Trên bầu trời cao, Tường Vân rực rỡ, Thất Thải hào quang lượn lờ. Người đàn ông đứng trên xe kéo, thông qua áo nghĩa xiềng xích, cảm nhận tình hình dưới đáy biến. Hắn thật sự bất ngờ, phía đưới lại có lực lượng Nguyên Linh Áo Nghĩa, mà còn hoàn toàn khác biệt với hắn. Chuyện gì thế này? Kỳ lạ, chẳng lẽ đời trước người thừa kế Nguyên Linh Áo Nghĩa còn sót lại bảo bối gì chăng?
Phía trên Linh Hạc, đám thị vệ cung kính nửa quỳ, không dám thúc giục.
Người đàn ông với bàn tay trắng như ngọc chậm rãi ấn xuống. Hàng trăm xiềng xích áo nghĩa lơ lửng dưới đáy biển hàng ngàn thước đột ngột hạ xuống. Mỗi sợi xiềng xích to hơn mười mét, quanh quẩn tiếng rít như sắt thép. Chúng giống như những tia kinh lôi mạnh mẽ xuyên qua tầng mây, liên tiếp đâm thủng vài trăm mét, giáng xuống Tuyết Nguyên. Ánh sáng rực rỡ trong khoảnh khắc bao phủ Tuyết Nguyên, phủ lên lớp tuyết đọng, và chiếu rọi khuôn mặt mỗi người với đủ mọi sắc màu.
Giờ khắc này, sắc mặt người đàn ông kịch biến. Giờ khắc này, năng lượng Thất Nhạc Cấm Đảo hoàn toàn mất khống chế. Giờ khắc này, Táng Hoa kinh hãi phát hiện mình đang mất đi quyền kiểm soát toàn bộ hòn đảo.
"Đó là cái gì?" Bên trong Tuyết Nguyên, mọi người kinh ngạc nhìn lên không trung, sao lại có nhiều xiềng xích Thất Thải rơi xuống như vậy, chúng từ đâu chui ra? Nhưng rất nhanh họ hoảng sợ, bởi vì không chỉ năng lượng toàn bộ Tuyết Nguyên mất kiểm soát, mà kinh mạch và khí hải của họ cũng xuất hiện dị thường, linh lực dường như không còn chịu sự khống chế.
"Nguyên Linh Áo Nghĩa!" Người đàn ông lấm bẩm. Đây không phải lực lượng Nguyên Linh còn sót lại, mà là sức mạnh áo nghĩa chân chính! Sao có thể? Chẳng lẽ trên đời còn có Nguyên Linh Áo Nghĩa thứ hai? Đây là hòn đảo gì, đây là nơi nào?
Táng Hoa bay lên không, rời khỏi sơn động, đứng trên đỉnh núi, ngước nhìn bầu trời. Hàng trăm xiềng xích khổng lồ xuyên qua màn sương, treo lơ lửng trên không trung, bao phủ hơn nửa Tuyết Nguyên, vừa lộng lẫy vừa hùng vĩ. Thế nhưng, nàng phát hiện áo nghĩa của mình đang suy yếu, như một cây đại thụ tươi tốt đang héo hon.
Cùng lúc đó, người đàn ông trên trời cao lặng lẽ nhắm mắt, tĩnh lặng cảm nhận luồng năng lượng kỳ diệu này, cùng những biến đổi vi diệu trong cơ thể. Nguyên Linh Áo Nghĩa của hắn vậy mà đang tỏa ra sinh cơ càng mãnh liệt, dường như đang trở nên mạnh mẽ hơn, hùng hồn và cường đại hơn. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào?
"Hai áo nghĩa giống nhau gặp nhau, lại có chuyện này xảy ra? Chẳng lẽ mạnh nuốt yếu?" Sắc mặt Táng Hoa càng lúc càng ngưng trọng. Nàng có thể cảm nhận được Nguyên Linh Áo Nghĩa của mình đang khô héo, thậm chí bốc hơi không kiểm soát, hướng về trời cao. Cảm giác hư vô này lại mãnh liệt và chân thực xảy ra trên người nàng.
"Có ý gì?"
"Hắn... hắn đang ăn ta..." Táng Hoa không thể bình tĩnh được nữa. Nguyên Linh Áo Nghĩa mà nàng vạn khổ mới có được, lại sắp bị thôn phệ?
"Hai áo nghĩa giống nhau một khi gặp nhau, không thể cùng tồn tại?"
"Hắn mạnh hơn ta! Hắn mạnh hơn ta ít nhất ba cảnh giới!" Táng Hoa không chỉ có cảnh giới thua kém người trên mây, mà thời gian và chiều sâu lĩnh ngộ áo nghĩa chắc chắn cũng không bằng. Cùng một bầu trời, cùng một thế giới, hai áo nghĩa giống nhau không dung! Đường hẹp gặp nhau, kẻ mạnh sống, kẻ yếu chết, chỉ có thể tồn tại một!
Chẳng lẽ, ta vừa đến loạn võ liền bị xem như thức ăn sao?
Táng Hoa cực lực muốn khống chế, nhưng lực lượng áo nghĩa hoàn toàn không nghe lời, như băng tan dưới ánh mặt trời gay gắt, bốc hơi, hòa tan, biến mất.
"Xảy ra chuyện gì?" Dương Đỉnh Phong đi đến định núi, ngưng trọng nhìn lên bầu trời với hàng trăm đạo xiềng xích hào quang. Không chỉ có quang mang hừng hực, mà chúng còn như một trăm cột trụ trời đảo lộn năng lượng thiên địa, khiến kinh mạch và khí hải của hắn cũng bị dẫn đắt mãnh liệt. Bất quá, khi Dương Đinh Phong nhìn thấy chân thân Táng Hoa, mắt hắn trợn tròn. Đậu xanh rau má, một người phụ nữ tuyệt sắc! Vẻ đẹp này, khí chất này, vóc dáng này, tuyệt! Nếu được lăn lộn trên giường với nàng một vòng, giảm thọ ta cũng caml
"Loạn võ thời đại còn ai khống chế Nguyên Linh Áo Nghĩa!" Tần Mệnh cảnh giác nhìn những xiềng xích kia. Hiện giờ chúng chưa có gì khác thường, nhưng sức mạnh áo nghĩa cường hãn đang xâm nhập Thất Nhạc Cấm Đảo, áp chế linh lực của tất cả mọi người, bao gồm cả hắn. Hòn đảo dài hơn hai trăm dặm, với hàng ngàn con người và mười vạn Yêu Thú, rất nhanh sẽ biến thành thịt cá trên thớt, mặc người chém giết!
Hắn biết việc chuyển di hàng ngàn vạn dặm này không dễ dàng, nhưng không ngờ lại gặp phải Nguyên Linh Chí Tôn thứ hai tập kích. Là ngoài ý muốn gặp nhau, hay là truy tìm từ vạn dặm xa xôi?
"Có chứ! Cổ Thiên Thần của Tiên Linh Đế Quốc!"
Dương Đỉnh Phong lùi lại hai bước. Hắn vừa định thưởng thức Táng Hoa thêm chút nữa thì bị Tần Mệnh chặn đầu. "Tiên Linh Đế Quốc?"
"Đế quốc Nhân Tộc duy nhất của Cổ Hải, khống chế một hòn đảo khổng lồ đài hơn ngàn. cây số, xung quanh có tám hòn đảo lớn hai trăm dặm bảo vệ, nói là một Tiếu Lục địa cũng không ngoa. Diện tích của bọn họ khổng lồ, số lượng Nhân Tộc lên đến hàng ức, cường giả đông đảo, tông môn thế gia khắp nơi, do Hoàng Thiên Chỉ Thành ở trung bộ thống ngự. Tiên Linh Đế Quốc tự xưng là Hoàng tộc thứ tám, là một thế lực Nhân Tộc gần nhất với bảy đại Hoàng tộc vô thượng.
Tiên Linh Đế Quốc có thiên tử khống chế, nhưng còn có rất nhiều người được trời phú, bối cảnh hùng hậu được tôn xưng là Tiểu Thiên Tử, không chỉ hùng bá một phương lãnh địa, mà còn có thể tham gia các quyết sách của Hoàng Thiên Chi Thành, cùng chi phối hướng đi của đế quốc. Cổ Thiên Thần là một trong sáu Tiểu Thiên Tử của Tiên Linh Đế Quốc, nắm trong tay Nguyên Linh Áo Nghĩa kinh khủng. Cảnh giới của hắn dường như ở Thiên Vũ Cảnh bát trọng thiên. Bất quá, với tuổi tác, thiên phú, và sức mạnh áo nghĩa đặc thù khống chế vạn linh, việc tiến vào Hoàng Vũ Cảnh trong tương lai không có gì phải lo lắng. Cũng bởi vì nắm trong tay Nguyên Linh Áo Nghĩa, hắn được toàn bộ Tiên Linh Đế Quốc tôn kính, được Hoàng Thiên Chi Thành nể trọng."
Dương Đỉnh Phong nói một tràng, không còn tâm trí thưởng thức Táng Hoa nữa. Ánh mắt ngưng trọng nhìn lên hàng trăm xiềng xích treo cao trên bầu trời: "Đừng nói cho ta là đụng phải Cổ Thiên Thần!"
"Chắc là hắn! Hai vị Nguyên Linh Chí Tôn gặp nhau, hắn đang thôn phệ Táng Hoa!"
Trên trời cao, mi tâm Cổ Thiên Thần bành bành nhảy loạn, một loại phấn chấn đã lâu trào dâng trong lòng. Hắn rốt cục dò xét rõ ràng, dưới đáy biển vậy mà có một cánh đồng tuyết sơn hà. Chẳng lẽ là phiến đất đang rộ lên gần đây, theo Vạn Tuế Sơn va vào Vạn Yêu Hỏa Nguyên dãy núi sao? Lúc trước hắn không hề để ý, càng không tin Vạn Tuế Sơn có thể mang ra sơn hà, nhưng bây giờ đột nhiên có một ý nghĩ kỳ dị, chẳng lẽ thật sự là rơi xuống từ không gian khác, mang theo Nguyên Linh Áo Nghĩa của thời không khác sao?
Chỉ có phỏng đoán này mới có thể giải thích hợp lý hiện tượng hai Nguyên Linh Áo Nghĩa cùng tồn tại.
Hai áo nghĩa gặp nhau, hắn lộ ra càng cường thịnh. Nếu nuốt luyện nó, chẳng phải là lại tiến thêm một tầng?
"Ha ha!" Cổ Thiên Thần bỗng nhiên cười lớn, hai tay đột ngột chấn động, ngàn mét Tường Vân lần nữa sôi trào, không còn bình tĩnh nữa, mà ù ù bạo hưởng, chấn thiên động địa. Tường Vân bắn ra hàng trăm đạo cường quang, hóa thành xiềng xích rơi xuống bầu trời, đánh xuống đại dương mênh mông, lao xuống hàng ngàn thước, liên tiếp đánh vào Thất Nhạc Cấm Đảo.
Nguyên Linh mê vụ cuộn trào như sóng dữ, kéo dài hơn hai trăm dặm, ầm ầm dậy sóng.
Thất Nhạc Cấm Đảo kịch liệt lay động. Bầu trời mây mù hình thành vài trăm vòng xoáy khổng lồ, mỗi vòng xoáy đều thả xuống xiềng xích hào quang, cưỡng ép cướp đoạt tất cả linh lực.
Năng lượng thiên địa tiêu hao kịch liệt, tất cả mợi người, tất cả Linh Yêu kêu thảm thiết. Toàn thân họ bốc cháy như ngọn lửa, bốc hơi linh lực nồng đậm. Từ Đỗ Toa, Kim Thánh Quân, Dương Định Phong, đến người bình thường, sâu bọ, đều bị thôn phê linh lực.
Mọi người kinh hãi tột độ, vừa kêu thảm thiết, chuyện gì đang xảy ra vậy?
"Nghĩ cách khống chế!" Tần Mệnh nôn nóng quát.
"Nguyên Linh Áo Nghĩa của ta đang suy yếu, ta không khống chế được Thất Nhạc Cấm Đảo." Táng Hoa mặt trắng bệch. Ngay cả linh lực của nàng cũng đang bốc hơi, ngay cả cổ thụ trong sơn động cũng đang rung lắc. Nàng kinh hãi nhìn lên không trung, qua hàng ngàn thước hải triều, cảm nhận được sức mạnh Nguyên Linh bá đạo trên trời cao. Đây không phải thứ có thể khống chế bằng ý chí, mà là một loại cướp đoạt của Thiên Đạo, kẻ mạnh thắng, kẻ yếu thua, áo nghĩa của nàng đang biến mất.