"Đã bắt đầu có người bắt chước, vậy chúng ta không tiếp tục chơi trò này nữa, đổi cái gì đó mới mẻ đi."
Hôm nay tiệm Triệu Ký đóng cửa sớm hơn thường lệ, sau bữa tối, mọi người cùng ngồi vây quanh trong hoa sảnh ở sân sau để họp tổng kết nhân viên.
Triệu Uyên Uyên nói: "Hôm nay việc buôn bán của tiệm chúng ta giảm hơn phân nửa. A Trung đã đi điều tra, nguyên nhân là do các đối thủ cạnh tranh đã bắt đầu bán cơm phần giống hệt chúng ta, nên đã hút mất phần lớn khách hàng."
Mọi người lo lắng hỏi nên làm thế nào cho phải, dù sao chuyện này cũng chẳng có cách nào giải quyết, bởi lẽ triều đại này chưa có luật lệ rõ ràng về bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ. Triệu Uyên Uyên bình thản đáp: "Mọi người đừng hoảng. Cạnh tranh trong ngành khó tránh khỏi việc bị bắt chước, nhưng mọi người hãy nhớ kỹ, Triệu Ký chúng ta chỉ có thể bị bắt chước, tuyệt đối không thể bị vượt qua."
"Cơm phần khó mà duy trì lâu dài, lần này cũng vừa hay là cơ hội để chúng ta không ngừng đổi mới và nâng cao chất lượng. Từ ngày mai, lượng cơm phần của tiệm sẽ giảm đi một nửa, sau đó dần dần hủy bỏ."
Thịnh Tử vừa gảy bàn tính vừa vội vàng nói: "Nhưng như vậy lợi nhuận của chúng ta sẽ giảm đi quá nửa mất."
Triệu Uyên Uyên đáp: "Không sao, ngày mai tiệm chúng ta sẽ bán cơm trộn." Tống Vân là đầu bếp chính, vừa nghe lại sắp có món mới, đôi mắt liền sáng rực lên, hỏi: "Cơm trộn là gì vậy?"
Triệu Uyên Uyên nhấp một ngụm trà, chậm rãi giải thích: "Cơm trộn này thực ra rất đơn giản, chính là đem các loại thịt làm thành thịt nướng, thêm các loại rau củ, phối hợp cùng nước sốt, trộn cùng cơm là xong."
Trình lão gia tử hỏi: "Vậy nếu người không ăn thịt, chỉ ăn chay thì sao?"
Triệu Uyên Uyên nói: "Chuyện đó cũng không thành vấn đề, có thể lấy các loại rau củ, nấm trộn cùng nước sốt. Hơn nữa, cách ăn cơm không chỉ có một loại này, chúng ta có thể dùng nồi đất để nấu lạp xưởng, đậu tằm, nấm hương, cà rốt cùng cơm, làm thành cơm niêu. Cũng có thể đem nguyên liệu trộn cùng cơm rồi nắm lại thành cơm nắm, loại này rất tiện để mang theo."
Đề nghị này của Triệu Uyên Uyên khơi dậy hứng thú của mọi người, thế là họ bắt đầu bàn bạc sôi nổi. Cuối cùng quyết định lấy cơm làm món chủ đạo, vừa hay mùa xuân có đủ loại rau quả, nguyên liệu phụ cũng rất phong phú.
Thế là mấy ngày tiếp theo, Triệu Uyên Uyên dẫn Tống Vân chui vào bếp nghiên cứu món mới, A Dũng thì làm phụ tá cho hai vị sư phụ. Họ thử nghiệm làm ra các loại nước sốt như sốt mận, sốt chua ngọt, sốt tỏi, sốt mè, sốt nấm, sốt salad... Triệu Uyên Uyên còn mua một lô nồi đất nhỏ để nấu cơm niêu.
Để tìm ra loại gạo thích hợp, cô đặc biệt đi khắp các chợ mua rất nhiều giống gạo, cuối cùng thấy gạo Kim Ti sản xuất tại địa phương Kiềm Châu là ngon nhất, hơn nữa giá cả lại tương đối rẻ. Về phần cơm nắm, Triệu Uyên Uyên dự định biến nó thành món tủ của tiệm, làm thật tinh xảo để chuyên bán cho nhóm khách hàng trung và cao cấp.
Từ lúc quả cà chua (lăng đào) trở nên phổ biến cho đến khi cơm phần bị bắt chước, tất cả đều truyền tải đến Triệu Uyên Uyên một thông tin: Cạnh tranh trong ngành ăn uống ở Du Châu vẫn khá khốc liệt. Một món hàng hot lên thì tất yếu sẽ khiến nhiều người bắt chước. Hiện tại trấn Liên Hoa đâu đâu cũng nổi lên cơm phần, rất nhanh cũng sẽ có người bắt chước cơm trộn.
Nhưng may mắn là linh hồn của cơm trộn nằm ở nước sốt. Cách làm các món ăn kèm thì người trong nghề nếm qua là biết đại khái, còn nước sốt thì tương đối khó bắt chước, ít nhất là trong thời gian ngắn thì không thể. Đặc biệt là sốt salad, đây chính là tuyệt kỹ của riêng Triệu Uyên Uyên.
Tuy nhiên, ớt thực sự quá đắt, ở trấn Liên Hoa không có nhiều người bán ớt. Nếu có thể mua được ớt từ Kiềm Châu, không những đảm bảo được nguồn nguyên liệu dồi dào mà còn có thể giảm đáng kể chi phí. Thế là cô nhờ Lý Đại Hải mang giúp mình một ít ớt, loại nào cũng lấy một ít. Chỉ cần có ớt, món ăn của cô sẽ được nâng tầm về chất lượng. Đến lúc đó, cô muốn mở một xưởng làm tương ớt, chuyên sản xuất các loại sốt cay.
Tương ớt là thứ mà dù là tầng lớp tiêu dùng nào cũng có nhu cầu, gần như bao phủ hầu hết các nhóm khách hàng. Tất nhiên, ngoại trừ những người có đường ruột yếu không ăn được cay như Cố Diệp Nam nhà cô.
Sáng sớm hôm sau, người nhà Triệu Ký đều dậy từ rất sớm để chuẩn bị, vì hôm nay món cơm trộn và cơm niêu mới ra mắt, ai nấy đều tràn đầy kỳ vọng.
Việc Triệu Ký ra món mới đã được lan truyền từ sớm, khách cũ khách mới, người hóng chuyện đều kéo đến, trong ngoài chật kín người. Chỉ thấy trên mấy tấm bảng gỗ ở đại sảnh viết: Cơm trộn thịt nướng, cơm trộn rau củ, cơm niêu, kèm theo cả hình vẽ minh họa chi tiết. Ngoài ra còn phối hợp các loại nước sốt theo khẩu vị để đáp ứng nhu cầu của từng khách hàng. Mỗi phần cơm trộn còn có thể tự do chọn hai món ăn kèm.
Hình vẽ món cơm trộn nhìn thôi đã khiến người ta thèm nhỏ dãi. Thịt nướng ngoài giòn trong mềm, nước thịt tươi ngon, lại kết hợp với đậu phụ Ma Bà, cà chua trứng, măng chua cay, nấm xào, dưa leo thái sợi, đậu phụ khô thái sợi cùng các món nhỏ khác, dùng kèm nước sốt. Ăn vào hương vị phong phú, mặn ngọt hài hòa, dinh dưỡng cân bằng.
Cách ăn mới lạ này lập tức gây sốt, lượng khách của Triệu Ký đạt đến đỉnh điểm kể từ khi khai trương, kéo dài suốt nửa tháng không giảm. Còn ở trên lầu hai, tiệm cung cấp cơm nắm được chế biến tỉ mỉ, nguyên liệu phong phú, phần lớn là sơn hào hải vị, tạo hình tinh xảo, vô cùng độc đáo, chuyên dành cho khách hàng cao cấp.
Đa số khách hàng nghe danh mà đến đều là vì muốn thỏa mãn khẩu vị, nói ra cũng thấy nở mày nở mặt. Dù sao đây cũng là món ăn mới lạ đầu tiên ở trấn Liên Hoa này.
Triệu Ký lần này bận tối tăm mặt mũi. Bán cơm trộn hơn nửa tháng, quả nhiên rất nhanh đã có đối thủ cạnh tranh bắt chước theo, chỉ tiếc là vị nước sốt mãi chẳng thể bằng được Triệu Ký, thế nên khách hàng vẫn lặn lội đường xa đến xếp hàng mua. Có những người không mua được, Triệu Uyên Uyên bèn làm hộp cơm đặc biệt. Người ở gần chỉ cần đặt một lần mười lăm phần cơm trộn là cô sẽ làm trước rồi sai tiểu nhị mang đến tận nơi, thế là rất nhiều học sinh, giáo viên ở thư viện cùng nhau hùn tiền đặt cơm.
Gặp ngày lễ tết, những thợ thủ công làm việc gần đó cũng chịu chi ra mấy đồng để đến Triệu Ký đặt vài phần cơm trộn có thêm thịt để cải thiện bữa ăn.
Việc làm ăn phát đạt là chuyện tốt, nhưng hiện tại đám tiểu nhị ở Triệu Ký lại thấy đau đầu, chỉ vì sốt cay của cơm trộn thịt nướng quá được ưa chuộng. Mặc dù việc trồng ớt (phiên tiêu) đã bắt đầu phổ biến, nhưng người bán ớt ở trấn Liên Hoa vẫn chưa nhiều, nguồn cung không ổn định, đây là vấn đề nghiêm trọng nhất của Triệu Ký lúc này.
Triệu Uyên Uyên bất đắc dĩ phải thu mua ớt với giá cao từ các thương lái, thế nhưng không những số lượng không đủ mà chất lượng cũng không được đảm bảo. Không còn cách nào khác, cô đành viết một bức thư, nhờ Lý Đại Hải tìm giúp mình một lô ớt. Trong thư, Triệu Uyên Uyên phân tích chi tiết tiềm năng thị trường to lớn của ớt, người thương nhân vốn tinh anh như Lý Đại Hải làm sao không hiểu cơ hội làm ăn ẩn chứa trong đó. Thế là ngay trong ngày nhận được thư, Lý Đại Hải đã phi ngựa cấp tốc đến Kiềm Châu tìm ớt cho Triệu Uyên Uyên.
Một buổi chiều cuối tháng Tư, một đoàn thương đội từ Kiềm Châu chạy đến, trên xe ngựa chở đầy những bao hàng lớn, người dẫn đầu chính là Lý Đại Hải. Lúc này Triệu Uyên Uyên vừa bận xong, đang định bảo Thịnh Tử đến nhà hàng thịt ở phố Bắc đặt thêm thịt heo, vì khách hàng đặc biệt thích thịt nướng trong cơm trộn, thường xuyên yêu cầu thêm mấy phần, thịt đặt trước đó thường xuyên không đủ bán. Từ xa đã nghe tiếng vó ngựa dồn dập ngày một gần, quả nhiên Lý Đại Hải từ xa đã lên tiếng gọi.