Khóe mắt Tần Mệnh giật giật: "Ngươi làm vậy là có ý gì?"
"Cái gì?" Dương Đỉnh Phong gân cổ lên cãi: "Bách Hoa cung nổi tiếng mà không có miếng, không có mỹ nữ tuyệt sắc à?"
Không khí náo nhiệt trên phố dài chợt lắng xuống. Không chỉ các cô nương xinh đẹp đứng hai bên thềm đá bất mãn, mà từ phía sau cánh cửa dát vàng, một phụ nhân diễm lệ cũng bước ra, nở nụ cười nhưng ánh mắt sắc bén. Bách Hoa cung là phân bộ của Lâm Lang Các, mỹ nữ ở đây ai chẳng phải là một người trên trăm người, tiếng tăm lừng lẫy, bao nhiêu công tử nhà giàu đến tham gia đấu giá hội cũng chọn vào đây hưởng lạc. Hễ ai bước vào, chưa từng có ai không hài lòng. Giữa thanh thiên bạch nhật, lại có kẻ dám huênh hoang trước cửa rằng "hữu danh vô thực"?
"Được rồi được rồi, đủ rồi đấy." Tần Mệnh không hơi sức đâu mà trêu chọc hắn, quay người bỏ đi.
Dương Đỉnh Phong lại gào lên: "Cái gì? Ngươi muốn trả gấp mười lần giá để bao trọn hoa khôi hôm nay?"
Không khí lập tức sôi sục. Người phụ nữ đang định răn dạy kia mắt sáng lên, gấp mười lần giá? Hoa khôi đâu phải ai muốn hưởng cũng được, xưa nay phải là bậc Thiên Vũ Cảnh, lại còn phải cả trăm vạn Kim Tệ. Nếu gấp mười lần...
Tần Mệnh hết cách với hắn, quay người rời đi. Chẳng đợi bọn thị vệ đến mời, hắn đã vút lên không, bay về phía quảng trường khác.
"Thật đúng là đi, đồ dở hơi! Chắc mẩm trong lòng nghĩ nát nước rồi, chết đến nơi còn sĩ diện." Dương Đỉnh Phong nhìn theo Tần Mệnh, nhún vai không quan tâm.
"Vị công tử này, hình như bạn của ngài có ý kiến với Bách Hoa cung chúng tôi thì phải." Người phụ nữ xinh đẹp bước đến, dáng đi uyển chuyển, dù quyến rũ nhưng không mang vẻ phong trần, chỉ có nụ cười dễ chịu, môi đỏ răng trắng, đôi mắt long lanh, vô cùng động lòng người, so với đám thiếu nữ tiếp khách ngoài điện, lại có thêm vài phần hương vị nở nang, mặn mà.
Dương Đỉnh Phong hài lòng đánh giá nàng, còn không kiêng nể gì mà ngắm nghía, nghiêng người cố ý kéo cổ áo xuống để nhìn: "Hảo muội muội, nếu như ngươi không xinh đẹp đến thế, ta còn có hứng hàn huyên với ngươi vài câu. Đằng này dung mạo ngươi mê người thế này, ta chỉ muốn lên giường với ngươi thôi."
Phụ nhân cười khanh khách, khẽ đẩy Dương Đỉnh Phong: "Công tử thật biết nói chuyện."
"Ha ha! Chính là ngươi!" Dương Đỉnh Phong tỏ vẻ bá khí, vung tay ôm trọn lấy phụ nhân, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của mọi người xung quanh, bước thẳng vào trong.
"A!" Phụ nhân thất sắc, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cười duyên: "Gia, Bách Hoa Phổ có đủ loại tuyệt sắc cho người chọn lựa, thiếp thân chỉ là tàn hoa bại liễu, sao dám lọt vào mắt xanh của người."
"Không cần nhiều lời! Chính là ngươi! Hôm nay để gia ta đại triển hùng phong!"
"Người vừa mới chẳng phải muốn điểm hoa khôi hôm nay sao? Vừa hay vẫn còn ban ngày, người trong cung không nhiều, hoa khôi hôm nay còn chưa ra mắt, thiếp thân có thể giúp người dẫn mối..."
"Hoa khôi gì mà khôi, gia đây xem là vừa mắt, coi trọng ngươi rồi, ngươi chính là hoa khôi trong mắt ta. Đừng nói nhiều, đi đi đi, hôm nay gia đây chiều ngươi một cân!!" Dương Định Phong khí thế hùng hồn, ngẩng đầu bước đi, trong ánh mắt quái dị của đông đảo tân khách và các cô gái xinh đẹp, hào khí bước vào cánh cổng đát vàng.
"Đi dạo Hoa Lâu? Cái tên tổ tông Dương này thật đúng là hết lần này đến lần khác cho mình kinh hỉ. Nhìn cái kiểu này chắc chắn không phải lần một lần hai. Tinh Linh Nữ Hoàng sao lại chọn người như vậy làm đại ngôn nhân?" Tần Mệnh đối với Dương Đỉnh Phong cạn lời, một mình đi trên con phố phồn hoa náo nhiệt, nhìn ngắm các tộc tinh anh lui tới, đồng thời dò xét các quán rượu trang viên gần đó.
Không có Dương Đỉnh Phong, hắn lại được thanh tịnh, vừa thăm dò, vừa suy ngẫm. Lúc trước quyết định đến Thiên Không Chi Thành, bọn họ đã ước định cẩn thận là chỉ đoạt bảo, không được lạm sát, cố gắng toàn thân trở ra. Nhưng đến đây rồi mới phát hiện tình hình Thiên Không Chi Thành phức tạp hơn dự đoán. Không chỉ Vô Hồi Cảnh Thiên phái đến lượng lớn cường giả trấn giữ, mà tinh anh các tộc các phái cũng lục tục kéo đến. Qua những lời bàn tán của mọi người, có thể cảm nhận được lần thịnh hội bán đấu giá này khác biệt so với mọi khi. Việc Kiếp Thiên Giáo, Sí Thiên Giới và các Hoàng tộc vô thượng khác kéo đến, cùng nhiều thế lực chưa từng đến đây vượt vạn dặm hải vực chạy tới, đều cho thấy những bảo vật được đấu giá lần này vô cùng quan trọng, và dường như đã có một số tin tức bị rò rỉ từ trước.
Tần Mệnh tự biết rõ mình. Với thực lực của hắn và Dương Đỉnh Phong, muốn làm loạn trong cục diện phức tạp này, quả thực là si tâm vọng tưởng, dù có điên cuồng đến đâu cũng không gây nổi sóng gió lớn. Tuy vậy, Tần Mệnh lăn lộn giang hồ nhiều năm, vẫn nhìn thấu được cục diện trước mắt. Bảo vật chỉ có bấy nhiêu, người đến càng nhiều, tranh đoạt sẽ càng kịch liệt. Dù ai có thể đoạt được bảo vật tại đấu giá hội, cũng chưa chắc đã mang theo rời đi được. Dù sao cho phép ngươi đấu giá, cũng cho phép người khác cướp đoạt. Dù không dám động thủ gần Thiên Không Chi Thành, thì đến địa phương khác chắc chắn sẽ có một hai trận ác chiến.
Đây là ưu thế duy nhất mà Tần Mệnh có thể nghĩ ra. Nhưng liệu ưu thế này có giúp được hắn hay không, vẫn phải xem tình hình cụ thể lúc đó.
Mấy ngày nay, Tần Mệnh đi khắp nơi, liên tục tìm hiểu tình hình, thu thập tin tức. Kỳ thực hắn còn có một mục đích khác - tìm người để giao dịch!
Tốt nhất là những thế lực hàng đầu, có năng lực và cả gan thách thức Vô Hồi Cảnh Thiên. Trong Nhân Tộc thì khó tìm, Yêu Tộc thì có Bát Hoang Thú Vực hoặc Bách Luyện Thú Vực, nhưng có vẻ không thích hợp. Ma Tộc thì... ngược lại có thể cân nhắc. Người khác e ngại Ma Tộc, Tần Mệnh không quan tâm đối thủ thiện ác, hay sẽ có bao nhiêu nguy hiểm, hắn chỉ quan tâm có thể lợi dụng được hay không. Ma Tộc đến đây chắc chắn không được chào đón, nhưng lại dã tâm bừng bừng, muốn có được một số bảo vật bằng mọi giá. Nếu có ai đó đưa đến tận cửa, nguyện ý làm "đao thương" cho chúng, chúng chắc chắn sẽ vui lòng.
"Mình nên chọc ai đây..." Bất chợt, Vĩnh Hằng Văn Giới của Tần Mệnh khẽ lóe lên kim quang, Bạch Hổ đang hưởng thụ Linh Quả bên trong cũng kêu lên, gọi Tần Mệnh.
"Tiên Vương chiến trụ?" Ý thức Tần Mệnh hiện hình trong Vĩnh Hằng Vương Quốc, ngạc nhiên nhìn chiếc mặt nạ hoàng kim, áo giáp hoàng kim, và đôi bao tay hoàng kim đang phát sáng rực rỡ. Hai món đầu đang bùng nổ ánh sáng mạnh mẽ, như có thứ gì đó đang triệu hồi chúng. Còn đôi bao tay hoàng kim thì lại ảm đạm, chỉ trong vài phút đã nứt toác, biến thành phế thải như sắt vụn, rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
"Gần đây có bao tay Tiên Vương chiến trụ!"
Sắc mặt Tần Mệnh nghiêm túc, nhìn quanh. Rõ ràng đã phong ấn trong Vĩnh Hằng Văn Giới, vậy mà vẫn xảy ra cộng hưởng?
Thiên Đạo trật tự thật đáng sợ!
Đường đường bao tay hoàng kim của Tiên Vương chiến trụ nói biến mất là biến mất?
"Nó đang ở trên người ai? Hay ở một địa điểm đặc biệt nào đó?" Tần Mệnh nhẹ vuốt ve Vĩnh Hằng Văn Giới trên tay, cảm nhận dao động từ mặt nạ và áo giáp hoàng kim, tìm kiếm hoàng kim Quyền Sáo của thời đại này. Cùng là hoàng kim Quyền Sáo mà của mình lại nát, chứng tỏ hoàng kim Quyền Sáo của thời đại này chưa bị thương nặng, hoàn chỉnh và mạnh mẽ hơn của hắn!
Đi thẳng ba con phố, hắn đến trước một tòa thương hội rộng lớn hoa lệ. Nơi này là một trong số các phân bộ thương hội do Lâm Lang Các kiểm soát. Bình thường nơi đây sẽ diễn ra các giao dịch và đấu giá. Ngay cả trong thời gian thịnh hội đấu giá, nơi này vẫn buôn bán bình thường. Nhiều người sẽ đến đây dạo chơi trước khi đấu giá hội bắt đầu, mua vài món bảo vật vừa ý, biết đâu lại vớ được vài Linh Bảo hiếm có.
Loại thương hội này có năm tòa, phân bố khắp chủ thành, nơi đây được xem là một trong những tòa lớn nhất.
Tần Mệnh đứng trước thương hội một lát, kim quang từ Vĩnh Hằng Văn Giới càng lúc càng mãnh liệt. Mặt nạ và áo giáp hoàng kim bên trong giống như hai mặt trời chói chang, tỏa ra vô vàn kim quang rực rỡ, lơ lửng trên không Vương Cung, biến tất cả cung điện và hoa cỏ thành một màu vàng quý phái.
"Lại là ở trong thương hội sao?" Tần Mệnh có chút bất ngờ, nhưng như vậy càng tốt, đỡ phải xung đột với người khác! Chỉ là đường đường Tiên Vương chiến trụ lại bày bán trong thương hội sao? Kỳ quái!