cảnh tượng khiến người ta rùng mình.
Có người hoảng sợ muốn bỏ chạy, đụng phải tràng vực xen lẫn liệt hỏa và lôi điện, tựa như xông vào một loại luyện ngục tử vong nào đó, toàn thân như muốn bị nghiền nát, thất khiếu phun máu, chật vật lui về. Trong lòng kinh hãi, sợ hãi tột độ.
Các cường giả trong tửu lâu nhao nhao phóng thích năng lượng, bảo vệ cầu thang, tránh bị ảnh hưởng. Nhưng ánh mắt nhìn ra bên ngoài càng thêm ngưng trọng, không hổ là Chưởng Khống Giả Hỏa Nguyên Châu, khí thế kinh khủng đến mức này, trách không được có thể xưng bá mảnh hải vực này, khiến trên dưới Yêu Hỏa Tông bái phục, khiến mãnh thú Yêu Tộc e ngại. Kỳ lạ hơn là gã đàn ông kia vậy mà chống đỡ được?
"Dừng tay!" Một tiếng quát lớn từ đằng xa truyền đến, cường giả trấn thủ Lâm Lang Các phát hiện dị thường, đạp không bay tới, nhưng chưa kịp đến gần con đường, đã bị khí thế đang tăng lên của hai bên chấn nhiếp.
"Răng rắc!" Lớp mặt nạ trên mặt Long Kiều vỡ vụn, lộ ra gương mặt thanh lãnh tuyệt lệ, nhưng trên mặt đầy những hoa văn lửa, khiến khí tức của nàng trở nên vô cùng yêu dị.
"Long Kiều?" Vị cường giả Lâm Lang Các kia nhận ra nàng, kinh ngạc nhìn Tần Mệnh phía xa, "Vậy người này là ai? "Thiên Không Chi Thành có nghiêm lệnh, cấm Thiên Vũ Cảnh giao chiến, hai vị nếu trái với quy tắc, đừng trách Lâm Lang Các chúng ta vô tình trục xuất."
Hắn quát lớn uy nghiêm nhưng lạnh làng, nhưng không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào đến bầu không khí trên phố, thậm chí không ai để ý đến. Mọi người đều đang căng thẳng theo đối cuộc giằng co kịch liệt này.
Ánh lửa xung quanh Long Kiều bắt đầu hòa lẫn, trong vô thức, vậy mà hóa thành một chiếc chuông khổng lồ mờ ảo. Mặt ngoài lưu chuyển ngọn lửa từ Hỏa Nguyên Châu, rõ ràng là một chiếc chuông, lại như một ngọn núi lớn, một tòa Sáng Thế Chi Sơn, bộc lộ uy năng kinh khủng.
Hai mắt Tần Mệnh đen kịt, năng lượng hủy diệt cuồn cuộn trào ra, đây không phải khí thế hư vô, mà là lôi uy chân thật, không ngừng tuôn ra từ đôi mắt, trùng kích con phố, va chạm vào chiếc chuông vô hình kia. "Đông!" Âm thanh trầm mặc như sấm động chín tầng trời, lại như lôi đình đánh vào núi, đinh tai nhức óc, lại trùng trùng điệp điệp, gột rửa nhân hồn.
Vô số người hít vào khí lạnh, khí thế đã mạnh mẽ như vậy, không hổ là thiên kiêu danh chấn Cổ Hải, nhưng người này rốt cuộc có lai lịch gì, vậy mà có thể đối kháng với khí thế của Long Kiều?
Chẳng lẽ hôm nay có trò hay để xem?
Hai vị cường giả Yêu Hỏa Tông nhíu mày lùi lại, trao đối ánh mắt, cũng đầy vẻ khó tin, lại có người có thể chống đỡ được khí thế của Long Kiều, người này không đơn giảnl
"Làm!"
Lại một tiếng vù vù, lôi uy vang vọng như núi lửa phun trào. Như Hoàng Chung Đại Lữ, đánh thức thế nhân, sóng âm như gợn sóng, nhanh chóng lan tỏa. Đây không phải va chạm thông thường, là va chạm khí thế, là quyết đấu năng lượng. Cự Chung lay động phảng phất thiên địa rung chuyển, chấn động tâm hồn.
Vẻ mặt Long Kiều dần trở nên ngưng trọng, nàng nghĩ rằng chỉ cần trấn áp bằng khí thế là có thể khiến tên không biết sống chết này quỳ rạp xuống đất, ngoan ngoãn thần phục, giao ra Long Nghiêu, đồng thời chấn nhiếp các tộc tinh anh mạnh mẽ của Thiên Không Chi Thành, thật không ngờ vậy mà lại đỡ được, còn có thể cường thế đối kháng với nàng. Hơn nữa, Hỏa Nguyên Châu trong cơ thể nàng trở nên càng thêm xao động, không ngừng cuồn cuộn trào ra uy năng chưa từng có. Chuyện này là sao? Chẳng lẽ nó cảm nhận được uy hiếp? Hay cảm nhận được mùi vị mỹ diệu nào đó từ người kia, muốn thôn phệ hắn!