Tần Mệnh cười khổ lắc đầu: "Ta không đến để thay thế ngươi, thân phận 'đại ngôn nhân" của ta không xung đột với ngươi. Nếu không, ngươi cứ hỏi Tỉnh Linh Nữ Hoàng xem sao?"
Dương Đỉnh Phong lại nhắm mắt, tiếp tục bế quan, không phản ứng.
"Ngươi vẫn coi trọng ta đấy à, thật sự xem ta là mối đe dọa? Ta nói thẳng với ngươi, ta và Tinh Linh đảo không phải quan hệ thuộc hạ, mà là hợp tác! Chẳng bao lâu nữa, Loạn Võ thời đại sẽ liên kết với Thiên Đình thời đại, bằng một phương thức đặc biệt để hợp nhất. Đến lúc đó, người thời đại này sẽ giáng lâm xuống Thiên Đình, Thiên Đình cũng xâm lấn thời đại này, thiên hạ đại loạn, sinh linh đồ thán. Tinh Linh đảo tuy mạnh, nhưng chính vì mạnh nên dễ bị coi là uy hiếp. Tinh Linh đảo chiếm giữ Cổ Hải linh mạch, tài nguyên phong phú, luôn bị các thế lực nhòm ngó. Tự ngươi thấy đấy, đến lúc thiên hạ kịch biến, Tinh Linh đảo có thể lo thân được không? Nếu các thế lực vì mục đích riêng mà liên thủ vây quét Tinh Linh đảo, ngươi nghĩ Tinh Linh đảo gánh nổi không, Dương Đỉnh Phong ngươi và đội ngũ của ngươi ứng phó được không?"
Dương Đỉnh Phong rốt cục mở mắt, bình tĩnh nhìn hắn: "Ngươi coi ta là trẻ con lên ba à?"
"Ngươi quả thật có nét trẻ con." Tần Mệnh cười khẽ.
"Ở đó đợi đi!"
"Ngươi không tin hai mảnh thời không sẽ thông nhau, hay không tin Tinh Linh đảo sẽ bị uy hiếp?"
"Ta không tin cái miệng thối của ngươi!" Dương Đỉnh Phong đã lĩnh giáo ở Vạn Tuế Sơn rồi, thằng cha này thực lực không tệ, mồm mép còn tệ hơn, gian xảo vô cùng, chỉ có ăn tươi nuốt sống!
"Tinh Linh đảo không tiện nhúng tay trực tiếp vào cuộc chiến sắp nổ ra, để tránh kích thích những Chí Tôn kia, tạo cớ cho các tộc vây quét. Mà mối quan hệ giữa ngươi và Tinh Linh đảo chắc nhiều người đoán được, nên Tinh Linh Nữ Hoàng mới chọn hợp tác với ta, để ta thay Tinh Linh đảo xử lý nguy hiểm, phá hoại liên minh bên ngoài."
"Ngươi chịu được à?"
"Thời không nghịch loạn, lưỡng giới liên thông, ất sẽ có nhiều người đến giúp ta. Nhưng chúng ta không hiểu gì về Loạn Võ, ứng phó sẽ rất phiền phức. Nếu ngươi và ta liên thủ, ta ở ngoài sáng, ngươi ở trong tối, Tỉnh Linh đảo ở sau lưng, ta nghĩ mọi chuyện sẽ thuận lợi hơn."
Đôi mắt Dương Đỉnh Phong hơi ngưng lại, nhìn Tần Mệnh trầm mặc hồi lâu: "Loạn Võ thời đại... Thiên Đình thời đại... Hợp thành một thế giới?"
"Giúp ta điều tra Thất Nhạc Cấm Đảo ở đâu, nếu bọn họ chưa rời đi, ổn định họ, ta tự mình đến." Tần Mệnh đứng dậy, không đợi Dương Đỉnh Phong đồng ý đã rời đi. Trên Thất Nhạc Cấm Đảo không chỉ có con hắn, còn có Bạch Hổ. Nếu Thất Nhạc Cấm Đảo đã rời đi, có lẽ đã về Thiên Đình, vậy thì không cần lo lắng. Nhưng nếu chưa rời đi, phải cố gắng không để họ mạo hiểm nữa. Thứ nhất, Thất Nhạc Cấm Đảo diện tích lớn, nhỡ lại xảy ra sai sót như lần trước, có thể sẽ lại phiêu lưu trong Thời Không Trường Hà, vĩnh viễn không tìm được đường ra. Thứ hai, Vạn Tuế Sơn có thể dừng việc xuyên thẳng lưỡng giới bất cứ lúc nào, nếu Thất Nhạc Cấm Đảo còn đi cùng nó, có thể sẽ vĩnh viễn hợp thành một thể với Vạn Tuế Sơn, ai cũng đừng hòng sống sót rời đi.
So với mạo hiểm chín phần chết, thà ở lại Loạn Võ thời đại chờ hai mảnh thời không hợp nhất.
Dương Đỉnh Phong im lặng ngồi một lát, vô thức nghiến răng, búng tay lên không trung. Một chiếc lá tử kim sắc trống rỗng xuất hiện, bay đến trước mặt, hắn dùng đầu ngón tay vẽ máu, phất tay viết mấy chữ, lá tử kim bay lên, hóa thành ánh sao đầy trời, tiêu tan không thấy.
Không lâu sau, tại nhiều nơi ở Cổ Hải, trước mặt hơn hai mươi vị đại ngôn nhân của Tỉnh Linh đảo đều nổi lên gợn sóng không gian, lấm tấm ánh sáng mờ ảo thấm ra, hòa lẫn thành lá tử kim, nhưng đều phù dung sớm nở tối tàn, chớp mắt đã tiêu tan, không để lại dấu vết.
Hơn hai mươi vị đại ngôn nhân của Tinh Linh đảo thấy rõ chữ trên lá tử kim, liền đứng dậy, hướng ra đại dương mênh mông. Thân phận của họ khác nhau, có người là tán tu độc hành thiên hạ, có người là thủ lĩnh tổ chức săn giết, có người là thiếu gia môn phái cổ xưa, thậm chí có người trông không chút thu hút, chỉ là người bình thường.
Thân phận của họ có lẽ ngay cả người thân nhất cũng chưa chắc biết!
Bất Tử Tà Vương dẫn Dương Nặc mấy người ẩn thân trong một bí cảnh, toàn lực bế quan, dùng các loại bảo vật, tu luyện võ pháp vơ vét được ở Vạn Tuế Sơn. Trong đó có nhiều trọng bảo và bí pháp sót lại từ thời đại xa xôi. Họ không tùy tiện lộ diện, cũng không liên lạc với bất kỳ ai của Tử Môn. Họ thà để Bất Tử Môn lo lắng, coi họ là mất tích, như vậy cường địch bên ngoài sẽ không hành động thiếu suy nghĩ, nghi ngờ có bẫy.
Nhưng Bất Tử Tà Vương không hoàn toàn đoạn liên lạc với bên ngoài, tự mình chọn một cường giả Thiên Vũ cảnh che giấu tung tích, ra ngoài dò la tình hình, nhất là Bất Tử Môn. Hắn tuy không muốn quay về, nhưng không hy vọng bỏ rơi nơi đó. Đó là cơ nghiệp tổ tông để lại, nội tình và thực lực đều rất mạnh. Nhưng mấy ngày sau, người kia không mang tin tức về Bất Tử Môn, mà mang về một tin tức đáng sợ hơn.
“Mười ngày trước khi chúng ta trở về, Vạn Yêu Hỏa Nguyên xảy ra kịch biến, một đấy núi đột nhiên phá tan hư không, đè sập năm trăm đặm dãy núi lửa."
"Dẫn dắt dãy núi kia phá tan hư không là một chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền có một đứa bé, tay bưng một trái tim hoàng kim. Cảnh tượng yêu dị khiến nhiều người ấn tượng sâu sắc, nhưng sau đó đứa bé mất tích."
"Dãy núi chỉ ở Vạn Yêu Hỏa Nguyên nửa ngày, trong thời gian đó mấy vạn người và yêu xông vào, kết quả đều không thấy ai ra."
"Dãy núi rời Vạn Yêu Hỏa Nguyên, xông vào Cổ Hải, từ đó biến mất, nhiều người đang tìm dãy núi kia, nghi nó liên quan đến Vạn Tuế Sơn."
Khuôn mặt lãnh tuấn của Bất Tử Tà Vương rốt cục lộ vẻ ngưng trọng, lông mày cau lại: "Nói rõ! Là xông ra hư không, hay xông ra thời không!"
Phương Minh, Mặc Lân, Dương Nặc cũng ngưng trọng, tụ tập lại, mắt sắc bén nhìn Thiên Vũ kia. Gần năm trăm đặm dãy núi? Diện tích lớn như vậy sao có thể xông ra từ hư không, nó từ đâu đến?
Họ cùng nghĩ đến Vạn Tuế Sơn, đến 'thuyền lớn' Tần Mệnh nói, một ý nghĩ không hay liên tiếp xuất hiện. Chẳng lẽ, đó là thuyền của Tần Mệnh, hắn không lái thuyền trốn về Thiên Đình, mà ngược dòng đi vào Loạn Võ thời đại?
Thiên Vũ kia giọng nặng nề: "Dãy núi đó xuất hiện đến biến mất chỉ hai ba ngày, nhiều người thấy nó, nhưng không ai hiểu rõ, người xông vào đều không sống sót, biến mất cùng dãy núi. Ta nghi dãy núi đó liên quan đến Tần Mệnh, nên vội về báo Tà Vương."
Hắn không dám khinh thường, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, nếu thật là Tần Mệnh, sự tình sẽ nghiêm trọng.
Bất Tử Tà Vương càng nhíu mày, hai tay sau lưng không ngừng nắm chặt rồi buông ra. Hắn không sợ một Tần Mệnh, càng không sợ người bên cạnh Tần Mệnh, nhưng lo Tần Mệnh tiết lộ chuyện ở Vạn Tuế Sơn. Khi hắn đồ sát Yêu Tộc ở Vạn Tuế Sơn không thấy Thái Thản Chiến Viên mạnh nhất bên Cùng Kỳ, hỏi kỹ mới biết Cùng Kỳ thuần huyết cũng rơi xuống Vạn Tuế Sơn, còn được Thái Thản Chiến Viên bảo vệ lên thuyền Tần Mệnh. Nếu 'thuyền' kia là dãy núi đến thời đại này, Cùng Kỳ có thể đã trốn về Yêu Tộc?
Phương Minh nhìn Bất Tử Tà Vương cau mày, càng nghĩ càng tệ. Giờ không tâm trí tu luyện, phải nhanh tra rõ đãy núi đó liên quan gì đến Tần Mệnh, nếu không xuất hiện. ngoài ý muốn, họ sẽ đối mặt sự truy bắt của Ma Tộc, Yêu Tộc, Nhân Tộc, đừng nói quật khởi, không bị ăn tươi nuốt sống là may.