“Minh chủ.”
Đám giáp sĩ trấn giữ lương trạch đồng loạt chắp tay hướng Trương Sở.
Trương Sở chậm rãi bước lên bậc thang, khẽ "Ừ" một tiếng, hỏi: "Phó minh chủ có nhà không?"
"Bẩm minh chủ, chưa thấy Phó minh chủ ra ngoài ạ."
Giáp sĩ đáp.
Trương Sở vuốt cằm, bước qua cánh cửa lương trạch.
Vừa qua khỏi cửa, Trương Sở đã thấy Lương Nguyên Trường vẫn như mọi khi, ngồi trong sân ung dung phơi nắng, uống trà.
"Ối chà, đại sư huynh, lại làm vài hớp rồi đấy à?"
Trương Sở cười tươi vẫy tay tiến tới.
Lương Nguyên Trường vừa thấy hắn đến, lập tức bưng ấm trà bên cạnh lên, dốc một ngụm vào thẳng cổ.
Rồi lắc lắc mặt hỏi: "Sao chú mày lại mò tới đây?”
Trương Sở: ...
Hầu ca, anh đúng là...
Ít ra thì chúng ta cũng là tông sư Phi Thiên chứ.
Có cần phải bất cần như vậy không?
Cơ nghiệp nhà họ Trương ở Bắc Bình to như thế, tôi còn thèm hai hớp trà của anh chắc?
Một bụng lời nghẹn ứ ở cổ họng Trương Sở, muốn nhổ cũng không được.
Người ta đúng là hay suy diễn quá mức.
Lương Nguyên Trường nổi tiếng chẳng ra gì, giờ lại tấn thăng Phi Thiên, đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới giang hồ Yến Tây Bắc.
Người ngoài đồn đoán về hắn, hoặc là nghĩ hắn ngày nào cũng giết người để tỉnh táo đầu óc, trước khi ăn cơm giết người để khai vị, trước khi ngủ giết người để an thần, sống cuộc đời đồ tể.
Hoặc là nghĩ hắn lúc nào cũng ấp ủ âm mưu quỷ kế động trời gì đó.
Nhưng thực tế thì.
Lương Nguyên Trường đúng là gã trung niên lười biếng, áo đến giơ tay, cơm đến há miệng, đến cái chổi ngược cũng chẳng buồn đỡ.
Không những lười.
Mà còn rất kỹ tính.
Trương Sở tự nhận mình cũng thuộc dạng khép kín rồi, Đệ Nhị Thắng Thiên còn bảo thế giới rộng lớn như vậy, mà hẳn cứ ru rú ở cái mảnh đất Yến Tây Bắc này, chẳng chịu đi đâu.
Nhưng so với Lương Nguyên Trường thì đúng là muối bỏ bể.
Lương Nguyên Trường thuộc loại người nếu không có việc gì khẩn cấp thì có thể cả tháng, hai tháng chẳng bước chân ra khỏi nhà!
Rõ ràng Trương phủ với lương trạch chỉ cách nhau bức tường.
Nhưng nếu Trương Sở không đến tận nhà tìm hắn thì mười ngày nửa tháng cũng chẳng thấy mặt mũi đâu...
Còn chuyện nhỏ mọn thì khỏi nói.
Mấy chuyện vặt vãnh qua cả tuần Trương Sở quên béng, hắn vẫn có thể nắm lấy cơ hội móc mỉa lại cho bằng được!
Càng tiếp xúc với gã này.
Trương Sở càng thấy câu "Không phải người một nhà, không vào một cửa" đúng là quá mẹ nó chí lý.
Gã này quả thực là phiên bản nhí của mấy ông già lẩm cẩm!
...
Người hầu bưng ghế ra.
Trương Sở ngồi xuống rồi mới hậm hực nói: "Sao? Đến thăm hỏi thương thế của anh, còn quan tâm sai à?"
Lương Nguyên Trường cười khẩy: "Chú mày có lòng tốt thế bao giờ?"
Trương Sở cũng chẳng chịu lép vế, cười đáp trả: "Trên đời này trừ tôi với sư tỷ ra, còn ai quan tâm sống chết của anh nữa?"
Lương Nguyên Trường: "Ai thèm?”
Trương Sở: "Thèm vào đấy!"
Hai sư huynh đệ trừng mắt nhìn nhau như gà chọi một hồi lâu rồi mới chịu thôi.
Trương Sở ngồi phịch xuống ghế, cứ như ở nhà mình mà quát: "Có ai không, mang trà Minh Tiền kiếm hào ngon nhất của lão gia ra đây, pha đặc vào, bớt nước thôi!"
Khóe mắt Lương Nguyên Trường giật giật, không chút do dự đáp: "Kiếm hào thì không có, nước rửa nồi uống không?"
Trương Sở: "Hahaha."
Kệ xác anh!
Lát sau, người hầu trong phủ bưng trà ra.
Không được một bình đầy.
Nhưng đúng là lá trà nhiều, nước ít.
Người hầu: Tôi khổ quá mà.
...
Trương Sở nhận lấy bát trà, chẳng thèm để ý nóng bỏng, bưng lên hớp một ngụm lớn, rồi thỏa mãn thở dài.
Sảng khoái...
Thực ra, hắn uống trà cũng chẳng cầu kỳ đến mức phải đúng trà núi nào, cây trà nào, người pha trà ra sao.
Trà trên thị trường mà loại tầm trung trở lên là hắn uống được rồi.
Kiếm hào, loại trà hiếm có có tiền cũng khó mua, cho hắn uống thì phí của giời.
Nhưng ai bảo Lương Nguyên Trường cứ bo bo giữ của, keo kiệt thế làm gì?
Hắn càng tiếc.
Trương Sở càng muốn uống!
Đau lòng chết anh đi!
Lương Nguyên Trường nhìn Trương Sở bưng bát trà uống ừng ực, đúng là đau lòng đến tim rỉ máu...
Trà Minh Tiền kiếm hào của tao!
Một năm sản lượng chưa đến trăm cân kiếm hào!
Thằng chó!
Tao với mày không đội trời chung!
Trương Sở liếc thấy ánh mắt căm hờn của Lương Nguyên Trường, lại nâng chung trà lên, hớp thêm một ngụm lớn.
Cứ như uống rượu ấy.
Một hơi làm sạch nửa bát trà còn lại!
Rồi nhìn bát trà trên tay, định bụng bảo người hầu pha thêm chén nữa, lại sợ Lương Nguyên Trường nổi điên, đành tặc lưỡi đưa bát trà cho người hầu đứng bên cạnh: "Pha lại đi..."
"Bốp!"
Lương Nguyên Trường vẫn nổi điên, mạnh tay đặt ấm trà xuống bàn, cáu kỉnh nói: "Có gì thì nói nhanh, có rắm thì thả, không có việc gì thì xéo đi cho khuất mắt!"
Trương Sở nhếch mép, tiện tay lấy một vật từ trong ngực ra, búng ngón cái, ném cho Lương Nguyên Trường.
Lương Nguyên Trường theo phản xạ chụp lấy, định thần nhìn kỹ: Một viên hạt châu đen cỡ quả trứng gà.
Vừa chạm vào, hắn đã cảm nhận được nguồn thủy hành nguyên khí mênh mông hùng hậu trong hạt châu...
Trong lòng hắn giật mình: "Đây là."
"Nội đan Huyền Vũ."
Trương Sở nói trước.
Lương Nguyên Trường: ...
Hắn bỗng dưng muốn đấm chết thằng cha bên cạnh ghê gớm.
...
"Chú mày lại còn có một thằng em lợi hại đến thế cơ à?"
Nghe Trương Sở kể xong lai lịch viên nội đan Huyền Vũ này, cùng những gì Lý Chính làm ở giới giang hồ Yến Tây Bắc gần đây, Lương Nguyên Trường trong lòng cũng có cảm giác rung động không khác gì Trương Sở.
Mình mới tĩnh dưỡng nửa tháng, sao cảm giác như đã tu dưỡng mười mấy năm rồi ấy nhỉ?
Viên nội đan Huyền Vũ vẫn nằm trong tay hắn.
Mê hơi sắp vã ra đến nơi rồi.
Hắn hiểu viên nội đan Huyền Vũ này có ý nghĩa như thế nào.
Cũng hiểu Trương Sở đưa viên nội đan Huyền Vũ này cho hắn là có ý gì.
Cũng chính bởi vì hắn hiểu.
Hắn mới khó lòng kiềm chế lòng tham lam.
Cũng giống như làm quan, ai cũng không thể cưỡng lại sự cám dỗ của việc thăng tiến.
Người luyện võ cũng vậy, chẳng mấy ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của việc cố gắng tiến thêm một bước.
Dù là thiên hạ đệ nhất.
Thì vẫn cứ theo đuổi sự mạnh mẽ hơn!
Nhưng cuối cùng, Lương Nguyên Trường vẫn chật vật trả viên nội đan Huyền Vũ lại cho Trương Sở: "Nó hợp với chú mày hơn!"
Trương Sở nhìn viên nội đan Huyền Vũ trong lòng bàn tay, khẽ hỏi: "Anh đừng nghĩ nhiều, viên nội đan Huyền Vũ này là Lý Chính tặng cho tôi, chưa được cậu ấy đồng ý thì tôi cũng không thể chuyển tặng cho anh được."
"Ý tôi là, chia đôi nguồn chân nguyên quý nước trong viên nội đan này, anh một nửa tôi một nửa... Chuyện này không khó!"
Nuốt chửng tinh nguyên Thần thú để luyện công, đương nhiên là càng nhiều càng tốt, có thể tiết kiệm công đoạn ấp ủ, bồi dưỡng, trực tiếp lớn mạnh môn chân nguyên này.
Nhưng nếu chỉ nghĩ đến việc luyện thành một môn chân nguyên thì thực ra chỉ cần một chút xíu tinh nguyên Thần thú làm mồi là đủ.
Lương Nguyên Trường gật đầu: "Không khó, nhưng tôi không khuyến khích chú mày làm thế."
Trương Sở nhìn với ánh mắt nghi hoặc: "Sao cơ?”
Lương Nguyên Trường chậm rãi tựa vào ghế, nâng bình trà lên nhấp một ngụm, rồi mới từ tốn nói: "Thực ra thời gian này, tôi cứ mãi nghĩ, tứ tượng Thần thú rốt cuộc là cái gì..."
Trương Sở "Ừm?" một tiếng, "Thần thú thì là Thần thú, còn có thể là cái gì?"
Lương Nguyên Trường cười khẩy, chẳng buồn móc mỉa hắn kiến thức nông cạn, phối hợp nói: "Nếu như chỉ cần luyện thêm một môn chân khí là có thể tấn thăng Phi Thiên, vậy thì làm sao có thể có nhiều cao thủ tứ phẩm bị kẹt ở Khí Hải cảnh, Phi Thiên không cửa, buồn bực sầu não mà chết như vậy..."
Trương Sở nhíu mày, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Lương Nguyên Trường lại đi nghĩ đến vấn đề này. Là do già rồi à?
"Tôi từng nghĩ, có lẽ là do khí ngũ hành của tứ tượng Thần thú quá tinh khiết, lấy sức mạnh đè bẹp kỹ xảo, cưỡng ép vượt qua hào sâu Phi Thiên cảnh."
Trương Sở tiếp lời: "Tôi cũng nghĩ thế."
"Nhưng không đúng!"
Lương Nguyên Trường lắc đầu, "Cả chú và tôi đều đã luyện chân nguyên Ất Mộc, chắc chú mày cũng có cảm giác này."
"Chân nguyên Ất Mộc rất mạnh, nhưng nếu so với chân nguyên đốt điểm thì đúng là một trời một vực, chưa đến mức ấy."
Trương Sở gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với cách nói của Lương Nguyên Trường.
Nếu như chân nguyên Thần thú thật sự mạnh đến mức có thể áp chế tuyệt đối chân nguyên đốt diễm.
Thì dù hắn có nâng đỡ chân nguyên đốt diễm thế nào, chân nguyên đốt diễm cũng không thể đứng lên được!
Chuyện đó cũng giống như trứng gà chọi đá.
Chênh lệch quá lớn, dù có chơi trứng gà đến tốn công, cũng không thể nện vỡ đá được!
"Còn chú mày!"
Lương Nguyên Trường chuyển lời, nhìn về phía Trương Sở: "Theo lời chú mày nói trước kia, lúc đó chú mày còn cách cảnh giới đạp đất Phi Thiên một khoảng không nhỏ!"
"Nhưng chú mày lại trực tiếp đạp đất Phi Thiên sau khi nuốt chửng tinh huyết Bạch Hổ!"
"Chuyện này cũng rất vô lý..."
Trương Sở trầm ngâm một lát, rồi gật đầu lần nữa.
Trước kia hắn tuy nói đã sờ đến cánh cửa Phi Thiên cảnh, nhưng ít nhất còn phải tích lũy thêm nửa năm nữa mới có thể thử xung kích Phi Thiên cảnh.
Đừng tưởng nửa năm là ngắn!
Phải biết, Trương Sở có tích lũy nhân vọng từ cuộc bắc phạt, lại có hack là một minh Bắc Bình to lớn như vậy, tiến độ tu hành của hắn vốn đã nhanh gấp mấy lần những cao thủ tứ phẩm tuyệt đỉnh khác!
Nửa năm tiến độ của hắn, đổi lại những cao thủ tứ phẩm tuyệt đỉnh khác, ít nhất cũng phải bốn năm năm!
“Vậy theo anh thì sao?”
Trương Sở hỏi.
Lương Nguyên Trường hỏi một đằng, trả lời một nẻo: "Sau khi tôi về Huyền Bắc châu, vẫn luôn chú ý đến cục diện Đông Thắng châu, hôm trước nhận được tin tức, ba vị cao thủ tứ phẩm tuyệt đỉnh đoạt được Long Nguyên ở Đông Thắng châu đến nay vẫn chưa có ai thành công đạp đất Phi Thiên!"
Trương Sở nhướn mày: "Ý anh là tinh nguyên Thần thú cũng không thể tuyệt đối đồng đẳng với tông sư Phi Thiên?"
Lương Nguyên Trường lắc đầu: "Ý tôi là một con Thần thú có khả năng tạo nên tông sư Phi Thiên, có lẽ là có định số!"
Trương Sở nghe không hiểu: "Giải thích thế nào?”
Lương Nguyên Trường: "Giới hạn của đất trời mở ra, tứ tượng Thần thú xuất hiện... Nhưng có một điều thú vị là, tứ tượng Thần thú lại đều không phải là những con thú tường thụy tạo phúc cho một phương, mà đều là hung thú!"
Trương Sở lại một lần nữa gật đầu.
Chuyện này hắn cũng biết.
Như con Bạch Hổ kia chẳng hạn.
Nếu không phải nó ăn thịt người, Trương Sở cũng sẽ không trực tiếp hạ thủ.
Hắn lập nghiệp từ Hắc Hổ đường, còn từng có ngoại hiệu "Huyết Hổ", rất có duyên với hổ.
Nếu không phải Bạch Hổ ăn thịt người, Trương Sở chắc chắn sẽ nghĩ đến việc bắt sống trước, chở về Thái Bình quan thuần phục.
Có một con Bạch Hổ làm tọa kỵ thì phong phạm biết bao?
Trương Sở vẫn còn nhớ, Lương Nguyên Trường từng nói.
Hai trăm năm trước, Nam Thiện châu từng có Chu Tước gây họa, đất chết ngàn dặm, hơn mười tông sư Phi Thiên liên thủ trừ hại, chiến tử mấy người, mới đánh giết được con Chu Tước kia.
Nhìn thế nào cũng không giống như là việc mà một con thú tường thụy làm ra cả?
Nhìn con Kỳ Lân của nhà họ Phong kia xem.
Không có việc gì thì phơi nắng, ngủ gật, rất có phong phạm của cán bộ kỳ cựu.
"Nếu như nói giữa trời đất, thật sự có chính tà thì tứ tượng Thần thú chắc chắn không phải là Thần thú chính phái gì cả."
“Người có thể cướp đoạt tỉnh nguyên tứ tượng Thần thú, tự nhiên cũng là vì dân trừ hại, có công với nhân dân.”
Lương Nguyên Trường nói.
Trương Sở nghe đến đây, như có điều suy nghĩ nói khẽ: "Khí vận?"
Lương Nguyên Trường gật đầu: "Tôi gọi nó là thiên mệnh!"
Trương Sở tán dương: "Rất chuẩn xác!"
Lương Nguyên Trường: "Đã là công lao thì người chia chác càng ít càng tốt!”
"Tựa như chú mày, độc hưởng thiên mệnh Bạch Hổ, rõ ràng còn cách Phi Thiên cảnh một khoảng không nhỏ, mà vẫn trực tiếp đạp đất Phi Thiên!"
"Còn con Huyền Vũ này, chú mày cũng nói rồi đấy, năm ngoái chú mày gặp được thằng em kia trên thảo nguyên thì thực lực của cậu ta còn yếu hơn chú mày một bậc."
"Vậy mà cậu ta có thể cùng chúng ta trước sau đạp đất Phi Thiên, còn có thể lấy ra viên nội đan Huyền Vũ độc nhất vô nhị này, nghĩ đến, chắc cũng là độc hưởng thiên mệnh Huyền Vũ!"
"Mà Thanh Long, người đoạt được Long Nguyên không ít, nhưng vì tôi dẫn đầu đạp đất Phi Thiên, chiếm cứ quá nhiều thiên mệnh, số thiên mệnh còn lại đã không đủ để ba vị cao thủ tứ phẩm tuyệt đỉnh kia cũng đạp đất Phi Thiên!"
Trương Sở giơ viên nội đan Huyền Vũ trong tay lên: "Theo ý anh, người chia chác thiên mệnh Huyền Vũ càng ít thì sự tăng phúc thực lực càng lớn?”
Lương Nguyên Trường gật đầu: "Đúng là ý này."
Trương Sở tặc lưỡi, cười nói: "Anh đúng là rảnh thật đấy..."
Hắn tấn thăng Phi Thiên rồi thì có quá nhiều việc.
Nào có tinh lực mà nghĩ đến những thứ này.
Dừng một chút, Trương Sở lại nói: "Dù sao phần lớn đều đã bị Lý Chính lấy đi rồi, số còn lại này, một mình tôi cầm hay hai anh em mình chia thì cũng chẳng khác nhau là mấy!”
Tình nghĩa Long Nguyên, hắn khắc cốt ghi tâm.
Vẫn luôn muốn tìm cơ hội trả.
Ừm, chữ "trả" này nghe có vẻ hơi lạ.
Nhưng các loại bảo vật Long Nguyên kia, Lương Nguyên Trường cũng đâu có ăn một mình.
Trương Sở sao có thể chuyện gì tốt cũng chỉ nghĩ đến mình?
Lương Nguyên Trường lắc đầu: "Thôi đi... Nghe tôi nói hết đã, tăng thêm thiên mệnh Huyền Vũ, chú mày đã có ba đại thiên mệnh Thần thú, sau này có thể tìm kiếm vị trí của Chu Tước xem sao, nếu có thể tập hợp đủ bốn đại sức mạnh Thần thú thì tôi thấy có lẽ sẽ có thu hoạch lớn hơn."
"Thực lực của tôi cũng chỉ đến thế thôi, thêm một chút thiên mệnh Huyền Vũ, thêm một môn chân nguyên quý nước thì cũng chẳng có ý nghĩa gì quá lớn với tôi."
"Giới hạn của đất trời sắp mở, Cửu châu sắp loạn, sư huynh đệ chúng ta nhất định phải có người trấn được tràng diện thì mới có hy vọng chống nổi kiếp này."
"Chú mày đã đi trước tôi rồi, chi bằng tiến thêm một bước nữa, chú mày có lợi thì tôi cũng có lợi."
Trương Sở trầm tư hồi lâu, thu hồi viên nội đan Huyền Vũ trong lòng bàn tay, lại lấy ra một cuốn sách bìa không có chữ viết từ trong ngực, nhẹ nhàng đặt ở giữa bàn trà: "Nội đan Huyền Vũ coi như tôi ăn một mình, cái này coi như đền bù đi!”
Lương Nguyên Trường nghi ngờ cầm cuốn sách lên nhìn, nhận ra chữ viết trong sách đều là do Trương Sở viết: "Đây là tuyệt học của Hạng gia?"
Trương Sở nâng chung trà lên nhấp một ngụm, cười ha hả nói: "Anh cũng là minh chủ minh Bắc Bình, học của nhà họ Hạng, anh vốn có quyền hạn xem xét, sao có thể coi là đền bù được... Đây là bản chép tay tu hành của Vũ Cửu Ngự!"
Động tác lật sách của Lương Nguyên Trường cứng đờ, không dám tin ngẩng đầu nhìn Trương Sở: "Chú mày nói ai?"
"Đại tông sư nhất phẩm, Vũ Cửu Ngự."