Tử Khê hồi tưởng một lúc, lắc đầu nói: “Sư phụ, hắn đeo mặt nạ, đệ tử không thấy có gì khác. Có điều lục bí của hắn thay đổi thành động thiên Tiên giới, hết sức kỳ quái.”
“Vậy à.”
Huyền Không Thần Vương như đang suy tư: “Vi sư tinh thông Thiên đạo, có Thiên Nhãn Thông, Thiên Nhĩ Thông, Thiên Tâm Thông, có thể quan sát nhất cử nhất động trong Tu Di sơn, nghe thấy âm thanh của bất cứ ai, thậm chí thấy được suy nghĩ trong lòng người. Nhưng vừa rồi vi sư không nghe được đoạn đối thoại giữa các ngươi, cũng không thấy cảnh tượng trong Phạm Thiên các.”
“Vi sư quan sát nội tâm hắn, cũng không nhìn ra suy nghĩ trong lòng hắn. Có chuyện như vậy hoặc là trên người có dị bảo hộ thể, hoặc là tương tự vi sư, cũng tinh thông Thiên đạo.”
Tử Khê trong lòng nghiêm nghị nhưng vẫn thuận theo lời hắn nói: “Nhưng Sở Thiên Đô là người trong Ma đạo, không thể nào tinh thông Thiên đạo.’
Huyền Không Thần Vương chậm rãi gật đầu, ánh mắt vẫn nhìn vào hắn, như muốn đọc được suy nghĩ trong lòng hắn.
Tử Khê để tâm thần trống rỗng, chỉ lưu lại ý tôn sư trọng đạo.
Từ khi gia nhập môn hạ Huyền Không Thần Vương, hắn đã luyện được như vậy. Người khác chỉ có thể khẩu thị tâm phi, hắn lại luyện được tâm thị tâm phi, che giấu suy nghĩ thật sự của mình.
Huyền Không Thần Vương không nhìn ra chút dị thường nào, nói: “Lần này ngươi khiêu chiến, lại thua?”
Tử Khê sắc mặt ảm đạm: “Vâng. Đệ tử ngu dốt.”
Huyền Không Thần Vương nói: “Lỗi không ở ngươi. Đạo pháp thần thông thời cổ đại đúng là xuất thần nhập hóa, cực kỳ cường đại. Ma Vực trong ma tộc chính là di tộc thời cổ đại, Tiểu Thiên Tôn thực lực cao siêu là vì nhận được truyền thừa thời cổ đại. Ngươi thua dưới tay đồ đệ của hắn cũng không oan.”
Tử Khê cúi người nói: “Sư phụ, đệ tử nghe nói trên Tu Di sơn ta loáng thoáng bóng dáng khách câu cá, ăn thịt người khắp nơi, khiến lòng người bàng hoàng. Chẳng hay sư phụ có biết chuyện này là ai gây ra hay không?”
Huyền Không Thần Vương im lặng, Tử Khê trong lòng nghiêm nghị, mồ hôi lạnh chảy đầm đìa trên trán, không dám động đậy.
Một lúc lâu sau, Huyền Không Thần Vương nói: “Khách câu cá là người phương nào, vi sư vốn không quan tâm. Khách câu cá này hành động như vậy ngược lại đúng ý của ta.”
"Đệ tử ngu dốt." Tử Khê nói.
Huyền Không Thần Vương nói: “Tuy Tu Di sơn là thần sơn trung ương của đại thế giới Thái Thủy, nhưng bao lâu nay thế lực của ta vẫn không thể khuếch trương ra ngoài ngọn thần sơn trung tâm này. Vì ngoài Tu Di sơn, tất cả đều thần phục Đế Quân, đều là thế lực của Đế Quân. Vị thượng tiên sau lưng ta tuy ủng hộ ta, nhưng đối với ngài ấy ta chỉ là quả chuông quân cờ, thắng bại cũng chỉ là chuyện râu ria. Có điều đối với ta chuyện này lại cực kỳ quan trọng.”
Sắc mặt hắn trầm xuống: “Lần này hậu duệ Đế Quân Ngọc Xuyên công tử lại dám ám toán ta, đoạt chí bảo Thiên đạo của ta, đây là thâm thù đại hận, nhưng vẫn bị thượng tiên bỏ qua, cứ như không đáng nhắc tới. Song đối với ta đây không khác nào tính mạng của mình. Đã thế...”
Huyền Không Thần Vương chậm rãi siết chặt bàn tay, Thần Kiều vội vàng bay ra khỏi lòng bàn tay hắn.
Huyền Không thản nhiên nói: “Sao ta không thuận nước đẩy thuyền, để tên khách câu cá kia nhân cơ này làm suy yếu thế lực Đế Quân, thôn tính đám chưởng giáo danh môn chính phái thần phục Đế Quân?”
“Nếu đã có lợi cho ta, sao ta không nhắm một mắt mở một mắt?”
Ánh mắt hắn nhìn vào người Tử Khê, nở nụ cười nói: “Đồ đệ ngoan, đại điển còn chưa kết thúc, ngươi tiếp tục thu xếp đi. Hiểu chưa?”
Tử Khê nghiêm nghị, cúi người nhận lệnh rồi quay đầu bay đi.
Trong lòng hắn lại cực kỳ vui mừng: “Hóa ra sư phụ chứng kiến tất cả, ngầm đồng ý cho ta làm vậy!”
Huyền Không đưa mắt nhìn hắn đi xa, thân hình chợt nhảy lên, như hòa vào bầu trời, trong lòng thầm nhủ: “Năm xưa ta phụng lệnh thống lĩnh Cửu Thiên Thập Địa Diệt Tuyệt tiên trận ngăn chặn đại ác nhân Hứa Ứng, vào sinh ra tử, lập được đại công, thế mà lại không ban thương ngược lại tước đoạt chức quyền Thần Vương, đuổi xuống hạ giới kiếm ăn! Lũ rác rưởi không có chút công lao nào lại leo lên chỗ ngồi của ta!”
“Ta muốn đoạt lại những thứ thuộc về mình! Vận mệnh của ta không phải trò chơi vặt trên chiếu bạc của đám thượng tiên các người!”
“Ta phải luyện Tu Di cảnh thành thế giới Thiên Đạo, thay vào đó, tự mình lên làm chú tể thế giới Thiên Đạo, nắm giữa Thiên kiếp Chư Thiên Vạn Giới. Ta muốn trở thành Thần Tổ, thống trị vận mệnh chúng sinh Chư Thiên Vạn Giới, tụ tập hương hỏa liên miên không dứt!”
Huyền Không hoàn toàn hòa mình vào màn trời, hạ giọng nói: “Dung túng cho Tử Khê, để hắn giúp ta diệt trừ thế lực Đế Quân. Hắn giết sạch khách khứa, ta không tin không ép Hứa Ứng lộ diện!”