Cho dù thế, pháp lực vị thần linh này vẫn vượt xa Phương Tùng Hòe.
Phương Tùng Hòe nhanh chóng né tránh công kích của Tây Vương Mẫu, cười lạnh nói: “Tây Vương Mẫu, ngươi chẳng qua là loại thần linh hoang dại được tiên dân thờ cúng, không trong Thiên đạo, không chịu quản thúc của Tiên giới, còn tưởng mình có thể lật trời được chắc? Năm xưa cần Thiên Tôn ra tay mới giết được ngươi, bây giờ chỉ cần ta là đủ!”
Xung quanh hắn, đạo cảnh không ngừng khuếch trương ra ngoài, kết nối với thiên địa, đạo cảnh hóa thành lĩnh vực lôi đình. Thân hình Phương Tùng Hòe như sấm sét, càng lúc càng nhanh, khi hành động là điện quang bắn ra tứ phía.
Còn bầu trời trên đỉnh đầu bọn họ, Tiên giới hiện ra từng tấm tiên kỳ, cờ xí phất phới, bố trí đại trận Tiên đạo!
Tòa đại trận này đang điên cuồng hấp thu linh khí, khí tiên linh chậm rãi hình thành vòng xoáy, cuồn cuộn truyền vào trong trận.
Lực lượng Tiên đạo ấp ủ rung chuyển trong đại trận, càng lúc càng mạnh, lôi quang tạo thành đạo liên khổng lồ, rực rỡ không gì sánh được, xuyên qua từng tấm tiên kỳ, đạo âm vang đội, đạo lực tỏa ra hình thành từng luồng sấm sét, bên trong sấm sét như ẩn chứa từng thế giới.
Nơi đó là Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận của Lôi Bộ, uy lực vô biên, Phương Tùng Hòe tự biết mình không phải đối thủ của Tây Vương Mẫu cho nên vận dụng ngay tiên trận này.
Tây Vương Mẫu cũng cảm thấy áp lực, ngẩng đầu nhìn lên, mặt mày biến sắc.
Bà muốn diệt trừ Phương Tùng Hòe, nhưng tu vi chưa khôi phục, từ đầu tới giờ vẫn kém một chút.
Năm xưa bà là Tây Vương Mẫu cao quý trên Côn Lôn thần sơn, được tất cả sinh linh Chư Thiên Vạn Giới thắp hương thờ phụng, thần lực cường đại vô biên, bây giờ khởi tử hoàn sinh, tuy vẫn có người thờ cúng, dâng hương hỏa, nhưng dẫu sao số người thờ cúng Tây Vương Mẫu trong Chư Thiên Vạn Giới đã kém xa lúc trước.
Thần lực của Tây Vương Mẫu cũng chưa khôi phục, Phương Tùng Hòe cái khác không được chứ bỏ chạy đúng là cao thủ, chỉ cần ngăn chặn Tây Vương Mẫu tới khi Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận bộc phát, sẽ tự giết chết Tây Vương Mẫu!
“Công lao lần này ăn chắc rồi.” Phương Tùng Hòe vừa tránh né vừa phát động tiên trận, tiên trận đã tích tụ uy lực được bảy tám phần, đợi lên tới chín phần mười là có thể diệt trừ Tây Vương Mẫu!
“Mấy năm nay Đế Quân và mấy vị Nguyên Quân quyền quý khác làm việc khó liệu, phái những Nhân Tiên không nghe lời hạ giới giúp họ làm việc, làm xong lại trực tiếp để người nhà nhận công lao, tống hết đám tiên nhân lập công xuống hạ giới.”
Phương Tùng Hòe thầm nhủ: “Đó là vì căn cơ của bọn họ không đủ. Nếu bọn họ có thực quyền như Thiên Tôn, thuộc hạ có thể giữ lại cảnh giới đi xuống thế gian. Lần này lập công, lúc về Tiên giới không biết ta sẽ vượt qua bao nhiêu kẻ!”
Hắn mới nghĩ tới đây, đột nhiên lại thấy thần lực đầy trời của Tây Vương Mẫu đột nhiên thu lại, trong đại dương thần lực có một thiếu niên bay ra, dưới chân giậm mạnh, tiên quang tỏa ra tứ phía, một chữ Thụ khổng lồ bay ra từ dưới chân y!
Chữ Thụ dung hợp với đạo tràng của Phương Tùng Hòe rồi lập tức ảm đạm, biến mất.
Phương Tùng Hòe thầm giật mình: “Ai vậy? Thuộc hạ của ta đâu? Đợi đã, mặt mày kẻ này khá quen thuộc, hình như từng gặp ở đâu rồi...”
Hứa Ứng phi thân tới, bay dưới thân thể hùng vĩ của Tây Vương Mẫu, xuyên qua từng dải lụa khổng lồ như thiên hà, hai tay múa lượn, từng phù văn Tiên đạo khổng lồ bay ra, lưu dấu lên đạo tràng của Phương Tùng Hòe.
Hứa Ứng càng bay càng cao, tới gần gương mặt Tây Vương Mẫu.
Tây Vương Mẫu mặt mày như ngọc, ánh mắt rực rỡ như sao. So với thân thể nguy nga của Tây Vương Mẫu, Hứa Ứng có vẻ cực kỳ bé nhỏ, không đáng so sánh.
Đối diện với y lại là nguyên thần Tiên đạo khổng lồ của Phương Tùng Hòe, nguy nga không gì sánh được.
Hứa Ứng và Tây Vương Mẫu cùng hành động, một lớn một nhỏ đồng thời công kích Phương Tùng Hòe.
Phương Tùng Hòe cười lạnh, tránh né công kích hai người, chỉ thấy hai tay Hứa Ứng múa lượn càng ngày càng nhiều phù văn Tiên đạo bay ra, không cái nào đánh vào người hắn, chỉ khắc vào đạo tràng của hắn.
“Hình như từng gặp tên này rồi...”
Càng nhìn Hứa Ứng, Phương Tùng Hòe càng cảm thấy quen thuộc.
Đột nhiên hắn tỉnh ngộ, cười ha hả, cất cao giọng nói: “Ta tưởng là ai! Hóa ra là gã mồ côi trong khu đất Hứa gia! Ta nhớ ra ngươi rồi!”
Đột nhiên hắn phát động Bích Tiêu Phạm Khí tiên trận trên Tiên giới, tiên trận bộc phát uy lực, hóa thành một luồng hào quang hủy thiên diệt địa, đánh thẳng về phía Côn Lôn bên dưới, tốc độ cực nhanh!
Nhìn từ xa lại, luồng hào quang kia có vẻ chậm chạp, từ thế giới khác chảy xuống, như muốn bao phủ toàn bộ Côn Lôn.
Phương Tùng Hòe cười nói: “Ngươi là Hứa Ứng! Năm xưa khi ta giết vào khu đất Hứa gia, ngươi khóc lóc không thôi, một cặp nam nữ liều mạng bảo vệ ngươi bỏ trốn!”