Vào buổi chiều tà, tại ngôi miếu nhỏ đổ nát có một vị lão giả ghé qua, ông mặc áo vải thô, trên người đeo một túi thuốc.
Vị đại phu già chỉ nhìn vài cái rồi nói: "Tiểu tử, vị trưởng bối nhà ngươi e là không cầm cự được bao lâu nữa đâu."
Lý Đại Hải "bộp" một tiếng dập đầu xuống đất, khẩn khoản: "Thưa ông, nhà con gặp nạn, nhìn cha già bệnh nặng mà không có tiền chạy chữa, cầu xin ông cứu lấy cha con một mạng, con xin làm trâu làm ngựa để báo đáp đại ân đại đức của ông." Nói đoạn, anh nghẹn ngào rơi lệ.
Vị đại phu già xua tay bảo anh đứng dậy, đặt túi thuốc xuống đất, nắm lấy cánh tay gầy guộc của cha Lý Đại Hải để bắt mạch.
Sau khi xem xét kỹ đôi mắt của người bệnh, ông cuối cùng lắc đầu nói: "Bệnh đã vào giai đoạn nguy kịch, dù là đại La thần tiên cũng khó mà cứu được."
Lý Đại Hải đau đớn khôn cùng, ngã ngồi xuống đất, hồi lâu vẫn không muốn tin vào sự thật.
Đến sáng hôm sau, vị đại phu già rời đi, để lại cho hai cha con một ít bạc.
Quả nhiên chẳng được mấy ngày, cha của Lý Đại Hải đã qua đời.
Lý Đại Hải dùng số tiền lão giả để lại để an táng cha, sau đó bắt đầu buôn bán nhỏ, cuối cùng cũng có được sự nghiệp của riêng mình.
Mấy năm nay, anh vừa đi tìm A Ninh, vừa nghe ngóng tin tức về vị lão giả kia, không ngờ hôm nay lại gặp lại ân nhân tại quầy hàng nhỏ của nhà họ Triệu!
Mãi đến tận chiều tối, khách khứa ở quầy hàng mới tản đi. Triệu Uyên Uyên làm xong cơm trưa, gọi Cố Diệp Nam dìu ông nội Trình sang dùng bữa.
Tường Tử giúp mang thức ăn lên bàn, bốn người vừa ngồi xuống thì thấy Lý Đại Hải mắt đỏ hoe đi tới, "bịch" một tiếng quỳ xuống dưới chân ông lão họ Trình, run rẩy hỏi:
"Ân công, ông có còn nhớ, mười chín năm trước ở ngôi miếu nhỏ phía bắc trấn Thanh Tuyền không?" Ông lão họ Trình bị anh làm cho giật mình suýt đánh rơi đũa, nghe vậy liền ngẩng đầu lên hồi tưởng, rồi chợt bừng tỉnh: "Ngươi chính là tiểu tử gặp nạn năm đó sao?"
Lý Đại Hải thấy ông lão nhớ ra mình, kích động nắm chặt tay ông nói: "Đúng là con! Chính là tiểu tử đó! Ân công, cảm ơn ông, cảm ơn ông rất nhiều. Năm đó nếu không có ông ra tay cứu giúp, hai cha con con đã sớm chết trong ngôi miếu đó rồi."
Ông lão xua tay, đỡ anh đứng dậy nói: "Chỉ là việc tiện tay thôi, không cần phải như vậy, không cần phải như vậy. Ngươi hãy đứng dậy trước đã."
Triệu Uyên Uyên vội vàng đỡ Lý Đại Hải dậy khuyên nhủ: "Đúng vậy, Lý đại ca mau đứng lên đi, có chuyện gì chúng ta cứ ngồi xuống rồi nói."
Cố Diệp Nam nhanh nhẹn lấy thêm bát đũa cho Lý Đại Hải, thế là mọi người cùng ngồi xuống.
Lúc này Lý Đại Hải mới kể lại chuyện năm đó cho ba đứa trẻ nghe. Tường Tử cảm thán: "Ông nội Trình, ông đúng là đã cứu người một mạng đấy ạ."
Ông lão cười sảng khoái: "Chẳng qua là năm đó tiện tay giúp một chút thôi, đâu có ghê gớm như mấy đứa nói." Lý Đại Hải vội nói: "Tiểu huynh đệ này nói không sai, năm đó nếu không gặp được ông, làm sao có Lý Đại Hải của ngày hôm nay."
Anh lại cung kính hỏi: "Chưa biết ân công danh tính là gì, mấy năm nay con luôn muốn báo đáp ân tình của ông, nhưng lại chưa bao giờ nghe ngóng được tin tức của ông."
Ông nội Trình đặt đũa xuống, bầu không khí bỗng chốc trở nên nặng nề. Triệu Uyên Uyên nhạy bén cảm thấy có điều gì đó không ổn, nên muốn chuyển chủ đề: "Hay là chúng ta ăn cơm trước đi, thức ăn nguội hết cả rồi. Lý đại ca, mời anh cùng nếm thử, cơm canh đạm bạc mong anh đừng chê."
Mọi người ăn ý cầm đũa lên ăn, không ai nhắc lại chuyện đó nữa. Tuy nhiên, trong lòng Lý Đại Hải cảm thấy hối hận, nghĩ rằng mình vừa rồi thực sự không nên đường đột như vậy. Còn ba người Triệu Uyên Uyên thì thấy lạ, không hiểu sao ông nội đột nhiên lại thay đổi cảm xúc.
Bữa cơm trôi qua trong tâm trạng khác nhau của mỗi người, không mấy vui vẻ. Sau khi ăn xong, Tường Tử và Cố Diệp Nam thu dọn bát đũa, Triệu Uyên Uyên cũng lau sạch bàn, ông nội Trình vẫy tay gọi bọn trẻ, vài người quây quần lại.
Ông lão nhấp một ngụm trà, chậm rãi kể lại một câu chuyện cũ.
Trình thị ở Vân Châu, đời đời làm nghề y, là thế gia y dược nổi tiếng ở địa phương.
Khi đó, Trường Ninh Vương phi quanh năm đau đầu, ngự y trong cung, đại phu dân gian đều đã thử qua cả, nhưng vẫn không có hiệu quả.
Trưởng tử nhà họ Trình là Trình Văn Lễ phụng mệnh vào vương phủ chẩn trị cho Vương phi, sau đó bệnh tình quả nhiên chuyển biến tốt. Trường Ninh Vương đại hỷ, từ đó đặc biệt ưu ái nhà họ Trình, nhất thời nhà họ Trình vô cùng hiển hách, tiếng tăm vang xa.
Ông nội Trình năm đó mới là thiếu niên mười sáu tuổi, cũng là người kế thừa tương lai của gia tộc, nên quanh năm suốt tháng đều theo chưởng quầy hiệu thuốc trong nhà đi khắp nơi học hỏi.
Ai ngờ trời có gió mây bất trắc, Trường Ninh Vương bị kẻ gian vu cáo mưu phản, Thánh thượng nổi giận, liên lụy cả nhà họ Trình cũng bị phán tội chém đầu cả nhà. Phong ba này chính là "Vụ án oan Trường Ninh Vương" nổi tiếng nhất lịch sử.
Còn cháu đích tôn nhà họ Trình là Trình Thanh Tùng vì ra ngoài mua dược liệu, chưa kịp về nhà nên đã thoát khỏi cuộc thảm sát.
Khi ông trở về nhà, cả gia đình đã sớm bị hành quyết, toàn bộ gia sản bị tịch thu, đại gia tộc họ Trình rộng lớn chỉ còn lại một mình ông sống sót.
Mọi người nghe xong, không khỏi đau xót. Triệu Uyên Uyên và Cố Diệp Nam không thể ngờ rằng, người ông thường ngày luôn vui vẻ lại gánh chịu nỗi đau to lớn đến thế.
Lý Đại Hải không nhịn được nói: "May mà Thánh thượng đương triều chính là con trai út của Trường Ninh Vương, sau khi kế vị đã làm sáng tỏ vụ án oan năm xưa, cũng trả lại sự trong sạch cho gia tộc của ông."
Ánh mắt ông lão xúc động, buồn bã cười nói: "Trình thị đã sớm lụi tàn, ta cũng chẳng phải Trình Thanh Tùng gì cả, lão già này chỉ là một ông lão nơi núi rừng mà thôi."
Mọi người nhất thời không biết phải khuyên giải thế nào, trước sự thật đau thương như vậy, bất kỳ lời an ủi nào cũng trở nên nhạt nhòa, yếu ớt.
Triệu Uyên Uyên nhìn Cố Diệp Nam đang lén lau nước mắt đỏ hoe bên cạnh, lặng lẽ ôm nhóc con vào lòng.
Tường Tử lau nước mắt nói: "Từ nhỏ đã thấy ông ở trong thôn chúng con, con còn tưởng ông vốn là người ở đây. Không ngờ rằng, haiz."
Ông nội Trình nhấp ngụm trà rồi nói tiếp: "Năm đó gia đình xảy ra chuyện, ta một đường chạy nạn, trên đường gặp được bà nội A Thanh của các cháu. Vì một số chuyện mà thân thể ta bị hủy hoại, từ đó về sau không thể làm một người đàn ông bình thường được nữa."
"A Thanh và ta tâm đầu ý hợp, nhưng cha của người ấy không muốn gả A Thanh cho tiểu tử nghèo như ta, chúng ta cùng nhau bỏ trốn đến Du Châu. Chỉ tiếc người ấy phúc mỏng, chẳng được mấy năm đã qua đời."
Triệu Uyên Uyên không ngờ bà nội A Thanh và ông nội lại có cuộc đời trắc trở đến vậy.
Trách không được lúc nhỏ mới đến thôn Triệu Gia, ông nội Trình luôn buồn bã không vui.
Sau khi mất đi người bạn đời cũng không hề tục huyền, hơn nữa còn không có đặc điểm sinh lý của một người đàn ông bình thường. Cho đến khi nhận nuôi mình, ông mới dần trở nên vui vẻ hơn.
Ông trời đối với ông nội Trình quá tàn nhẫn, cướp đi người thân, người yêu, lại còn khiến ông không thể làm một người đàn ông bình thường.
Đôi tay ấy đã giành lại vô số mạng sống từ tay Diêm Vương, nhưng lại duy nhất không cứu được người thương của mình.
Y giả cứu người, nhưng lại không chữa được cho chính mình.
May thay, ông trời ở tuổi xế chiều đã ban cho ông hai đứa cháu ngoan ngoãn thông minh, để ông không đến nỗi quá bi thảm.
Trong chốc lát, mọi người trong lòng đều có chút buồn bã.
Vì thế, mọi người chuyển chủ đề không nhắc lại nữa.
Lý Đại Hải vốn vì gặp được ân nhân mà vô cùng vui mừng, không ngờ lại khơi dậy những chuyện cũ đau thương này, tuy khó chịu nhưng cũng có chút vui mừng của ngày gặp lại.