Trương Sở đến đại sảnh Phong gia, gia chủ đương thời của Phong gia là Phong Bất Giác đã chờ sẵn bên trong, đích thân ra đón tiếp.
Hai người một già một trẻ, hàn huyên dăm ba câu chuyện lý thú xảy ra gần đây ở Yến Tây Bắc, bầu không khí hết sức hòa thuận.
Chẳng bao lâu, một tràng cười sảng khoái vọng ra từ phía sau sảnh, "Ngọn gió nào đưa Trương minh chủ đến đây vậy!"
Trương Sở và Phong Bất Giác nghe tiếng, vội vàng đứng lên, chắp tay nói: "Tứ gia."
"Tứ thúc."
Phong Tứ Tương mặc áo bào rộng màu xanh nhạt, mái tóc mai trắng như tuyết, chậm rãi bước ra từ phía sau sảnh, xua tay nói: "Thôi đi thôi đi, người một nhà còn khách sáo làm gì.”
Chưa đợi hai người kịp đáp lời, ông lại nói: "Tiểu Nhị, mau đi chuẩn bị tiệc rượu... Trương minh chủ khó khăn lắm mới đến một chuyến, con định đem mấy hũ rượu đáy chum ra đãi khách à?"
Phong Bất Giác tóc đã hoa râm quá nửa cười khổ đáp: "Tứ thúc à, mấy hũ rượu đáy chum kia là con để dành cho cháu gái lớn xuất giá đấy, ngài đừng có ám chỉ trắng trợn thế chứ?"
Trương Sở nghe vậy, trong lòng thầm bật cười.
Phong Bất Giác sống đến từng này tuổi rồi, trên đầu còn có một ông tổ sống như lão ngoan đồng thế này, cũng là một chuyện thú vị!
Phong Tứ Tương ngồi phịch xuống ghế chủ tọa, xua tay nói: "La mặc kệ, dù sao bây giờ Phong gia con làm chủ, Trương minh chủ ngàn dặm xa xôi đến đây một chuyến, tiếp đãi người ta sơ sài, ta già rồi không liên quan."
Trương Sở định mở miệng nói gì đó, lại bị Phong Tứ Tương trừng mắt một cái.
Phong Bất Giác bất đắc dĩ, đành chắp tay nói một tiếng "Toàn bằng tứ thúc" rồi ấm ức đi chuẩn bị tiệc rượu.
Ông vừa đi.
Phong Tứ Tương đã không nhịn được vỗ tay vịn cười lớn: "Ha ha ha, bảo con bỏ rượu ra đấy, nếu con không bỏ, chưa chắc ta đã thèm mấy hũ rượu vớ vẩn của con đâu... Con còn ngẩn người ra đó làm gì, ngồi xuống đi!"
Trương Sở nín cười, chắp tay rồi ngồi xuống ghế.
"Nói đi."
Phong Tứ Tương bưng chén trà bên cạnh lên, khẽ thổi lớp bọt trà rồi nói, không thèm ngẩng đầu: "Có việc gì?"
Trương Sở cười nói: "Tứ gia nói gì vậy, vãn bối chẳng qua là lâu ngày không được nghe ngài chỉ bảo, đặc biệt đến thăm ngài thôi mà?"
Phong Tứ Tương ngẩng đầu lên, nhìn Trương Sở đầy nghi hoặc: "Thằng nhãi ranh nhà ngươi vô sự không lên điện Tam Bảo, chạy đến đây xa xôi thế này, chắc chắn là có việc gì rồi chứ?"
Trương Sở đáp: "Nhờ hồng phúc của ngài, giang hồ Huyền Bắc phát triển không ngừng, thật sự không có chuyện gì phiền lòng cần ngài phải hao tâm tổn sức cả, văn bối đến đây, thật lòng chủ là muốn đến thăm ngài thôi."
"Ồ."
Phong Tứ Tương đậy nắp chén trà, hờ hững nói: "Ta còn tưởng, ngươi sắp đạp đất phi thăng, đến hỏi ta về người kế nhiệm vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc đấy chứ..."
Trương Sở cảm thấy lòng mình chùng xuống.
Chuyện này bắt đầu từ đâu vậy?
Trên mặt anh vẫn giữ ý cười, chắp tay nói: "Tứ gia chỉ giáo cho?”
Phong Tứ Tương nhìn anh một cái, khẽ thở dài một tiếng rồi đáp một câu chẳng liên quan: "Dù sao thì chúng ta, những người đi trước, cũng phải chừa lại chút cơ hội cho đời sau chứ?"
Trương Sở cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, một lúc sau mới nói: "Vậy minh chủ Thiên Hành minh là Ngụy Trường Không, thiên vương Vô Sinh cung là Hồng Vô Kỵ..."
Phong Tứ Tương lắc đầu: "Bọn họ không phải là minh chủ võ lâm."
Trương Sở ngẩn người, đột nhiên kịp phản ứng, quả thật là vậy.
Ngụy Trường Không không phải là minh chủ võ lâm Tây Lương.
Hồng Vô Kỵ cũng không phải là minh chủ võ lâm Yến Bắc.
Vậy minh chủ võ lâm Tây Lương là ai, minh chủ võ lâm Yến Bắc là ai?
Trương Sở hồi tưởng một hồi lâu...
Xin lỗi.
Không nhớ ra.
Có lẽ giang hồ Tây Lương và giang hồ Yến Bắc căn bản không có cái thứ gọi là minh chủ võ lâm này...
Ừm.
Cũng phải.
Dưới trướng hai quái vật khổng lồ là Thiên Hành minh và Vô Sinh cung.
Ai dám làm minh chủ võ lâm của giang hồ Tây Lương và giang hồ Yến Bắc?
Người bình thường, dù có một đám đại lão phi thăng của giang hồ Tây Lương và giang hồ Yến Bắc ủng hộ, ngồi lên vị trí minh chủ võ lâm Tây Lương hoặc minh chủ võ lâm Yến Bắc, cũng phải nơm nớp lo sợ, như giẫm trên băng mỏng...
Loại minh chủ võ lâm này.
Có ý nghĩa gì?
Trương Sở trầm ngâm một lát, gật đầu: "Đã là lệ cũ như vậy, vậy vãn bối xin nghe theo các vị tiền bối."
Chỉ cần không phải nhắm vào anh.
Trương Sở đều có thể cố gắng lý giải, cố gắng chấp nhận.
Dù sao thì anh, từ trước đến nay, vốn không coi trọng cái ghế minh chủ võ lâm Huyền Bắc kia.
Anh có thể hiệu lệnh giang hồ Huyền Bắc, dựa vào cái gì?
Dựa vào Bắc Bình minh hùng mạnh!
Dựa vào thực lực và thủ đoạn của Trương Sở anh.
Vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc, với anh, chẳng qua là gấm thêm hoa.
Với thực lực hiện tại của Trương Sở, coi như người khác làm minh chủ võ lâm Huyền Bắc thì sao?
Còn dám đứng trước mặt anh mà thở mạnh chắc?
Phải biết rằng, đám tông sư phi thăng Huyền Bắc còn nhúng tay vào nội đấu!
Thật sự có kẻ nào tự cho rằng ngồi lên vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc là có thể hiệu lệnh Huyền Bắc, không dám không theo, thì thật là ngu xuẩn.
Trương Sở chém hắn một đao, trực tiếp thay giang hồ Huyền Bắc một minh chủ khác thì có sao?
Tiền đề để Trương Sở giao ra vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc là Trương Sở tấn thăng phi thăng.
Về cái đề tài anh hùng tạo thời thế, hay thời thế tạo anh hùng, trải qua bao thế kỷ cũng khó mà đưa ra một đáp án chuẩn xác.
Nhưng theo Trương Sở thấy, nói chung vẫn là thời thế tạo anh hùng.
Anh không chỉ một lần ảo tưởng, nếu người Bắc Man chưa từng nhập quan, thì sẽ thế nào.
Nhưng anh không thể không thừa nhận.
Nếu người Bắc Man chưa từng nhập quan.
Thì sẽ không có Trương Sở của ngày hôm nay!
Trong vòng năm mươi năm, Huyền Bắc châu không thể có người thứ hai như Trương Sở!
...
"Tốt! Tốt!"
Sắc mặt Phong Tứ Tương dịu lại nhiều, "Ta biết ngay mà, đám lão già chúng ta không nhìn lầm người..."
Ông không nói câu này thì thôi.
Ông vừa nói vậy.
Trương Sở lập tức biết, những lão bất tử này đã nung nấu chuyện này không phải một ngày hai ngày.
Sự thật cũng đúng là như vậy.
Lúc trước giao gánh nặng giang hồ Huyền Bắc lên vai Trương Sở, mấy vị tông sư phi thăng của Huyền Bắc châu luôn lo lắng Trương Sở không gánh nổi.
Đợi đến khi Trương Sở ngồi trên ghế minh chủ võ lâm Huyền Bắc càng ngày càng vững.
Xử lý giang hồ Huyền Bắc càng ngày càng xuất sắc.
Bọn họ lại bắt đầu lo lắng, Trương Sở có phải là Vạn Nhân Kiệt thứ hai hay không.
Năm xưa Vạn Nhân Kiệt cũng ưu tú, cũng xuất sắc như Trương Sở, dẫn dắt giang hồ Huyền Bắc, cùng giang hồ Yến Bắc, giang hồ Tây Lương tạo thành thế chân vạc, có tư chất chấn hưng.
Cho đến khi Vạn Nhân Kiệt chết vì võ đạo.
Lúc đó, các tông sư phi thăng Huyền Bắc châu muốn đại đệ tử của Vạn Nhân Kiệt là Cố Tiểu Lâu tiếp nhận chức chưởng môn Thiên Đao môn để bình ổn quá độ.
Kết quả Vạn Nhân Kiệt khư khư cố chấp, bức tử Cố Tiểu Lâu, đem vị trí chưởng môn Thiên Đao môn giao cho con út là Vạn Giang Lưu.
Trực tiếp dẫn đến Thiên Đao môn đang như mặt trời ban trưa bị chia năm xẻ bảy.
Giang hồ Huyền Bắc nguyên khí đại thương, từ đó không gượng dậy nổi.
Mà Trương Sở, nếu khư khư cố chấp, nắm giữ vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc không chịu buông tay, thì di chứng còn sâu sắc hơn cả nội loạn Thiên Đao môn năm xưa!
Phi thăng.
Thực sự là quá mạnh.
Cũng thực sự là rất có thể sống lâu.
Vừa vào phi thăng, thọ quá trăm tuổi.
Trương Sở năm nay còn chưa đến ba mươi.
Nếu anh tấn thăng phi thăng rồi không chịu buông tay...
Bọn họ không thể vì bức Trương Sở thoái vị mà thật sự động thủ với Trương Sở.
Nửa giang sơn Huyền Bắc đều nằm trong tay Trương Sở.
Động thủ với Trương Sở, dù thắng hay thua.
Đều hao tổn nguyên khí của giang hồ Huyền Bắc.
Để Trương Sở cứ mãi nắm giữ ghế minh chủ võ lâm Huyền Bắc.
Đã không phù hợp với lợi ích của bọn họ.
Cũng không phù hợp với lợi ích của giang hồ Huyền Bắc.
Cái gì?
Thừa dịp Trương Sở còn chưa tấn thăng phi thăng, dẫn đầu động thủ hất Trương Sở khỏi vị trí minh chủ võ lâm Huyền Bắc?
Vậy ai đi ngăn cản Thiên Hành minh?
Vậy ai đi ngăn cản Vô Sinh cung?
Khó khăn trùng trùng.
Hiện tại Trương Sở tự nguyện thoái vị, tự nhiên là không còn gì tốt hơn.