Đột nhiên y thấy cách đó không xa có hào quang Tiên đạo. Khi tới gần mới thấy nơi này chất đống các loại pháp bảo, còn có các loại đạo pháp thần thông điển tịch chồng chất như núi, ngoài ra còn có một số thẻ ngọc đạo thư, nhưng chủ yếu là thư tịch viết tay.
Hứa Ứng mở ra xem thử, chỉ thấy thư tịch ở nơi này đa số là của luyện khí sĩ, chắc là tới từ tay luyện khí sĩ Chư Thiên Vạn Giới.
Ngoài ra còn có chữ viết của Tiểu Thiên Tôn, viết lĩnh ngộ của hắn đối với đạo pháp thần thông của Chư Thiên Vạn Giới cùng với lời chú giải của hắn về công pháp các tông phái.
Hứa Ứng từ từ đi tới, càng đi càng thấy nhiều ghi chép của Tiểu Thiên Tôn. Những ghi chép này là Tiểu Thiên Tôn lưu lại khi thử nghiệm đọc tiên pháp. Tiếp tục đi tới lại thấy rất nhiều ghi chép liên quan tới bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ.
Hứa Ứng nhìn trang giấy chồng chất như núi phía trước, không khác gì một ngọn núi sách.
Trong lòng y bỗng dâng lên cảm giác ấm áp, đứng trước ngọn núi sách này một hồi lâu không hề nhúc nhích. Vì giải mã bốn chữ Linh Ngữ Hữu Ngữ, mở phong ấn giúp hắn mà Tiểu Thiên Tôn tìm hiểu từ chỗ hoàn toàn không biết gì, cứ tiếp tục học tập tới mức sau này thông hiểu cả phù văn Tiên đạo!
Ngay cả tiên nhân trên Tiên giới cũng chưa chắc lý giải thấu triệt như hắn!
Hứa Ứng quay đầu lại nhìn vừa Tiểu Thiên Tôn, tuy y vẫn không thể nhớ ra chuyện gì trong kiếp đầu, nhưng y biết Tiểu Thiên Tôn luôn coi y là người thân nhất.
Để giải cứu người thân của mình, hắn không tiếc hao phí thời gian trên công việc mà người khác cho là ngu xuẩn này!
Tiểu Thiên Tôn đắm chìm trong tu luyện, bất tri bất giác đã qua mấy ngày, khi hắn tỉnh lại chỉ thấy Hứa Ứng vẫn ở trong bí cảnh này, chưa hề rời khỏi.
Hứa Ứng đứng trước một mảnh vỡ pháp bảo khổng lồ, xung quanh là đạo văn múa lượn, thử nghiệm suy luận bộ phận thiếu sót trong pháp bảo cổ đại.
Xung quanh Hứa Ứng có thêm rất nhiều thu tịch, Tiểu Thiên Tôn xem thử, đó là đạo văn bổ thiên mà Hứa Ứng tự tay viết, là những thứ suy luận ra được từ mảnh vỡ pháp bảo.
Hứa Ứng không quấy rầy y, lẳng lặng rời khỏi.
“Sư phụ bù đắp Cửu Chuyển Huyền Công cho ta, không biết liệu đã đạt tới mức không còn sơ hở chưa?”
Tiểu Thiên Tôn đi tới Hỗn Nguyên cung, do dự một hồi rồi nghĩ: “Chẳng Thà thử nghiệm uy lực của Cửu Chuyển Huyền Công. Muốn thử uy lực của môn công pháp này thì tới chỗ đó là tốt nhất. Có điều ta không có đường tắt đến đó...”
Hai ngày sau, Tiểu Thiên Tôn tìm được đám người đang truy sát cường giả vạn giới như Ngoan Thất, quả chuông ở biển lửa vô lượng, bên cạnh bọn họ còn có một số cường giả Tổ Đình, ai nấy thực lực cường đại.
Tiểu Thiên Tôn gọi Nạp Lan Đô lại nói: “Nạp Lan sư điệt, ta có thể thả ngươi về nhưng có một điều kiện, ngươi dẫn ta vào Quỷ Khư.”
Nạp Lan Đô vừa mừng vừa sợ, liên tục đáp ứng.
Mấy ngày nay hắn nơm nớp lo sợ, chỉ e mấy tên khốn kiếp Ngoan Thất, quả chuông để mình giết cường giả chư thiên sau đó trắng trợn tuyên dương, chỉ cảm thấy ngày đêm khó ngủ. Bây giờ Tiểu Thiên Tôn đưa ra yêu cầu này, hiển nhiên là cọng cỏ cứu mạng cho hắn.
Nhưng Nạp Lan Đô lập tức tỉnh ngộ: “Tiểu Thiên Tôn, tuy ngươi cường đại thật đấy, nhưng đến Quỷ Khư chỉ e ngươi dữ nhiều lành ít. Ta lo ngươi có đi không có về.”
Tiểu Thiên Tôn thản nhiên nói: “Cái này không cần ngươi lo.”
Nạp Lan Đô do dự một hồi rồi nói: “Ta có một yêu cầu.”
Tiểu Thiên Tôn khẽ nhíu mày, không thích người khác cò kè mặc cả với mình,thản nhiên nói: “Nếu ngươi muốn đòi lại Tiên Đạo Dao Trì, ta khuyên ngươi đừng nằm mơ nữa.”
Nạp Lan Đô lắc đầu nói: “Ta không còn ý định đòi lại Dao Trì mà là vãn bối có lời này khó nói, đó là, đó là...” Hắn lộ vẻ khó xử, cuối cùng vẫn cắn răng nén nỗi xấu hổ thuật lại mọi chuyện. Tiểu Thiên Tôn cực kỳ kinh ngạc nhìn hắn, nửa ngày sau không nói năng gì.
Nạp Lan Đô đỏ mặt nói: “Sư thúc, ngươi có thể cứu viện không?”
Lúc trước quan hệ giữa Tổ Đình và Quỷ Khư khá tốt, Nạp Lan Đô cũng tới đây mấy lần, gọi Tiểu Thiên Tôn là sư thúc.
Sau đầu Tiểu Thiên Tôn hiện ra động thiên Nê Hoàn cung, vận chuyển động thiên một chút, chữa trị ẩn tật cho Nạp Lan Đô.
Nạp Lan Đô vừa mừng vừa sợ, cảm thấy bản thân đã trở nên hoàn chỉnh, không khỏi chảy hai hàng lệ nói: “Sư thúc, là ta thất thố. Ta sẽ sử dụng pháp thuật đưa sư thúc tới Quỷ Khư!”
Hắn phát động pháp thuật, lại tế ra một tấm kim triện tiên lục, chỉ thấy trên tiên lục vẽ một quái nhãn Quỷ Khư.
Tiên lục bay lên không, đột nhiên tỏa kim quang rực rỡ, quái nhãn mở ra, khiến bầu trời xuất hiện một vết nứt.
Nạp Lan Đô cúi người, Tiểu Thiên Tôn đi vào trong khe, Nạp Lan Đô bước theo, vết nứt biến mất.