Hắn mở mắt, liếc mắt nhìn Hàn Trạch Khang hoàn toàn không hay biết gì, trong lòng thầm thương xót.
Trong Phạm Thiên các, Hứa Ứng nhắm mắt ngưng thần, cẩn thận luyện hóa Hỗn Thiên đỉnh. Chỉ cần nắm giữ triệt để bảo vật này, coi nó như cảnh giới bên ngoài, y đã có bốn đại cảnh giới trong kiếp đầu, hơn nữa còn là bốn cảnh giới được cường giả cấp bậc Tiên Vương rèn luyện suốt bốn vạn năm!
Chiến lực của y sẽ được tăng cường không ít!
Ngay lúc y luyện hóa quên mình, đột nhiên xung quanh chìm vào bóng tối, hắc ám vô biên như ngưng đọng thời không, một nhà sư trẻ tuổi gió bàn tay ra giữa bóng tối, miệng như đang hét lớn.
Nhà sư trẻ tuổi này chính là “con quỷ” mà y đã thấy trong di tích Đại Lôi âm tự!
“Ta lại bị kéo vào ảo ảnh à?”
Hứa Ứng thầm giật mình, ngay lúc y định thoát khỏi ảo ảnh thì giọng nói của tăng nhân trẻ tuổi xuyên được qua tầng tầng thời không ngưng kết, vọng tới tai y!
“Rời khỏi Bỉ Ngạn....”
“Rời khỏi Bỉ Ngạn?”
Hứa Ứng không hiểu gì cả, vội vàng lớn tiếng đáp: “Vị đạo hữu này, chắc ngươi ở trong Bỉ Ngạn, thoát ra khỏi Bỉ Ngạn?”
Giọng nói của y vang lên, cũng không biết nhà sư trẻ tuổi kia có nghe thấy không.
Nhà sư trẻ tuổi lại như bị ngưng đọng trong thời gian, không hề nhúc nhích, gương mặt đẫm lệ.
Giọng nói của hắn phát ra từ rất lâu trước đó, tới giờ phút này mới vọng tới tai Hứa Ứng. Còn giọng nói của Hứa Ứng truyền lại chẳng biết tới bao giờ mới tới tai hắn, đợi hắn đáp lại cũng không biết sẽ qua bao lâu.
Hứa Ứng giơ tay với hắn, muốn thử xem có thể nắm lấy tay hắn hay không. Đột nhiên bóng tối chia năm xẻ bảy rồi sụp đổ.
Trước mặt Hứa Ứng có vô số hào quang hiện lên, bị một lực lượng kỳ dị kéo lại, từ ảo ảnh trở về hiện thực.
Chỉ thấy đỉnh Tu Di và nhà sư trẻ tuổi trong bóng tối càng lúc càng xa, Hứa Ứng nghi hoặc không thôi
“Hắn cảnh cáo ta rời khỏi Bỉ Ngạn hay nhờ ta giúp hắn rời khỏi Bỉ Ngạn?” Y vẫn không hiểu nổi vì sao phải rời Bỉ Ngạn?
Na pháp và võ đạo vừa quật khởi đều được xây dựng trên cơ sở Bỉ Ngạn. Thân thể lục bí chính là liên kết với sáu tòa Bỉ Ngạn trong hư không, dùng na pháp câu lấy tiên dược trong lục đại Bỉ Ngạn, nhờ đó đạt tới mục đích trường sinh.
Còn Võ Đế áo vải Thẩm Lạc và Tiểu Thiên Tôn ở Tổ Đình mở Võ Đạo Bỉ Ngạn lại là dùng tinh thần võ đạo mở đường tới động thiên thứ bảy, kết nối với Võ Đạo Bỉ Ngạn, nhờ đó gia tăng trình độ võ đạo.
Thoát khỏi Bỉ Ngạn là thoát khỏi những nơi này ư? Nhưng Bỉ Ngạn có thể có nguy hiểm gì?
Huống chi căn cứ theo động thiên Tiên giới của Hứa Ứng, thậm chí Hứa Ứng nghi ngờ ngay cả Tiên giới cũng là một thế giới Bỉ Ngạn. Có điều thế giới Bỉ Ngạn này cực kỳ khổng lồ, vượt xa những thế giới Bỉ Ngạn khác!
Nếu suy đoán này là chính xác, thế thì Tiên giới có nguy hiểm gì?
Hứa Ứng cố gắng nhớ lại cảnh tượng khi thấy nhà sư trẻ tuổi kia, trong lòng máy động: “Đợi đã! Đỉnh Tu Di thoát khỏi Tu Di sơn chở chư phật trong hư không bay vào trong bóng tối. Chẳng lẽ đỉnh Tu Di bay tới một Bỉ Ngạn?”
Y nhớ lại cảnh tượng mà mình thấy ở Đại Lôi âm tự, trước khi chuyện đó diễn ra, hào quang trên người chư phật ảm đạm, khắp người mục nát, hiển nhiên trạng thái không được tốt.
Phải chăng điều này có liên quan tới phi thăng Bỉ Ngạn?
Đột nhiên tiếng gõ cửa cốc cốc vang lên, ngắt mạch suy nghĩ của y. Giọng nói của Ngọc Xuyên công tử vang lên bên ngoài, cười nói: “Ma Hầu, theo ta ra ngoài một chút?”
Hứa Ứng tạm gác suy nghĩ trong lòng lại, đứng dậy mở cửa, nói với Hỏa Long Thượng Nhân và Hàn Trạch Khang: “Các ngươi ở lại chỗ này, ta và Ngọc Xuyên công tử ra một chút.”
Hỏa Long Thượng Nhân nghe vậy ngồi yên tại đó không hề nhúc nhích.
Hàn Trạch Khang trong lòng buồn bực, không hiểu sao lại cảm thấy tu vi vị ân sư của mình đang nhanh chóng tăng cường, trong cơ thể vang lên từng đợt đạo âm huyền diệu, như muốn nhập đạo.
“Thiên phú của sư phụ không cao, truyền ta đạo pháp thần thông thậm chí còn không nhiều bằng ta tự lĩnh ngộ, sao hôm nay đột nhiên khai khiếu?”
Hắn không hiểu gì cả: “Chẳng lẽ sư phụ có tài nhưng phát triển muộn? Tới lúc cho nửa bàn chân vào quan tài mới khai khiếu, thế thì muộn quá.”
Tu vi của Hỏa Long Thượng Nhân tiến bộ mãnh liệt, đạo hạnh cũng càng ngày càng cao, tốc độ tiến bộ kinh người. Nhưng Hàn Trạch Khang tuyệt đối không ngờ nổi trong khu vực Hi Di của sư phụ mình đang có ba Hứa Ứng, vừa luyện hóa Hỗn Thiên đỉnh vừa dạy bảo sư phụ của hắn, vì vậy tu vi và đạo hạnh của Hỏa Long Thượng Nhân mới tiến bộ thần tốc như vậy.